Lời của Lục khiến sắc mặt cô em họ của Lục Tuyết lập tức sa sầm, ánh mắt hai con nhà họ Lục tràn đầy độc địa và phẫn uất. Đó là bởi Lục chạm đúng vết sẹo của cô . Từ nhỏ cô duyên với đàn ông hơn Lục Tuyết, nhưng cứ hễ cô đề cập đến chuyện kết hôn là yêu nào cũng đòi chia tay, bất kể đó tình cảm thắm thiết đến mức nào.
Lục Tuyết lúc tâm trạng khỏi là sướng thế nào, cô nhâm nhi những món ăn phần công sức lao động của trong đó, cảm thấy vị ngon tăng lên gấp bội. Ngược , cô em họ với gương mặt xinh âm u như đưa đám, ăn gì cũng thấy ngon, chỉ hận thể lao lên xé nát nụ mặt Lục Tuyết.
Dung Vãn trong bầu khí quái dị cũng chẳng buồn ăn uống gì, chỉ ăn đầy nửa bát cơm và vài gắp rau. Cô tự nhủ, chuyện tương tự cô tuyệt đối tham gia nữa, mệt mệt lòng.
Có lẽ vì Dung Vãn giúp Lục Tuyết một việc lớn, nên cô nàng bỗng trở nên thích tìm Dung Vãn tán gẫu, cứ đến ngày nghỉ là gọi điện rủ Dung Vãn mua sắm. Dung Vãn vốn là cực kỳ thích ở nhà, nếu thứ gì bắt buộc mua, cô thà ở nhà sách, nấu cơm thêu thùa, hoặc cùng Kỳ Liêm xem mấy bộ phim truyền hình đầy tình tiết vô lý còn hơn. cô cũng thể nào cũng từ chối lời mời của Lục Tuyết, dù cũng ý rủ chơi.
Trước đó Lục Tuyết rủ Dung Vãn hai , nhưng Dung Vãn đều bận ở bên Kỳ Liêm hoặc đề tài nên , cô rảnh nên hẹn Lục Tuyết ngoài dạo phố. Nói là cùng dạo, nhưng phần lớn thời gian là Dung Vãn theo hộ tống Lục Tuyết. Cũng may Lục Tuyết là kiểu mua sắm dứt khoát, thử đồ thấy thích là mua ngay, thế nên đầy một tiếng cô nàng sắm bốn bộ quần áo.
Đến lúc chọn đồ cho nhà Lôi T.ử thì cô nàng còn dứt khoát như nữa. Cứ phân vân mãi, chốc chốc hỏi ý kiến Dung Vãn vì sợ mua thứ nhà chồng tương lai thích. Dung Vãn tính tình vốn nhẫn nại, chỉ điều nhiều quá nên khô cổ. Vừa bên cạnh cửa hàng một tiệm bán đồ uống, hai mua mỗi một ly. Dung Vãn chọn nước sơn tra chua chua, khiến Lục Tuyết bên cạnh ngửi thôi cũng thấy ê răng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đến hơn mười một giờ, hai mua sắm đủ những thứ cần thiết và ghé một tiệm lẩu lâu đời nổi tiếng gần đó để ăn trưa. Trong lúc chờ món, Dung Vãn cảm thấy đói, bèn lấy túi thịt bò khô cay mua lúc nãy ăn, chốc lát hết nửa gói khiến Lục Tuyết trợn mắt há mồm.
"Cậu... đói lắm ? Để tớ giục họ, phục vụ gì mà chậm quá!" Lục Tuyết .
"Chắc tại bữa sáng ăn sớm quá, giờ tiêu hóa hết !" Dung Vãn lấy khăn tay lau miệng và đầu ngón tay, ngượng ngùng giải thích, đôi gò má trắng nõn hiện lên hai rặng mây hồng.
