[Không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 69.2: Tình tiết cẩu huyết
Cập nhật lúc: 2026-03-24 20:37:09
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi đến sát giờ đóng cửa ký túc xá, Xa Thiến Thiến mới dìu Hàn Thiến về. Cái chân của Hàn Thiến băng bó to như cái bánh chưng, xem thương nhẹ.
"Thế nào ? Có tra gì ? Chắc... chỉ là trùng hợp thôi nhỉ?" Hàn Thiến giường, khẽ khàng hỏi.
"Bọn ở đó canh mà , tra gì chẳng do mấy , hỏi cũng bằng thừa." Xa Thiến Thiến quệt mồ hôi trán, hậm hực lườm một cái.
"Thiến Thiến!" Hàn Thiến đưa tay kéo vạt áo Xa Thiến Thiến, gọi khẽ một tiếng, dùng ánh mắt hiệu cô đừng thế nữa.
"Hì hì, thực cũng tra hai diện nghi nhất đấy, nhưng chắc các tên hai đó nhỉ." Lưu Hoan Hoan lười nhác nhướng mắt, nhưng cũng thèm về phía hai .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Các nghi ngờ bọn ?! Sao thể chứ?! Đừng ngậm m.á.u phun !" Xa Thiến Thiến bỗng bật dậy, nhưng va khung sắt giường , đau đến ứa nước mắt nhưng vẫn cố cho hết câu.
"Không , Hoan Hoan cũng gì. Hiện giờ Hội sinh viên vẫn đang tra, chắc sớm kết quả thôi, lúc đó các sẽ ." Dung Vãn bình tĩnh , lúc cãi cũng chẳng phân định đúng sai.
"Vậy cứ đợi đấy, hừ!" Xa Thiến Thiến xoa chỗ va đập xuống. Rõ ràng đau đến phát nhưng vẫn cứ hếch cằm lên cố tỏ khí thế.
Sáng hôm , chuyên ngành của Dung Vãn chỉ tiết buổi sáng, chiều bắt đầu nghỉ lễ. Cô hẹn với Kỳ Liêm là sẽ qua thăm ông nội Dương và bà nội Từ ở khu tập thể thủ đô , đó mới cùng về nhà.
Tiếng chuông tan học của tiết cuối vang lên, Dung Vãn nhanh nhẹn thu xếp sách vở túi, chào Lưu Hoan Hoan một tiếng chạy ù cửa, Kỳ Liêm đang đợi cô ở ngoài lớp học.
Kỳ Liêm thấy bóng dáng Dung Vãn, ánh mắt vốn phẳng lặng như mặt hồ bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn. Anh đưa tay xách hộ túi sách của cô, tay tự nhiên nắm lấy tay cô. Giống như luyện tập hàng ngàn , sự ăn ý của hai thậm chí cần đến giao tiếp bằng mắt, khiến đám "cẩu độc " xung quanh đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân vì ghen tị!
"Làm tớ cũng yêu đương quá mất!" Quan Thư theo bóng lưng hai dần xa, ngưỡng mộ .
"Sao tớ lấy một thanh mai trúc mã nào nhỉ!" Lưu Hoan Hoan thở dài, ánh mắt đầy oán niệm.
"Tớ tin tình yêu !" Hoàng Tang gục đầu lên vai Quan Thư, cảm thán một câu.
"Người yêu đương thì giống phim ngôn tình, còn tớ mà yêu đương chắc thành phim nông thôn mất!" Huống Miêu nhét miếng kẹo táo cuối cùng miệng, năng ngọng nghịu.
"... Có gì ghê gớm !" Xa Thiến Thiến dìu Hàn Thiến ngang qua họ, buông một câu chua loét. Hàn Thiến theo hướng Dung Vãn rời một cái nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-69-2-tinh-tiet-cau-huyet.html.]
Dung Vãn và Kỳ Liêm tay nắm tay trong sân trường, phía là trái tim tan vỡ của bao nam sinh! Không ít hôm qua mới tạo hình của Dung Vãn cho kinh ngạc, hôm nay thấy nữ thần nắm tay một cao ráo lạnh lùng, sự chênh lệch đúng là chịu nổi mà!
