"Anh Kỳ Liêm, thật sự chứ? Chị gái xinh thích rõ ràng luôn đó nha!" Dung Vãn kéo nên rảo bước theo, nhưng vẫn từ bỏ ý định trêu chọc. Cô ngoái đầu Hoàng Tú Oánh đang ngẩn ngơ với vẻ mặt thất vọng, lắc lắc tay Kỳ Liêm, trêu đùa .
"Trẻ con thì gì là thích!" Kỳ Liêm nghiêm mặt giáo huấn. Nghĩ đến một khả năng nào đó, sắc mặt bỗng đổi, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô mà nhận đang cô đau. "Em phép yêu sớm đấy!"
"Ý là hiện giờ đang là giai đoạn quan trọng, đừng vì những tình cảm chín chắn mà lỡ tương lai." Có lẽ cảm thấy lời quá cứng nhắc, Kỳ Liêm dịu giọng dặn dò. Đôi mắt sâu thẳm xoáy Dung Vãn, dáng vẻ nghiêm túc của lúc cuốn hút lạ thường, khiến Dung Vãn cảm thấy mặt nóng bừng lên.
"Em mà, em sẽ yêu đương hồi cấp ba !" Dung Vãn xoay xoay cổ tay, lẩm bẩm: "Bố em bảo , ít nhất cũng nghiệp đại học mới yêu."
Kỳ Liêm hài lòng gật đầu, nhưng câu thấy gì đó sai sai, buột miệng theo bản năng: "Cũng cần đến mức đó, ít nhất là chờ em lên đại học ."
Câu chuyện về yêu sớm kết thúc tại đó, điểm đến của họ - thư viện - hiện mắt.
Thời các giá sách đều cao, xếp chật ních những cuốn sách dày đặc. Dung Vãn thích nhất là sách lịch sử. Kỳ Liêm dẫn cô đến khu vực đó. Cô mục tiêu cụ thể, chỉ dạo m.ô.n.g lung, thấy tên sách nào thu hút thì rút xem thử, cũng chọn hai cuốn khá thú vị.
Thế nhưng một cuốn sách ở tầng cao nhất mà Dung Vãn với tới, đó đúng là cuốn cô đang quan tâm. Cô kiễng chân, cố gắng dùng đầu ngón tay chạm nhưng vẫn lấy xuống . Lúc , Kỳ Liêm lưng cô đưa tay , dễ dàng lấy cuốn sách xuống, hạ thấp giọng bên tai cô: "Muốn lấy sách nào cứ bảo là ."
Hơi thở ấm áp quẩn quanh bên tai khiến Dung Vãn thấy ngưa ngứa, cô vô thức nghiêng đầu, tình cờ chạm sát đầu Kỳ Liêm. Cả hai đều nhận cách giữa họ lúc mật đến mức nào, trong mắt ngoài thì chẳng khác gì một cặp tình nhân nhỏ. Và thật tình cờ, " ngoài" đó chính là Dương Khoa - bạn cùng phòng của Kỳ Liêm, một kẻ nổi tiếng lắm mồm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-57-2-chuoi-nhung-hieu-lam.html.]
Ngay khi khí giữa Dung Vãn và Kỳ Liêm bắt đầu trở nên gượng gạo, Dương Khoa xuất hiện, nháy mắt hiệu với Kỳ Liêm đầy tinh quái, miệng thì ngừng trêu chọc: "Nhìn bình thường như tảng băng trôi, hóa là hoa chủ nên mới giữ như ngọc thế ! Mà cũng chẳng thiệt , em dâu đúng là một đấy!"
Cậu giơ ngón tay cái về phía Kỳ Liêm. Thật lòng ngưỡng mộ; cô bạn gái nhỏ của Kỳ Liêm ngũ quan tinh tế, khí chất thanh tao, chiều cao cũng xứng đôi. Ôi, bao giờ thì Dương Khoa mới thoát kiếp độc để trở thành chiến thắng trong cuộc sống đây!
"Không ... em bạn gái Kỳ Liêm, em là..." Nghe những lời , mặt Dung Vãn đỏ bừng như gấc chín, cô cuống quýt lùi , chẳng may đập mạnh lưng giá sách, đau đến mức mặt trắng bệch. Sự cố bất ngờ khiến Kỳ Liêm vội vàng tiến lên một bước, lo lắng hỏi han tình hình, cắt ngang lời cô định giải thích.
"Đập ? Có đau lắm ? Đừng cử động lung tung."
"... Em , chỉ là lúc nãy va đau một chút thôi!" Dung Vãn xua tay, hiệu cho Kỳ Liêm đừng quá lo lắng.
"Cậu rảnh lắm ?" Kỳ Liêm đỡ lấy Dung Vãn, ngước mắt lườm Dương Khoa một cái. Ánh mắt đó đầy vẻ đe dọa, giọng điệu lạnh lùng như băng mỏng.
"Hì hì, rảnh, rảnh! Tớ bận lắm, phiền hai nữa, tiếp tục , cứ tiếp tục nhá!" Dương Khoa to, trong gian yên tĩnh của thư viện càng rõ mồi một, trực tiếp thu hút sự chú ý của bà quản lý thư viện.
Bà quản lý cũng là trí tưởng tượng phong phú. Nhìn thấy cảnh hai nam một nữ , bà lập tức liên tưởng đến màn đ.á.n.h ghen tranh giành tình cảm. Bà mắng ba ồn, lẩm bẩm rằng đám trẻ bây giờ lo học hành chỉ yêu đương nhăng nhít. Mặt Dung Vãn lúc nóng đến mức thể hấp chín trứng gà. Ban đầu cô còn giải thích, nhưng công phu "não bổ" của bà quản lý quá thâm hậu, cô càng chỉ sợ bà suy diễn sang hướng khác, nên đành im lặng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Kỳ Liêm thấy dáng vẻ thẹn thùng của Dung Vãn thực sự đáng yêu, nhẫn nại bà quản lý cằn nhằn vài câu nhưng cũng điểm dừng. Nghe tiếp nữa sợ Dung Vãn dám ở riêng với , nên liền nắm tay cô chạy nhanh khỏi thư viện. Rõ ràng phía ai đuổi theo, nhưng cả hai đều chạy nhanh. Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng gió bên tai dường như tách biệt hai với thế giới xung quanh. Ánh nắng, t.h.ả.m cỏ xanh, những bông hoa nở rộ phía xa và nụ rạng rỡ của họ tạo nên một khung cảnh tuyệt .