Đến lúc bắt đầu nhúng thịt và rau, Lục Tuyết một nữa Dung Vãn cho khiếp vía. Cô thấy Dung Vãn gắp thịt và rau chín nhúng bát dầu ớt xoay mấy vòng, đợi đến khi bám đầy ớt mới đưa miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trong-sinh-thap-nien-80/chuong-99-1-da-xay-ra-chuyen-lon-roi.html.]
"Cậu giỏi ăn cay thật đấy!" Lục Tuyết hớp một ngụm nước lạnh, cảm thấy cay giùm cho Dung Vãn.
"Tớ cũng chẳng nữa, dạo cứ thấy trong miệng nhạt nhẽo." Gần đây cô cứ ăn đồ chua xong thèm đồ ngọt, ăn ngọt xong ăn cay, ăn cay xong thèm đồ mặn, sợ nhất là mấy món thanh đạm nhạt nhẽo.
"Cậu ăn xong ? Chúng còn bao nhiêu đồ ăn !" Dung Vãn thả một đĩa thịt bò cuộn nồi thì Lục Tuyết buông đũa, bắt đầu nhâm nhi ly nước quả. Cô nàng bảo no , nhưng vấn đề là cô mới chỉ ăn hai gắp thịt và một bát rau nhỏ, ăn quá ít.
"Không ăn nữa, dám ăn nữa , dạo tớ béo lên tận bốn năm cân , ăn nữa dám ai!" Lục Tuyết chằm chằm những viên thịt thủ công và rau xanh đang lăn lộn trong nồi nước lẩu đỏ rực, đột ngột mặt , nếu nữa cô sợ tay sẽ tự chủ mà cầm đũa lên mất. "Tớ thật ngưỡng mộ cái cơ địa ăn hoài béo của ."
Cơ địa ăn hoài béo ... Ánh mắt Dung Vãn vô thức liếc xuống vùng eo bụng, những chỗ khác thì béo lên thật, nhưng eo vẻ thô một chút, bụng nhô . Chỉ là Kỳ Liêm từng với cô rằng ôm như thế dễ chịu hơn, nên cô cũng để tâm đến chuyện phát tướng. Có nên ăn ít nhỉ, hôm nay cũng ăn kha khá ... Dung Vãn dùng đũa chọc chọc miếng khoai tây mềm nhũn trong bát, băn khoăn suy nghĩ.
Hai ăn xong nghỉ ngơi một lúc, khi khỏi quán là hai giờ chiều. Lục Tuyết vốn định mời Dung Vãn xem phim, nhưng thấy cô vẻ buồn ngủ nên thôi. Hai cùng thang cuốn xuống lầu, Dung Vãn ở bậc , Lục Tuyết ở bậc . Đang yên đang lành, bỗng kẻ thất đức nào đó đẩy mạnh một cái khiến Lục Tuyết lao thẳng về phía . Nếu Dung Vãn chắn mặt, lẽ cô lăn xuống , chẳng sẽ ngã !
Dung Vãn vì Lục Tuyết va mạnh nên đụng trúng thành thang cuốn, bụng đau âm ỉ, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng như một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, vô cùng khó chịu.
"Dung Vãn, va đau lắm ? Cậu ráng chịu một chút, tớ đưa bệnh viện!" Lục Tuyết lo lắng hỏi.
"A, là chị họ ! Sao chị t.h.ả.m hại thế , đáng thương quá mất!" Khi Lục Tuyết đang dìu Dung Vãn xuống, một giọng ch.ói tai vang lên, giọng điệu cực kỳ khó chịu.
Lục Tuyết ngẩng đầu lên, thấy cô em họ đáng ghét nhất - Tề Minh Nguyệt đang ở bậc cao hơn xuống, nụ mặt lộ rõ vẻ ác ý chẳng thèm che đậy. Chân cô còn đang giẫm lên cái túi giấy mà Lục Tuyết buông tay, lúc nhấc chân lên để một vết bùn đất đó.