[Không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 84.1: Lại gặp Thường Hồng

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:09:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung An cực kỳ lu mờ sự hiện diện của , nhưng to xác như cạnh Dung Viễn, khác thể thấy. Mẹ Dung dùng ánh mắt "hận sắt thành thép" , thở dài: "Nhóm Nhạc Nhạc tìm bạn gái còn thể lấy cớ là bận bịu, còn con dạo ngày nào cũng ở nhà, đường ngoài kiếm lấy cô vợ hả!"

Dung An uất ức c.h.ế.t, dám cãi lời , nhưng với em út thì chẳng cần khách sáo, ở gầm bàn vươn chân đá mạnh Dung Ninh một cái.

Dung Ninh đau đến mức kêu oai oái, nhưng vì bản gây sự nên đành ngậm bồ hòn ngọt.

Mấy em dù thái độ với Dung Ninh tệ, nhưng tuyệt nhiên ý trách cứ "kẻ chủ mưu" Dung Vãn nửa lời.

"Nói cũng , Kỳ Liêm nhà chúng tuổi tác cũng đến lúc ..." Ông nội Kỳ lúc mới lên tiếng, lời đầy ẩn ý. Ông cũng cháu trai sớm thành gia lập thất, trong lòng đang mong ngóng những đứa chắt nhỏ mềm mại, đáng yêu sớm đời lắm !

"Hì hì..." Ông nội Dung khẽ nheo mắt ông nội Kỳ một cái, nhạt gì. Ông thừa ông bạn già đang tính toán gì, nên chẳng buồn tiếp lời. Vốn dĩ Tiểu Thất Kỳ Liêm "đặt chỗ" sớm ông thoải mái , giờ ý còn rước Tiểu Thất sớm, hừ, mơ nhé!

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Suy từ lòng thôi, cũng sớm bế chắt gái mà!" Ông nội Kỳ ông nội Dung hiểu ẩn ý của , thấy đối phương ý phản hồi đành huỵch tẹt .

"Tiểu Thất nhà chúng vẫn còn là trẻ con, chúng nỡ gả nó sớm thế!" Ông nội Dung : "Nếu các ông đợi thì cứ việc..."

"Con nguyện ý đợi, đợi bao lâu cũng !" Kỳ Liêm sợ ông nội Dung nửa câu , vội vàng bày tỏ lòng . Điều quan tâm thời gian chờ đợi dài ngắn, mà là chờ chính là Tiểu Thất.

Ông nội Kỳ lườm Kỳ Liêm một cái đầy vẻ "hận sắt thành thép", lấy gậy gõ gõ xuống đất. Ông ở đây muối mặt tranh thủ cho cháu trai, mong chúng nó sớm ngày kết hôn, thế mà thằng cháu bất hiếu thật, phá đám chẳng chút do dự! Thôi, ông chẳng thèm quản nữa!

Một trận sóng gió "ép cưới" cứ thế tan thành mây khói, dĩ nhiên đó là đối với Dung Vãn và Kỳ Liêm. Còn mấy em nhà họ Dung thì cái Tết trôi qua chẳng mấy vui vẻ, chốc chốc ruột thăm dò, tra hỏi và "tấn công bằng ngôn từ", cảm giác như thể nếu sớm kết hôn sinh con là phạm trọng tội . Thế nên, hết kỳ nghỉ, nhóm Dung Nhạc liền lập tức thu dọn hành lý việc, còn Dung An cũng lấy cớ tìm chất liệu sáng tác để chuồn phương Nam ngao du.

Trưa hôm đó, Dung Vãn và Kỳ Liêm đưa cơm cho chú Thạch, đường về suýt chút nữa thì xe đụng. Dung Vãn và Kỳ Liêm chẳng chút nào, hai đang bộ t.ử tế sát lề đường, chiếc xe từ phía lao tới cứ chạy theo hình chữ S, suýt thì đ.â.m trúng hai , còn nước bẩn b.ắ.n tung tóe đầy một ống quần Kỳ Liêm.

