Đối với Lôi T.ử và Tiểu Vũ, kỳ nghỉ đông chúng thu hoạch quá nhiều. Có bao nhiêu thứ để bài tập kỳ nghỉ đông: kỷ niệm đáng nhớ nhất, chuyện vui nhất, chuyện ý nghĩa nhất, bạn của ... mãi hết. Khi về, chúng mang theo hũ tiết kiệm chạm khắc tinh xảo đựng đầy tiền tự kiếm ; xe còn áo khoác nhỏ, mũ da và khăn lông do bà nội và Dung may, trứng vịt muối và thịt kho cũng mang theo ít.
Khác với Lôi T.ử đang mong chờ khoe khoang với bạn bè, Kỳ Liêm chỉ sa sầm mặt, hết đến khác dặn dò Dung Vãn: học tập chăm chỉ, nhớ nhớ đến , sớm đến Thủ đô học. Cái điệu bộ lải nhải đó khiến Lôi T.ử vốn quen với sự ít của nổi cả da gà. Kỳ ba và Kỳ cũng chẳng nỡ giục lên xe, cứ cảm thấy nếu lên tiếng thì chẳng khác nào kẻ độc ác chia rẽ tình cảm em sâu nặng của .
Trẻ con mong chờ ba điều mỗi dịp Tết: đồ ăn ngon, quần áo mới và tiền lì xì. Đây cũng là tâm điểm bàn tán khi ngày khai trường đến. Sau một kỳ nghỉ đông thong dong và hạnh phúc, khi trường ít nhiều đều chút quen. Học sinh tụ tập thành từng nhóm ba năm bàn tán về kỳ nghỉ: ăn những món gì ngon, nhận bao nhiêu tiền lì xì, đều mặc quần áo mới sắm Tết, cả phòng học ồn ào như cái chợ.
khi giáo viên bảo trưởng nhóm thu bài tập kỳ nghỉ đông thì tất cả đều im bặt. Những đứa xong bài ngoan ngoãn thẳng lưng, ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào. Những đứa xong thì chột cúi đầu, hận thể tàng hình. Cái gì đến cũng đến, xong thì trốn cũng vô ích. Những lý do kiểu như "quên bài tập ở nhà" chẳng hề tác dụng, giáo viên đối phó với học sinh lứa tuổi cực kỳ kinh nghiệm.
Kiểm tra một lượt, chín học sinh xong bài tập, trong đó Thường Hồng và Trương Nhụy phạt nặng nhất. Vì thói khôn lỏi, bài tập Ngữ văn thiếu vài trang, cứ tưởng giáo viên phát hiện , kết quả là xảy chuyện lớn. Giáo viên ghét những đứa bằng những đứa thích giở trò vặt .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Thường Hồng và Trương Nhụy đều là những cô bé ưa sĩ diện, việc phạt ở cuối lớp cùng bảy đứa con trai và bản kiểm điểm cả lớp khiến họ thể chịu đựng nổi. Mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ, hốc mắt đỏ hoe, một lát nước mắt rơi lã chã.
chẳng mấy chốc chỉ chín đứa phạt. Trong giờ học, vài đứa chống sự triệu hồi của Chu Công mà ngủ gật, cái đầu nhỏ cứ gật xuống từ từ ngẩng lên, lặp lặp . Cô giáo mới thấy mà tức đến mức dậm chân mạnh xuống sàn, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn đanh. Cô cầm phấn ném từng đứa đang ngủ, bắt chúng cũng phạt.
Giờ chơi, mấy đứa trẻ chuyện, Dung Vãn mới tại chúng buồn ngủ thế. Cả kỳ nghỉ đông dài dằng dặc chúng chẳng buồn động b.út. 20 ngày khi học thì nghĩ thời gian còn dài, 10 ngày khi học thì nghĩ chỉ cần 5 ngày là xong, 5 ngày khi học thì nghĩ nếu nhanh thì 3 ngày là . Cứ trì hoãn mãi, cuối cùng ngày cuối cùng khi khai giảng đành thức trắng đêm bài, bảo ngày đầu tiên học buồn ngủ cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-49-4-ky-nghi-day-ap-niem-vui.html.]
Đây là hình ảnh của cô kiếp mà! May mà từ ngày trọng sinh, cô quyết định sửa cái tật trì hoãn trầm trọng . Bài tập kỳ nghỉ đông bắt đầu nghỉ là cô , mỗi ngày thành một phần, chỉ mười ngày là xong hết. Những ngày đó cô chơi đùa vui vẻ, chẳng chút áp lực nào!
Không vì ngày đầu tiên mất mặt mà Thường Hồng tìm cách để lấy thể diện. Cô bắt đầu khoe khoang nhận nhiều tiền lì xì, đưa quần áo mới giày mới cho xem.
"Ông nội tớ cho tớ 20 đồng tiền lì xì, cô tớ còn cho 10 đồng nữa đấy!" Giọng Thường Hồng hề nhỏ, vẻ mặt đầy đắc ý.
"Nhiều thế! Cả cái Tết tớ chỉ nhận 10 đồng thôi!" Trương Nhụy luôn là hưởng ứng nhiệt tình nhất, Thường Hồng đầy ngưỡng mộ.
"Cô tớ còn mua cho tớ giày da nữa, mua từ Thủ đô đấy, ? Nếu thích tớ thể cho mượn thử." Thường Hồng kéo ống quần rộng thùng thình lên, để lộ đôi giày da nhỏ màu đỏ chân, đúng là kiểu dáng mới.
"Cô thật đấy, tớ chẳng cô nào như !" Trương Nhụy đôi giày da mấy , chút thất lạc .
"Haha!" Thường Hồng đến híp cả mắt. Cô đắc ý đến cạnh Dung Vãn, hỏi: "Này Dung Vãn, Tết nhận mấy hào tiền lì xì thế? Có mua quần áo mới ?"
Thực Dung Vãn chẳng tiếp lời Thường Hồng. Nếu nhận nhiều, con bé chắc chắn sẽ hét lên là thể nào gây gổ với ; còn nếu ít, nó mỉa mai, trong lòng thoải mái, thật sự là phiền c.h.ế.t .
"100 đồng." Tiểu Bát ngẩng đầu Thường Hồng một cái, trả lời dứt khoát.