[Không Gian] Trọng Sinh Thập Niên 80 - Chương 93.1: Chân ái đáng giá bao nhiêu

Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:33:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Liêm bao giờ nghĩ rằng ai đó đủ sức lung lay tâm trí của Dung Vãn. Anh tức giận chỉ vì những việc Nhiếp Thành gây phiền toái cho nàng, thế nên mới nhanh ch.óng giải quyết dứt điểm cái tên .

Anh và Tiểu Bát bàn bạc sẽ dùng quân bài "bạn gái cũ của Nhiếp Thành" để khóa c.h.ặ.t . khi họ còn kịp thực hiện thì Vương Vân – bạn gái cũ của Nhiếp Thành – chủ động tìm đến Dung Vãn. Bất kể cô mang tâm tư gì, đối với Dung Vãn mà , đây quả là một tin mừng.

"Chào cô, Dung tiểu thư, chúng thể chuyện một chút ? Đừng lo lắng, ác ý gì , chỉ là bàn với cô về vấn đề của Nhiếp Thành thôi." Vương Vân chặn đường Dung Vãn ngay cửa tòa nhà giảng đường. Giọng cô dịu dàng, nụ ngọt ngào, trông đúng là vẻ gì là xa.

"Cô là ai? Tại chúng tin cô!" Lưu Hoan Hoan nắm c.h.ặ.t t.a.y Dung Vãn, cảnh giác chằm chằm Vương Vân.

" là bạn gái cũ của Nhiếp Thành." Vương Vân tiết lộ phận, sắc mặt Lưu Hoan Hoan lập tức đổi. Cô thầm nghĩ: Còn bảo ác ý, rõ ràng Nhiếp Thành đang theo đuổi Dung Vãn nên tới đây tìm chuyện chứ gì.

Dung Vãn cũng biến sắc, nhưng vì cảnh giác phiền lòng, mà là vui mừng. Nàng nghĩ, nếu cô bạn gái cũ đủ "lực", chẳng Nhiếp Thành sẽ đến phiền nàng nữa ?

" dạo Nhiếp Thành cứ bám riết lấy Dung tiểu thư, nghĩ thể giúp ích gì đó." Vương Vân dường như lấy lòng tin của hai nên nụ càng thêm chân thành. Cô rõ mục đích của , dù qua chút kỳ quặc.

"Vậy chúng tìm chỗ nào đó chuyện ." Dung Vãn gật đầu, đó hạ thấp giọng với Lưu Hoan Hoan: "Hoan Hoan, về ký túc xá đợi tớ nhé, một lát tớ về ngay."

Lưu Hoan Hoan thực vẫn yên tâm, nhưng Dung Vãn , cô cũng đành rời . Trước khi , cô dặn dò Dung Vãn đủ điều, còn ném cho Vương Vân một ánh mắt đầy tính cảnh cáo.

"Trước khi tới đây, từng nghĩ sẽ giả vờ đáng thương để cô tránh xa Nhiếp Thành . thấy cô, sẽ thế. Cô chẳng lý do gì để để mắt đến loại như Nhiếp Thành cả!" Vương Vân thẳng vấn đề, nhưng lời ngoài dự liệu khiến Dung Vãn ngẩn .

"Cô thấy lạ lùng lắm đúng ?!" Vương Vân thấy Dung Vãn ngây thì mỉm , tiếp tục: "Nếu sự lựa chọn, cũng chẳng thèm bám theo Nhiếp Thành gì."

Dung Vãn cảm thấy Vương Vân chuyện phần quá mật dù mới gặp đầu. Nàng quan tâm mục đích thật sự của cô là gì, ít nhất đối với nàng, đây chuyện .

"Vậy cô đến đây là gì với ? Cách để thoát khỏi Nhiếp Thành ? Nếu là chuyện đó, sẵn lòng lắng ." Dung Vãn dẫn dắt cuộc hội thoại về đúng quỹ đạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-93-1-chan-ai-dang-gia-bao-nhieu.html.]

"Nhiếp Thành từng với , cô là sạch sẽ nhất mà từng gặp, là đóa hoa sen tuyết cuối cùng giữa cõi trần bụi bặm..." Khi câu , biểu cảm mặt Vương Vân vặn vẹo, rõ ràng là đang nhớ thứ gì đó kinh khủng.

"... Có thể tiếp ?!" Dung Vãn hai câu cho buồn nôn, mặt xanh mét xua tay hiệu cho Vương Vân dừng ngay lập tức.

là, nếu giống như những gì tưởng tượng, nhất định sẽ lưng thẳng một chút luyến tiếc!" Vương Vân cũng chịu nổi cái tông giọng đó, liền thuận theo ý nàng mà dừng , cách nghĩ tới. Dựa sự hiểu của cô về Nhiếp Thành, cách chắc chắn thành công.

" vốn dĩ cũng ..." Dung Vãn nghĩ đến cái tính từ miêu tả mà nổi hết cả da gà. "Nếu theo lời cô , chẳng lẽ tỏ sa đọa, phóng túng mặt ?"

"Không cần ." Vương Vân lắc đầu, bĩu môi : "Vì hạng như cố tình bộ dạng đó á? Đừng đùa! Chỉ cần bề ngoài của cô trông ' sạch sẽ' như huyễn hoặc là đủ để cái gọi là tình yêu của biến mất ."

"... Anh bệnh sạch sẽ ?" Dung Vãn xong thì khóe miệng giật giật. Nàng thầm nghĩ, nếu lời Vương Vân là thật thì "tình yêu" của Nhiếp Thành đúng là mỏng manh như cánh gián .

"Cô đoán đúng , chỉ là sạch sẽ thông thường , mà đến mức bệnh hoạn ." Vương Vân câu như rít qua kẽ răng, đáy mắt lộ rõ vẻ phẫn uất. Dung Vãn đoán lẽ cô chia tay cũng vì lý do .

"Vâng, hiểu , cảm ơn cô." Dung Vãn suy đoán trong lòng mà chỉ gật đầu cảm ơn.

Trước khi chia tay, Dung Vãn do dự, đôi môi đỏ khẽ c.ắ.n nhẹ, cuối cùng vẫn kìm một câu: "Nếu những gì cô đều là sự thật, thì đừng ở bên cạnh Nhiếp Thành nữa."

"... Em gái , em hiểu !" Nụ mặt Vương Vân chợt nhạt . Cô im lặng một hồi khổ đầy bất lực. Cô bước tới vỗ vai Dung Vãn, giọng mang theo sự tán thưởng lẫn tiếc nuối: "Cảm ơn em, Dung Vãn, em ! Nếu vì một , chúng nhất định sẽ trở thành bạn ."

Dung Vãn thực tin lời Vương Vân, vì mới câu đó. nàng hiểu tại Vương Vân rời bỏ Nhiếp Thành, trong mắt nàng, xứng với cô .

Dung Vãn thấy, khi lưng rời , gương mặt Vương Vân tràn đầy sự thẫn thờ và cam lòng, tay cô chậm rãi đặt lên vùng bụng .

Tối hôm đó, Dung Vãn kể chuyện của Vương Vân cho Tiểu Bát và Kỳ Liêm . Cả hai suy nghĩ một lát đều đồng ý để nàng thử xem . cụ thể thế nào để " tởm" Nhiếp Thành thì còn bàn bạc kỹ, thể vì dọa khiến bản cũng thấy buồn nôn .

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

 

Loading...