Lê Thiếu Vân vốn mang sẵn khí chất cao quý, xuất hiện, thanh âm ồn ào xung quanh lập tức bặt vắng.
Theo sát phía chỉ Đỗ Lâm. Vừa thấy Vương Tân Phương đang lăn lộn ăn vạ đất, Đỗ Lâm khẽ bĩu môi, lách sang một bên. Đến lúc mới hiểu tại Lê thiếu Cảnh Vân Chiêu gặp rắc rối, thậm chí còn vội vã chạy đến tận đây.
Cha ruột mà mang cái đức hạnh , quả thực là bi kịch.
Phải rằng Cảnh Vân Chiêu hiện tại vẫn đến tuổi vị thành niên. Một khi nhận cha ruột, quyền giám hộ đương nhiên sẽ chuyển sang tên họ. Quyền hạn mà họ thể định đoạt còn lớn hơn cha nuôi nhiều. Hơn nữa, nếu Cảnh Vân Chiêu phản kháng đoạn tuyệt quan hệ, cô chắc chắn sẽ miệng đời c.h.ử.i rủa đến ngóc đầu lên nổi.
Cảnh Thiết Quân thấy tới thì trong lòng giật thót. Ông tuy từng va chạm việc đời, nhưng cũng đủ tinh ý để nhận hai hạng tầm thường. Dù trong lòng thắc thỏm lo âu, nhưng nghĩ đến việc hiện tại đang mang danh cha ruột của Cảnh Vân Chiêu, ông thấy thêm vài phần tự tin, bèn tiến lên hỏi: "Các là ai?"
"Bản thiếu gia tới, từ xa chỉ thấy vài tiếng lóc gào thét, những lời khác đều lọt tai. Hay là ông kể từ đầu cho bản thiếu gia thử xem?" Lê Thiếu Vân đưa tay ngoáy tai, điềm nhiên buông lời.
Thái độ rõ ràng là coi Cảnh Thiết Quân như khí.
Cảnh Thiết Quân rốt cuộc cũng chỉ là một gã đàn ông quê mùa thô lỗ. Đứng một cô nhóc như Cảnh Vân Chiêu, ông còn thể oai cha, chứ đối diện với một ngoài như Lê Thiếu Vân, chút khí thế trở nên vô cùng nực .
Trái , Vương Tân Phương ghê gớm hơn hẳn. Mụ vốn chẳng cần thể diện, chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t cái mác " ruột", thì chẳng ai gì mụ. Thế nên mụ mở miệng là than vãn: "Tạo nghiệp mà! Đại Nha nhà tuổi còn trẻ, thế mà nay dám dẫn ngoài rõ lai lịch về nhà gây sự. Vợ chồng già chúng c.h.ế.t còn mặt mũi tổ tiên..."
Lê Thiếu Vân nhướng mày: "Chẳng vẫn c.h.ế.t ?"
Nói xong, chỉ tay đống đồ trong sân, sang hỏi Cảnh Vân Chiêu: "Mấy thứ đều là em mua ?"
Cảnh Vân Chiêu gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-244-tang-tan-luong-tam.html.]
"Được . Đỗ Lâm, xách đồ lên, chúng ." Lê Thiếu Vân lập tức lệnh.
"Vâng!" Đỗ Lâm vội vàng đáp lời. Đống trái cây Cảnh Vân Chiêu mang đến, nếu bán ở Ngự Thiên Tiên của thì giá trời đấy! Đem biếu cho cái gia đình cực phẩm quả là phí phạm của trời!
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Người thanh quan khó phán việc nhà, nhưng Lê thiếu nào thanh quan. Anh là cực phẩm trong giới lưu manh, là bá vương trong đám vô , một là một, hai là hai. Đã thể ép Kiều Úy Dân đến bước đường phá sản, thì việc cho nhà họ Cảnh sống dở c.h.ế.t dở cũng dễ như trở bàn tay.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là Cảnh Vân Chiêu đồng ý.
Giữa ánh mắt ngỡ ngàng của , Đỗ Lâm xách đồ lên, sẵn sàng rời . Khóe môi Lê Thiếu Vân khẽ nhếch lên một nụ nhạt: "Người gặp nhiều , nhưng loại như các thì quả là hiếm thấy. Bất kể đây các quan hệ huyết thống , thì từ ngày hôm nay, chấm dứt! Chẳng chỉ là một tờ giấy giám định ADN thôi ? Bản thiếu gia dư cách để vài tờ mang kết quả khác."
Lời Lê Thiếu Vân dứt, Cảnh Vân Chiêu cũng khỏi ngạc nhiên.
Anh ý gì? Làm vài tờ khác? Lẽ nào định dùng quan hệ nhân mạch của để giả, biến tờ giấy thật trong tay cặp vợ chồng thành đồ giả?
giữa lúc đang kinh ngạc, trong đầu Cảnh Vân Chiêu chợt lóe lên một suy nghĩ phần hoang đường, cô gắt gao chằm chằm Vương Tân Phương.
Lê Thiếu Vân xong, nắm lấy tay Cảnh Vân Chiêu toan rời .
Cảnh Thiết Quân thấy liền luống cuống: "Cậu định đưa con gái ?!"
"Làng nước ơi mà xem! Cái tên dã nam t.ử táng tận lương tâm từ chui , định bắt cóc con gái nhà họ Cảnh chúng !" Chỉ trong chớp mắt, một tiếng gào thét x.é to.ạc màng nhĩ vang lên, đến mức Cảnh Vân Chiêu xong cũng sững sờ.