Từ xe bước xuống hai : Thường Hồng và một đàn ông lực lưỡng đeo kính râm. Người đàn ông lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, còn Thường Hồng thì nũng nịu khoác tay gã, trong mắt hiện rõ vẻ đắc ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-84-1-lai-gap-thuong-hong.html.]

"Ôi, là các , thật là ngại quá, suýt nữa thì đ.â.m trúng !" Thường Hồng giọng điệu bộ, mặt chẳng lấy một chút thành ý xin nào.

Nếu vì biểu cảm của Thường Hồng và những lời cô , Dung Vãn dùng ác ý lớn nhất để suy đoán rằng chuyện xảy là do cô cố tình. Nghĩ đến đây, sắc mặt Dung Vãn càng tệ hơn. Nếu nhờ Kỳ Liêm phản ứng nhanh, đ.â.m trúng , còn thể hiên ngang ở đây nữa!

"Thường Hồng, chẳng thấy chỗ nào là thấy ngại cả!" Dung Vãn mặt lạnh như tiền, giọng cũng trở nên sắc sảo hơn nhiều.

"Lời xin của ở trong lòng cả đây , dùng tiền để bày tỏ hả?" Thường Hồng mỉa mai, lôi chiếc ví căng phồng , rút một xấp tiền mặt tờ một trăm tệ.

Người đàn ông lực lưỡng cùng cô tháo kính râm xuống, ngoại hình thực sự chút khó coi, lúc đang nhe răng với Dung Vãn, vẻ thiếu kiên nhẫn ban nãy biến mất còn tăm .

"Thường Hồng, em quen cô bé ?" Gã đàn ông thèm để ý đến sắc mặt Thường Hồng, gạt tay cô hỏi thăm. Thường Hồng theo gã lâu, dĩ nhiên ánh mắt sáng rực đó nghĩa là gì, tức đến mức mặt mày tái mét, nghiến răng kèn kẹt.

"... Quen!" Hai chữ như rít từ kẽ răng Thường Hồng, cô Dung Vãn với ánh mắt như tẩm độc.

"Em xem, em cũng chẳng đường mà giới thiệu..." Gã đàn ông giọng trách móc, chủ động tiến lên hai bước, chìa tay về phía Dung Vãn: " là bạn của Thường Hồng, Lý Dịch, cô xưng hô thế nào?"

"Anh cần thiết !" Kỳ Liêm nghiêng chắn mặt Dung Vãn, lạnh lùng đáp trả. Anh thể ý đồ bất chính của tên Lý Dịch , đối với loại , Kỳ Liêm bao giờ nương tay.

"Cậu là vị nào thế? chuyện với !" Lý Dịch bao giờ mất mặt như , lập tức sa sầm mặt mũi, vô cùng khó chịu . Gã ghét nhất là mấy tên mặt trắng, mà tên mắt còn mã hơn tất cả những đứa mặt trắng gã từng gặp, nhận thức càng cơn giận của gã bốc lên đầu.

"Ý của chính là ý của , cần tên !" Dung Vãn vươn tay khoác lấy cánh tay Kỳ Liêm, : "Hiện giờ chúng chỉ quan tâm một vấn đề, chuyện các định giải quyết thế nào?!"

"Nói nãy giờ, chẳng các cũng chỉ đòi thêm chút tiền thôi ? là nghèo đến phát điên !" Thường Hồng thấy mừng vì thái độ lạnh nhạt của Dung Vãn đối với Lý Dịch, trong lòng chỉ mau ch.óng đuổi hai cho xong, nếu chẳng sẽ xảy chuyện gì nữa, cô để Dung Vãn lượn lờ mặt Lý Dịch thêm giây nào. Thế là, cô rút một xấp tiền, rảo bước đến mặt Dung Vãn, chẳng thèm hỏi han gì mà nhét thẳng tay cô: "Chỗ đủ chứ!"

 

Loading...