[Không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 72.1: Gặp chuyện xui xẻo trên đường

Cập nhật lúc: 2026-03-24 20:43:43
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau sự việc đó, Hàn Thiến chuyển sang ký túc xá khác, cô ngày càng trở nên trầm mặc ít , ở trong lớp chẳng khác nào một vô hình. Tính tình Xa Thiến Thiến thì lên nhiều, tuy thỉnh thoảng vẫn xảy va chạm với bạn cùng phòng nhưng khá hơn nhiều.

Dung Nhạc khi chuyện liên quan đến Hồng Nguyệt Nhi hẹn cô ngoài để chuyện cho lẽ. Hồng Nguyệt Nhi nhận điện thoại của Dung Nhạc còn tưởng đến để cầu xin tái hợp, dù miệng chẳng gặp nhưng vẫn bộ đồ thích nhất để gặp. Hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu, Hồng Nguyệt Nhi suýt nữa mất kiểm soát mà gào lên bảo Dung Nhạc câm miệng.

Lại là Dung Vãn, là nó! Nó hủy hoại tình yêu của cô, hủy hoại hy vọng của cô, tại bây giờ vẫn còn ám quẻ như ! Hồng Nguyệt Nhi dày vò bờ môi đỏ mọng đầy đặn của , đáy mắt hiện lên vẻ oán hận nồng đậm.

Dung Nhạc ngờ rằng, ý định ban đầu là giải quyết rắc rối cho em gái, cuối cùng rước về cho cô một rắc rối lớn hơn.

Cuộc sống của Dung Vãn thực đơn điệu, từ thứ Hai đến thứ Sáu là lên lớp, cắm chốt ở thư viện, thỉnh thoảng hẹn hò với Kỳ Liêm, chiều thứ Sáu về nhà, chiều Chủ nhật trường. Cô hẳn là mẫu "trạch nữ" ru rú trong nhà, nhưng cũng tuyệt đối mặn mà với việc ngoài chơi bời.

Cuối tháng Mười một, thủ đô bắt đầu lạnh lẽo. Gió lớn thổi qua, đường ai nấy đều quấn c.h.ặ.t áo khoác, mũ len và khăn khít đều trang đầy đủ. Tất nhiên cũng hội yêu cái "thà chịu rét chứ chịu ", chỉ mặc áo khoác mỏng manh để theo đuổi thứ gọi là cảm giác thời trang.

Dung Vãn chắc chắn thuộc kiểu chọn ấm áp vì phong cách. Cứ hễ hạ nhiệt độ là cô bắt đầu quấn áo khoác dày cộp, cổ quàng hai vòng khăn len đan trơn màu, tay đeo đôi găng len ấm sực do bà nội đan cho. Chủ nhật hôm đó, dự báo thời tiết khí lạnh tràn về nên lúc rời nhà Dung Vãn trang tận răng. Người nhà đều bận việc ai tiễn , nhưng cũng may cô chỉ xách một cái túi nhỏ, nặng chút nào.

Chuyến xe buýt cô đỗ ngay cổng trường mà còn bộ thêm gần hai chặng. Xuống xe xong cô thong thả về phía , thấy phía tiếng bước chân chạy nhanh nhưng cũng mấy để tâm. Như một cơn gió, kẻ lướt qua cô và giật mất cái túi.

Mọi chuyện thực sự chỉ diễn trong nháy mắt, căn bản kịp phản ứng. Vì đeo găng tay len nên lúc xách túi cô thể nắm quá c.h.ặ.t, cộng thêm lúc đó mất cảnh giác nên cái túi cứ thế cướp mất. Cũng may là , nếu cô mà nắm c.h.ặ.t, với tốc độ và lực kéo của kẻ cướp, tám phần mười là cô sẽ kéo ngã văng đất.

Dung Vãn khi định thần liền lập tức hô hoán, hét đuổi theo kẻ cướp. Đoạn đường ít bộ, đa là xe cộ lao vùn vụt, vì chẳng mấy thấy tiếng kêu mà đến giúp.