Một cơn gió thổi qua, hàng cây hai bên đường rung rinh, lá cây xào xạc phát âm thanh, vài chiếc cuốn lên trung lảo đảo rơi xuống, một chiếc vặn rơi đầu Dung Vãn.
"Sao ?" Dung Vãn ngước đầu lên, thắc mắc hỏi. Đang yên lành bỗng dưng dừng .
"Lá rơi." Kỳ Liêm chuyển chiếc túi từ xách sang đeo, rảnh tay gỡ chiếc lá đầu Dung Vãn xuống. Đó là một chiếc lá hình trái tim, ánh lên sắc vàng mắt. Anh vứt chiếc lá mà bỏ túi áo khoác, định bụng về nhà sẽ ép dấu sách.
Lúc họ gần , đầu mũi Kỳ Liêm thoang thoảng mùi hương hoa tỏa từ mái tóc dài của Dung Vãn, còn cô chỉ cần xích gần một chút nữa thôi là thể áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c để nhịp đập trái tim .
Cửa đằng xa, một bé đạp xe đạp mất kiểm soát lao thẳng về phía con đường họ đang , miệng gào thét: "Tránh mau, phanh xe !"
Kỳ Liêm phản ứng cực nhanh, bế bổng Dung Vãn lên xoay sang một bên, tránh chiếc xe và đứa trẻ đang lao tới như bay. Một chuỗi động tác diễn trong chớp mắt, đầu óc Dung Vãn mụ mị, cô áp mặt n.g.ự.c Kỳ Liêm, tim đập thình thịch liên hồi.
"Ái chà, đau c.h.ế.t mất!" Đứa bé xoa m.ô.n.g bò dậy từ mặt đất, chiếc xe đạp đổ nghiêng bên cạnh, bánh xe vẫn còn tít.
"Anh... đỡ em một cái..." Thằng bé dựng xe dậy, trề môi phàn nàn. Lúc đầu hùng hồn, nhưng khi thấy khuôn mặt lạnh như tiền của Kỳ Liêm thì tiếng cứ nhỏ dần tắt hẳn.
"Em thấy là đúng ?" Biểu cảm của Kỳ Liêm nghiêm nghị, đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm đứa trẻ, lông mày nhíu c.h.ặ.t, trông khí thế hơn cả thầy giám thị tiểu học.
"... Em sai !" Cậu bé lập tức thẳng tắp, ngoan ngoãn nhận .
"Thôi mà Kỳ, sắp thằng bé đấy!" Dung Vãn bật khúc khích, thấy đứa trẻ tội nghiệp như cô thực sự nỡ để Kỳ Liêm mắng thêm nữa. "Em trai , em đừng nữa nhé. Trong trường đông , thế dễ xảy chuyện, vả chính em ngã cũng đau lắm mà."
"Vâng, em dám nữa ạ!" Thằng bé sụt sịt mũi, cố nuốt nước mắt trong, nhưng lúc chuyện vẫn còn mang theo tiếng .
Lúc tạm biệt, đứa bé lịch sự chào tạm biệt và vẫy tay, nhưng cách xưng hô chút sai sai. Nó gọi Kỳ Liêm là chú, gọi Dung Vãn là chị.
"Thấy , chính tại cứ trưng cái mặt lạnh nên thằng bé mới gọi là chú đấy." Dung Vãn đến mức chảy cả nước mắt, ánh mắt long lanh tỏa sáng. Lúc cô chuyện, lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện, càng thêm phần ngọt ngào.
Kỳ Liêm đưa tay đỡ lấy Dung Vãn đang đến nghiêng ngả, dung túng cho hành động trêu chọc của cô. Dung Vãn thấy phản ứng gì thì gan càng to hơn, đưa tay nghịch ngợm mặt , kéo khóe miệng lên để tạo biểu cảm mỉm , một trận nắc nẻ. "Thôi bỏ , em thấy hợp với cái mặt lạnh hơn! Ừm, cứ duy trì như thế nhé!"