Không Gian Trùng Sinh: Thịnh Sủng Thần Y Thương Nữ - Chương 237: Đứa Ngốc

Cập nhật lúc: 2026-04-02 07:25:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh Vân Chiêu ngạc nhiên Cảnh Tú. Cô bé đỏ bừng mặt, vẻ lúng túng giải thích thế nào. Cuối cùng, ánh mắt dò xét của Cảnh Vân Chiêu, cô bé đành cúi đầu lảng tránh.

 

"Con bé Ba với thằng Út lục lọi đồ đạc lắm. Chị cứ cẩn thận là hơn. Với ... em bố kháo chị tự kiếm tiền lo liệu bản . Chị giữ tiền cho kỹ, tóm là... đừng đưa tiền cho bố ..."

 

Cảnh Vân Chiêu xong thì ngây .

 

Cảnh Tú ấp úng, trông vô cùng căng thẳng và chột . Thấy Cảnh Vân Chiêu xong quần áo, cô bé vội vàng chạy ngoài, như từng điều gì.

 

Cảnh Vân Chiêu mím môi, xách chiếc cặp theo ngoài.

 

Quả đúng như dự đoán, cô bước , Cảnh Linh liền lẻn ngay phòng săm soi. Không thấy "con mồi" , cô bé sang hỏi thẳng Cảnh Vân Chiêu: "Chị cả, quần áo cũ của chị ?"

 

"Chị cất , chuyện gì ?" Cảnh Vân Chiêu giả vờ ngây ngô.

 

"Chị áo mới , áo cũ cứ cho em !" Cảnh Linh thèm vòng vo, huỵch toẹt đòi đồ.

 

Cảnh Vân Chiêu lạnh trong lòng.

 

Nếu ngay từ đầu con bé thẳng thắn xin vì thiếu áo mặc, lẽ cô sẽ mang thêm vài bộ tặng nó trong tới. đằng giở trò tính toán, định dùng cách để chấn lột đồ của cô ?

 

Cô thừa nhận quan hệ họ hàng, nhưng nghĩa cô là kẻ ngốc nghếch để khác lợi dụng.

 

"Quần áo là của chị, dù chị mặc nữa thì nó vẫn là của chị, em hiểu ?" Cảnh Vân Chiêu nhướng mày, khẽ lùi một bước để tránh Cảnh Linh vươn tay giật đồ.

 

Nghe cô , Cảnh Linh tỏ vẻ bất mãn: "Chị keo kiệt thế gì! Chị xem quần áo chị mặc như , em với chị hai mặc bao giờ . Em bắt chị mua đồ mới cho em, xin cái áo cũ thôi mà cũng khó khăn thế ?!"

 

Cảnh Vân Chiêu chọc tức đến bật . Cái logic ngược đời , cô thực sự thẩm thấu nổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-237-dua-ngoc.html.]

Bởi vì khác , nên cô đem đồ của dâng cho họ? Lý lẽ của quân cướp giật ?!

 

"Cảnh Linh, não em úng nước ? Chưa đến chuyện đó là đồ của chị, chị quyền định đoạt, chỉ riêng kiểu dáng và kích cỡ chiếc áo đó, em nghĩ thể mặc ? Với cái dáng của em, liệu thể nâng niu nổi chiếc áo đó ?"

 

Cô cao mét sáu bảy, tuy gầy nhưng những đường cong cần thiết đều thiếu, dù bốc lửa như Tiêu Hải Thanh nhưng vẫn cân đối.

 

Còn Cảnh Linh năm nay mới mười hai, n.g.ự.c phẳng lỳ, chiều cao cũng thấp hơn cô một khúc lớn, thế mà đòi mặc quần áo của cô?

 

Bị Cảnh Vân Chiêu chọc đúng chỗ ngứa, Cảnh Linh chu môi, hậm hực mặt.

 

Cái gì mà chị cả chứ! Chê cô bé xứng mặc quần áo của ! Có gì đáng tự hào , chẳng qua chỉ là nhiều hơn cô bé hai cục thịt thôi!

 

Cảnh Linh bực tức đảo mắt, thấy chiếc cặp bên cạnh Cảnh Vân Chiêu, cô bé liền nảy ý đồ gì đó chạy ngoài tìm Cảnh Minh Khải.

 

Nhân lúc Cảnh Linh vắng, Cảnh Tú vội nháy mắt với Cảnh Vân Chiêu, ý bảo cô giữ gìn chiếc cặp thật cẩn thận.

 

Đến trưa, mâm cơm chuẩn tươm tất.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Cảnh Tú quần quật phụ giúp, nhanh nhẹn dọn đồ ăn. Cả gia đình quây quần bên bàn, chỗ sắp xếp ngay ngắn.

 

"Mẹ, trong cặp chị cả giấu bảo bối gì ?" Bữa ăn kịp bắt đầu, Cảnh Minh Khải ló đầu hỏi. Cảnh Linh thì tủm tỉm, ghế uốn éo như chỉ chờ Vương Tân Phương gật đầu là lập tức lao đến vồ lấy chiếc cặp để khám xét.

 

Vương Tân Phương sững , liếc Cảnh Vân Chiêu.

 

Thái độ lạnh nhạt của cô khiến bà chột .

 

"Có gì , chắc quần áo, sách vở thôi. Trẻ con đừng tò mò, ăn cơm ..." Cảnh Thiết Quân xen .

 

 

Loading...