“Cái con bé , nhận của nhiều đồ thế , tốn kém bao nhiêu!” Cha Lưu Hoan Hoan vốn là những nông dân chất phác, cả đời sợ nhất là mắc nợ chiếm hời của ai. Nhìn những món quà bạn học của con gái tặng – từ những hộp bánh tinh xảo, hũ tương bò đầy đặn đến cả trái cây tươi rói giữa mùa đông tuyết phủ thế – tiền cũng chắc mua .
“Con cũng từ chối , nhưng bạn bảo đó là tấm lòng, nếu nhận bạn sẽ buồn.” Lưu Hoan Hoan giải thích: “Bạn lắm ạ, con định đến hè sẽ mời bạn về nhà chơi.”
“Được, lúc đó bố sẽ dẫn các con bắt cá, hái sản vật rừng. con thủ đô thì nhớ mang theo ít đồ rừng với mấy bộ da thú nhà gom cho nhé! Nhà chẳng gì quý giá, chỉ mấy thứ là hồn thôi.” Bố Lưu vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: “Hay là mai bố lên trấn gửi luôn một thể cho nóng!”
Sau khi cả nhà đồng lòng, Lưu Hoan Hoan dẫn em trai em gái rửa trái cây. Dù đường xá xa xôi trắc trở, nhưng dâu tây và nho vẫn còn tươi, hương thơm ngào ngạt khiến hai đứa nhỏ cứ bên cạnh lom lom, nuốt nước miếng ừng ực.
Khi túi sản vật rừng lớn gửi đến thủ đô thì nhà Dung Vãn về làng Đào Nguyên ăn Tết, Kỳ là nhận hộ. Chẳng cần mở Dung Vãn cũng đoán bên trong gì, đúng là cái cô nàng Lưu Hoan Hoan thật thà quá mức.
Làng Đào Nguyên bây giờ mỗi năm một khác. Nhà nào nhà nấy đều xây nhà lầu hai ba tầng khang trang, đường xá sạch sẽ. Phía ngoài làng là những dãy nhà kính san sát trồng rau quả trái mùa và hoa kiểng; dọc các tuyến quốc lộ là những xưởng chế biến thực phẩm thành quy mô.
Dù nhà họ Dung giờ đa đều bôn ba bên ngoài, còn ở làng thường xuyên, nhưng dân làng chẳng hề tỏ xa cách. Thấy nhà họ Dung về, hàng xóm láng giềng tấp nập sang chơi, hỏi han chuyện trò tình như thuở nào.
Mấy đứa nhỏ chừng năm, sáu tuổi thì vẻ nhát gan. Bình thường nghịch như quỷ sứ mà nay cứ khép nép. Dung Vãn mang bánh kẹo cho, đứa nào cũng đỏ mặt rúc lòng bố . Thế nhưng chẳng vì bánh ngon "mua chuộc" vì Dung Vãn thực sự duyên với trẻ con mà chỉ một lát , đám nhỏ vây quanh cô líu lo kể đủ thứ chuyện đời.
Thấy , đề nghị nhờ Dung Vãn và Tiểu Bát tranh thủ lúc ở làng dạy bảo đám nhỏ mỗi ngày một hai tiếng. Cha nào chẳng mong con cái công thành danh toại. Dân làng tuy giờ cơm ăn áo mặc thiếu, nhưng trong lòng vẫn luôn nể trọng những học thức, văn phòng như mấy em nhà họ Dung.
Dung Vãn thấy mỗi ngày dành chút thời gian cũng ảnh hưởng gì nên nhận lời, Tiểu Bát thì đương nhiên theo chị. Sau khi bàn bạc với lớn, cả hai chính thức bắt đầu "lớp học nhỏ".
Hàng xóm thiết gửi đến tám đứa trẻ: hai đứa học lớp 3, ba đứa lớp 1, còn ba đứa nhỏ hơn đang tuổi vỡ lòng. Dù trình độ khác nhưng Tiểu Bát và thi thoảng là Dung An giúp sức nên chuyện vẫn thỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-79-1-ve-nha-an-tet-thoi.html.]
Dung Vãn với nụ dịu dàng, giọng truyền cảm khéo tay đồ ăn ngon nên lũ trẻ yêu quý nhất. Đám nhỏ hẳn là ghét Tiểu Bát Dung An, nhưng đối với hai là kính trọng nhiều hơn là gần gũi.
Chưa đầy một tuần, các bậc phụ thấy con tiến bộ rõ rệt. Đứa nào cũng ham học hẳn lên, về nhà là líu lo khoe hôm nay học gì, khen , thưởng quà gì. Kiến thức cũng chắc chắn hơn, nhất là khoản thơ, đứa nào cũng vanh vách.
Thế là các nhà mang quà đến cảm ơn. Người thì xách giỏ trứng gà , mang đôi gà ác sạch, đem trái cây hái mấy chậu hoa lan đang kỳ nở rộ. Họ nhà họ Dung thiếu tiền, nhưng đây là tấm lòng của dân quê, dù Dung Vãn từ chối thế nào họ cũng kiên quyết để .
Tại Thủ đô, nhà họ Kỳ:
Mẹ Kỳ đang dạy Kỳ Liêm nấu mấy món gia đình đơn giản như cà chua xào trứng, khoai tây sợi chua cay và sườn xào chua ngọt.
Chuyện là Kỳ Liêm nhà họ Dung bảo rằng dù thích nấu ăn đến mấy mà ngày nào cũng bếp thì cũng lúc thấy ngán. Anh nghĩ về chung một nhà, thể cứ để Dung Vãn nấu mãi, học để thỉnh thoảng đổi vai cho cô nghỉ ngơi.
Biết tâm ý của con trai, Kỳ cũng thấy "chua xót". là " vợ quên ", nhưng bà càng thấy tủi khi so sánh chồng với con trai – rõ ràng bố Kỳ chẳng tâm lý với bà như Kỳ Liêm với Tiểu Thất.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Bố Kỳ dạo "thất sủng" nghiêm trọng, căn nguyên là do con trai nên cứ hở là lườm nguýt. Trong lòng thầm nhủ: Muốn nịnh Tiểu Thất thì cứ mà nịnh, mắc mớ gì liên lụy đến lão già thư phòng ngủ cơ chứ! Trời lạnh thế , ngủ một t.h.ả.m thiết bao.
Thế nhưng khi món ăn của Kỳ Liêm lên bàn thì đúng là... "thảm họa". Cà chua xào trứng nát bét như cháo, khoai tây cháy đen, sườn thì thâm sì. Khổ nỗi đó bố Kỳ lỡ tuyên bố là dù khó ăn thế nào cũng sẽ ủng hộ con trai hết , giờ mâm cơm mà nước mắt chỉ trực trào .
Ông nội Kỳ khẽ rung râu, đôi mắt lim dim mở một chút, thản nhiên cầm thìa múc tương bò trộn cơm ăn cho lành.
“Bố nó ... ăn nhiều nhé!” Mẹ Kỳ dù thương chồng nhưng thương cái dày của hơn: “Đừng phụ tấm lòng hiếu thảo của con!”