[Không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 64.1: Tiến triển đột phá

Cập nhật lúc: 2026-03-24 12:33:13
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiểu chuyện chơi nổi Dung Vãn vốn thích lắm, nhưng ham. Dù đến mức dùng thủ đoạn để tranh giành, nhưng những lời bất mãn thì thiếu. Huấn luyện viên cũng chẳng nhiều, trực tiếp lôi mấy ý định so kè, nghiêm đều chuẩn nhất "tỉ thí" một trận. Người ngoài tay nghề ngay, hiệu ứng thị giác thì cứ gọi Dung Vãn là nhất.

"Tớ thật sự tuyệt vọng với cái thế giới coi trọng mặt mũi !" Huống Miêu đùa, nhưng trong lòng vẫn chút ngưỡng mộ lẫn ghen tị. Chẳng vì gì khác, chỉ vì làn da trắng ngần mịn màng của Dung Vãn, dù phơi nắng thế nào cũng hề đen . "Mau khai mau, rốt cuộc dùng loại mỹ phẩm dưỡng da nào mà đen thế hả!!"

"... Tớ thật sự dùng mỹ phẩm gì mà, các chẳng đều thấy , chắc là do bẩm sinh thôi!" Dung Vãn bất đắc dĩ nhún vai.

"... Không hiểu câu tớ còn khó chịu hơn! Ông trời thật bất công!" Quan Thư vứt cái gương nhỏ tay xuống bàn, lòng đầy phiền muộn.

"Thôi , các đừng than vãn nữa, ngoài Tiểu Vãn thì ai mà chẳng đen !" Lưu Hoan Hoan xua tay vẻ quan tâm.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Đó là vì vốn dĩ đen sẵn mà!" Long Long và Hoàng Tang đồng thanh đáp.

"Phiền c.h.ế.t , các thôi !" Xa Thiến Thiến bỗng dưng ném mạnh món mỹ phẩm tay xuống giường, giận dữ quát lên. Thời gian qua cô cực kỳ chú ý bảo vệ da, tuy đen như bọn Huống Miêu, nhưng so với làn da trắng như tuyết của Dung Vãn thì vẫn chẳng thấm tháp gì. Giờ bọn họ bàn tán chuyện , bảo nổi hỏa cho !

Cơn giận của cô phát mà chẳng nhận chút phản hồi nào, sắc mặt hết xanh trắng, cực kỳ đặc sắc. Cuối cùng cô chỉ hậm hực giường, tủi rơi nước mắt.

Trong buổi diễn tập báo cáo quân sự, nhiều chú ý đến cô gái lớp Tin quản dáng thẳng tắp, động tác dứt khoát và ngũ quan tinh tế. Không ít nam sinh khoa khác nhao nhao bày tỏ sự ghen tị với đám con trai lớp Tin quản, đúng là "gần quan ban lộc" mà!

Khi rời khỏi căn cứ quân sự, đều luyến tiếc. Tuy đó ít thầm mắng tay huấn luyện viên "lòng đen tối" , nhưng đến lúc chia ly, ai nấy đều cay sống mũi, cảm xúc dạt dào còn bật ngay tại chỗ.

Sau khi quân huấn kết thúc, nhà trường cho nghỉ vài ngày để điều chỉnh. Những bạn nhà ở thành phố đều dọn dẹp đồ đạc về nhà, còn những bạn ngoại tỉnh thì đa nghỉ ngơi hoặc tham quan danh lam thắng cảnh ở thủ đô. Dung Vãn vốn định đưa Lưu Hoan Hoan về nhà chơi mấy ngày, nhưng Lưu Hoan Hoan thế nào cũng đồng ý, cô đành thôi, định bụng lúc sẽ mang cho bạn thật nhiều đồ ăn ngon.