Lúc đầu Dung Vãn chỉ là nhất thời nóng m.á.u nên đuổi theo, nhưng chạy một đoạn cô bình tĩnh . Kẻ cướp cứ nhắm mấy con hẻm nhỏ mà chui , cô đuổi theo những chẳng đòi gì mà khi còn gặp nguy hiểm, thế là cô dừng bước. Trong cái túi đó chỉ một cái ví nhỏ, một chiếc lược gỗ, một hũ sốt thịt bò và kim chỉ cô dùng để thêu hoa, trong ví cũng chỉ hơn hai trăm tệ.

Dù tiền mất nhiều nhưng chuyện thể im lặng chịu nhịn . Cô trường mà đến đồn cảnh sát gần đó báo án. Đến cửa đồn thì Lưu Hoan Hoan gọi điện hỏi cô khi nào về đến ký túc xá, cô liền kể ngắn gọn vài câu cho bạn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-72-1-gap-chuyen-xui-xeo-tren-duong.html.]

Diễn biến sự việc phức tạp, việc lấy lời khai mất nhiều thời gian. Khi cảnh sát tiễn cửa, cô thấy Kỳ Liêm đang chạy thục mạng về phía . Anh vốn luôn điềm tĩnh, lạnh lùng nay lộ rõ vẻ hoảng loạn và lo âu tột độ.

"Sao đến—" Câu hỏi của Dung Vãn còn dứt Kỳ Liêm lao tới chộp c.h.ặ.t lấy cánh tay, đó cô ngẩn ánh mắt phức tạp trộn lẫn giữa sợ hãi, hoảng hốt và lo lắng của .

"Không !" Kỳ Liêm ôm c.h.ặ.t cô lòng, lầm bầm nhỏ. Quần áo mang theo lạnh, áp mặt Dung Vãn khiến cô từ trong phòng ấm bước nhịn mà rùng , nhưng lòng bàn tay nóng hổi của vuốt ve gáy khiến cô vô thức thả lỏng .

"Lo mà an ủi bạn gái , chắc con bé sợ xanh mặt !" Anh cảnh sát tiễn nữa, hớn hở , miệng lầm bầm: "Nhớ năm đó với nhà cũng quấn quýt thế , hồi đó còn trẻ mà lị!"

"Em , thật mà!" Dung Vãn đưa tay chậm rãi vỗ về lưng Kỳ Liêm, dịu dàng để cô vẫn .

Tóc Kỳ Liêm trông rối, trán lấm tấm mồ hôi, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, chắc hẳn là vì chạy quá gấp nên quên béng cả việc mặc áo khoác. Nhìn thấy những chi tiết , lòng Dung Vãn ngọt lịm nhưng sống mũi cay cay.

"Sao gọi điện cho ?!" Ánh mắt Kỳ Liêm thâm trầm, bên trong như đang tích tụ một trận bão lớn.

"Em đang bận mà! Không , xem em vẫn thế còn gì!" Dung Vãn cố gắng khiến giọng trở nên nhẹ nhàng, đưa tay xoa xoa cơ bắp cánh tay Kỳ Liêm, dùng tông giọng dỗ dành: "Thôi nào, , mau thả lỏng , thả lỏng nào!"

"Lần đừng như nữa..." Câu của Kỳ Liêm giống như một lời khẩn cầu hơn là yêu cầu, cái trò thử thách nhịp tim trải qua thứ hai. Cuộc điện thoại của Lưu Hoan Hoan rõ ràng lắm, thông tin duy nhất bắt là Dung Vãn cướp và đang ở đồn cảnh sát X. Anh chạy bộ suốt quãng đường, trong đầu chỉ nghĩ nhanh hơn, nhanh hơn nữa, trống rỗng.

"Sẽ , chuyện gì em nhất định sẽ cho đầu tiên." Dung Vãn hứa hẹn.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Sau khi Dung Vãn kể bộ quá trình, Kỳ Liêm : "Anh mừng vì em đuổi theo tên cướp đó."

"... À, ha ha, thể chứ, em ngốc !" Dung Vãn vốn giấu giếm một chút nên Kỳ Liêm trúng tim đen liền thấy chột , gượng vài tiếng.

 

Loading...