[Không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 54.1: Ngày Tết Đoàn Viên

Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:37:14
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , khi Dung Vãn dậy chuẩn bữa sáng thì thấy Hồng Nguyệt Nhi đang uể oải kéo vali ngoài, dáng vẻ như rời khỏi đây. Tuy Dung Vãn mấy thiện cảm với tính cách của Hồng Nguyệt Nhi, nhưng dù cũng là bạn gái của hai, lặn lội đường xa từ nhà đến tận thôn Đào Nguyên , nên Dung Vãn thấy ít nhất cũng hỏi thăm và giữ khách theo phép lịch sự.

Thế nhưng, Hồng Nguyệt Nhi rõ ràng còn tâm trí nào để đối phó với Dung Vãn. Cô đau lòng giận dữ; tối qua Dung Nhạc đột nhiên bảo rằng cả hai cần thời gian để bình tĩnh . Ý chứ? Chẳng lẽ chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt đó mà chia tay với cô ! Nếu vì đêm qua quá muộn, cách nào về Đế đô, cô dọn đồ ngay lập tức . Cả đêm Hồng Nguyệt Nhi ngủ , càng nghĩ càng thấy tủi , mắt sưng húp cả lên, mà vẫn đợi lời xin của Dung Nhạc, thế nên cô mới giận dỗi đòi .

Dung Vãn vốn ăn nhỏ nhẹ, nếu là bình thường thì Hồng Nguyệt Nhi cũng sẵn lòng trò chuyện vài câu, nhưng lúc hiểu thấy Dung Vãn là cô cảm thấy bực bội, giọng điệu đương nhiên chẳng lấy gì . Dung Vãn cũng để tâm, chỉ nghĩ đơn giản là vì tâm trạng đối phương đang tồi tệ mà thôi.

"Tiểu Thất, em mau bữa sáng , sắp c.h.ế.t đói đây!" Dung Nhạc ở góc tường bao lâu, sắc mặt càng lúc càng lạnh lẽo, nhưng khi chuyện với Dung Vãn, lập tức nở nụ như thường lệ.

"Vâng ạ, và chị Nguyệt Nhi cứ thong thả chuyện nhé!" Dung Vãn hiểu ý qua ánh mắt của hai, cô thở dài thầm kín trong lòng, lẳng lặng nhường gian cho hai họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-54-1-ngay-tet-doan-vien.html.]

Dung Nhạc thực sự hiểu nổi Hồng Nguyệt Nhi nữa. Nếu cô thật lòng thích , tại thái độ như với những coi trọng? nếu thích , thì chẳng lẽ những ánh mắt và hành động bày tỏ tình cảm đây đều là do hiểu lầm ? Dù thế nào nữa, cũng đổi quyết định tối qua. Cả hai thực sự cần bình tâm suy nghĩ , nếu cứ tiếp tục như thế , họ sẽ thể xa cùng .

Đến khi Dung Vãn chuẩn xong bữa sáng và dọn chiếc bàn tròn lớn giữa phòng khách, Dung Nhạc và Hồng Nguyệt Nhi cũng chuyện xong. Sắc mặt cả hai đều nhạt nhẽo, trông chẳng vẻ gì là xóa bỏ hiềm khích. Tuy nhiên, Hồng Nguyệt Nhi còn năng sắc mỏng như , thậm chí còn thể mỉm với Dung Vãn vài câu. Cô chào tạm biệt , lấy lý do là việc gấp ở nhà cần xử lý. Cô , đương nhiên giữ thêm, vả bà nội Dung và những lớn trong nhà đều là những tinh đời, ai mà chẳng vấn đề giữa cô và Dung Nhạc.

Sau bữa sáng, Dung Nhạc lái xe đưa Hồng Nguyệt Nhi . Bà nội Dung thấy chỉ lắc đầu thở dài, gì thêm. Bà cảm thấy cô gái hợp với nhà họ Dung, nhưng bà can thiệp quá sâu chuyện hôn nhân của cháu trai, chuyện vẫn để tự Dung Nhạc quyết định.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Hoàng Nhạc Nhạc ở nhà họ Dung thêm vài ngày, nếu vì bố gọi điện hối thúc về đón Tết năm bảy lượt thì cô cũng chẳng nỡ rời . Điều kiện ở nhà họ Dung thực sự thua kém gì nhiều gia đình ở Đế đô. Nhà tự đốt lò sưởi, tất cả phòng ngủ đều ấm áp vô cùng, chỉ cần mặc một chiếc áo thu đông mỏng trong phòng cũng lo lạnh, tắm rửa càng tiện lợi, lúc nào cũng sẵn nước nóng. Muốn ăn rau xanh tươi rói thì l.ồ.ng kính hái, rau xào lên thơm phức; cả dâu tây trong l.ồ.ng cũng ngọt lịm, thơm lừng, dù là trộn đường sên mứt đều ngon đến mức thốt nên lời. Nếu đổi vị bằng đồ rừng thì thể bắt thỏ gà rừng, thịt chắc và ngon hơn hẳn gà nuôi. Cộng thêm việc nhà họ Dung cực kỳ hiền hậu, mấy đứa nhỏ đều tôn trọng cô, và quan trọng nhất là ngày nào cũng thấy Dung Hoan, nên cô thực sự là "vui quên lối về".

Từ ngày hai mươi ba tháng Chạp, nhà họ Dung bắt đầu lặp các thủ tục truyền thống như năm: cúng ông Táo, sắm Tết, dọn dẹp nhà cửa, mổ lợn thịt gà, nấu thịt và lạp xưởng. Ngày ba mươi Tết còn hầm sẵn giò heo cho mùng Một và gói bánh sủi cảo cho bữa sáng hôm . Năm nào cũng là những công việc như thế từ cuối năm đến tận mùng Năm Tết, nhưng em Dung Vãn mãi vẫn thấy nhàm chán, bởi chỉ cần ở bên thì gì cũng thấy hạnh phúc.

 

Loading...