Dung Vãn về nhà mà báo , cứ thế đột nhiên xuất hiện cửa, khiến ông bà nội Dung kinh ngạc vui mừng. Hai cụ vội vàng nắm tay cô, ngắm nghía kỹ lưỡng từ xuống , từ trái sang , miệng ngừng lẩm bẩm: "Gầy , gầy , về nhà tẩm bổ thật mới !"

"Không gầy ạ, là săn chắc hơn thôi!" Dung Vãn một tay ôm ông, một tay ôm bà, tươi rói. "Ở nhà chỉ ông bà thôi ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-64-1-tien-trien-dot-pha.html.]

"Chú Thạch của cháu đến, bố cháu cùng chú bàn chuyện ăn gỗ chạm khắc . Mẹ cháu thì sang chỗ dì của Tiểu Vũ, nhưng cả cả nhà cháu với năm, sáu đang nghỉ ở nhà đấy." Bà nội Dung khép miệng. Đợi đến tối Dung Nhạc và Dung Viễn về nữa là nhà cửa coi như đông đủ. Dung Trí hiện đang cùng bác hai vườn dâu tây ở ngoại ô thủ đô, đúng lúc bận rộn nên chắc mấy ngày nữa mới về .

"Lâu lắm cháu gặp các !" Dung Vãn vui vẻ. Trước khi khai giảng, Dung Hoan khảo sát nước ngoài, Dung An miền Tây Nam về, Dung Ninh thì bù đầu với dự án, giờ cuối cùng cũng dịp tụ họp . "Vậy tối nay cháu trổ tài mới , mấy món mới học , các vẫn nếm thử ."

"Ở đằng xa thấy Tiểu Thất món mới cho , nước miếng sắp chảy đây . May mà sáng nay ăn gì, trưa nay thể ăn nhiều một chút." Dung Ninh hớn hở chạy đón, rõ ràng là một quý ông chững chạc mà lúc biểu hiện như một đứa trẻ ham ăn.

"Em gái về ? Sao gọi điện cho để đón?" Chị dâu cả Hoàng Nhạc Nhạc của Dung Vãn bụng mang chửa từ trong phòng , Dung Hoan theo sát phía , lo lắng nhắc chị chậm một chút.

" thế, lái xe đón tiện ." Đợi Hoàng Nhạc Nhạc vững, Dung Hoan mới sang một bên .

"Anh cứ lo chăm chị dâu , việc đón Tiểu Thất cứ để kẻ rảnh rỗi lo." Dung An trêu chọc. Nếu xét về độ tự do của nghề nghiệp thì đúng là thong thả nhất.

Cả nhà tán gẫu một lát, Dung Vãn xem giờ đến lúc chuẩn cơm trưa. Bà nội và chị dâu Nhạc Nhạc đòi giúp nhưng đều cô can ngăn, tuy nhiên sai bảo các trai thì cô hề nương tay, bắt thì rửa rau, thì thái thịt, thì rửa đĩa.

Dung Vãn chị dâu dạo thích ăn cá, nên đặc biệt nấu một nồi canh cá, thịt mềm tươi, nước dùng đậm đà thơm phức. Ba ông thì kén ăn, chỉ cần thịt là , nên Dung Vãn một nồi sườn hầm khoai tây, thêm một bát to thịt bò sốt tương bí truyền, hương vị thơm đến mức khiến nuốt luôn cả cái thìa. Ông bà nội tuy khỏe mạnh nhưng dù cũng cao tuổi, nên cô cho ông bà món đậu phụ Quý phi mềm dễ tiêu, rau cải xào và canh gà hầm nấm rừng cực kỳ ngon miệng.

"Sao cảm giác tay nghề của Tiểu Thất thăng tiến nữa !"

"Món thịt bò viên ngon quá, trộn với cơm là chẳng cần ăn món khác nữa, cực kỳ đưa cơm!"

"Thế thì , đừng ăn sườn nhé, em đang sợ đủ ăn đây!"

"Không đời nào!"

Ba em ăn uống vô cùng rôm rả, cứ như gió cuốn mây tan, nồi cơm loáng cái vơi đại nửa.

 

Loading...