Theo ngón tay chỉ của Kiều Hồng Diệp, ánh lập tức đổ dồn về phía Cảnh Vân Chiêu.
Khóe môi Cảnh Vân Chiêu khẽ nhếch lên, cô thừa Kiều Hồng Diệp sẽ dở trò , rõ ràng ả để cô ngoài cuộc đắc ý!
Chuyện lớn tày đình thế , cứ tay cứu là xong. Nếu trong mắt những , cô và nhà họ Tưởng cùng một giuộc, thì việc cô cứu sẽ coi là đang hành xử nhà họ Tưởng, trở thành nghĩa vụ hiển nhiên .
dựa cái gì chứ?
"Kiều Hồng Diệp, cô bảo cô là em gái ? Cái tính ti tiện ăn sâu trong xương tủy của cô đúng là chẳng đổi chút nào. Thấy ai cũng nhận xằng thích. Vì trốn nhà bụi mà cứ bám riết lấy nhà họ Tưởng buông, giờ còn kéo xuống bùn cùng ?" Cảnh Vân Chiêu lạnh, chằm chằm Kiều Hồng Diệp chậm rãi bước tới.
Đối với Cảnh Vân Chiêu, những vẫn giữ thái độ khá kiêng nể, lập tức nhường một lối . Giây tiếp theo, Cảnh Vân Chiêu tiến đến, nắm c.h.ặ.t cổ áo Kiều Hồng Diệp, một tay bóp mạnh cằm ả, lạnh lùng thốt lên: "Nhìn kỹ cái mặt cô xem, nét nào giống ? Dạo sai chặn đường , lẻn nhà ăn trộm còn đủ, giờ giở trò nữa ? Có tát cho vài bạt tai thì cô mới chịu yên ?"
Cảnh Vân Chiêu dọa đ.á.n.h nhưng thực sự tay, song lực bóp ở cằm ả tuyệt nhiên giảm.
Khuôn mặt vốn thể miễn cưỡng gọi là trắng trẻo của Kiều Hồng Diệp nhanh ch.óng ửng đỏ. Thấy ả sắp sửa giở trò lóc, Cảnh Vân Chiêu bỗng lạnh, đe dọa: "Cô thử rỏ một giọt nước mắt xem? đảm bảo tối nay sẽ cho cô đến cạn nước mắt, cô tin ?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Kiều Hồng Diệp bất giác rùng , nụ của Cảnh Vân Chiêu mà da đầu tê rần.
"Chị... chị định gì?" Giọng ả run rẩy.
"Ăn h.i.ế.p cô đấy!" Cảnh Vân Chiêu đáp một cách thản nhiên: "Cô thích lóc thế cơ mà, thích rêu rao với thiên hạ rằng cô chịu uất ức mặt như thể ức h.i.ế.p cô lắm. Nếu theo ý cô, chẳng là uổng phí tâm tư của cô ?"
Nói xong, Cảnh Vân Chiêu túm c.h.ặ.t tóc ả, lôi xềnh xệch khỏi đám đông. Động tác tưởng chừng bình thường nhưng khiến Kiều Hồng Diệp đau đớn tột cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-264-an-hiep-co-day.html.]
Ả chỉ cúi gằm mặt, giật ngược tóc mà lê bước, thậm chí chẳng thể rõ đường . Cảnh Vân Chiêu cố tình giật mạnh hai cái, ả lảo đảo ngã quỵ xuống cạnh chiếc bàn . Mãi mới đợi lúc Cảnh Vân Chiêu buông tay, nhưng ngay giây , cô cầm nguyên một bình pha sẵn hắt thẳng ả.
Trong chớp mắt, dòng nước vàng khè nhỏ tong tỏng từ mái tóc ả xuống, những cặn bã bám đầy lên quần áo, trông ả nhếch nhác, t.h.ả.m hại tả xiết.
"Cảnh Vân Chiêu, đồ thần kinh!" Kiều Hồng Diệp lập tức gào lên c.h.ử.i rủa.
"Ra là cô họ Cảnh ? Vậy dám tự xưng là em gái ?" Cảnh Vân Chiêu bật khanh khách, sang đám đông, nở nụ nhạt: "Mọi thấy chứ? Một kẻ mắc chứng hoang tưởng, suốt ngày chỉ mộng tưởng em gái , c.h.ử.i là thần kinh. Thế giới đúng là điên rồ thật."
Cô phủi phủi quần áo, ném thẳng chiếc ấm Kiều Hồng Diệp, chẳng chút nương tình.
Hành động dứt khoát của cô khiến tất cả mặt đều giật kinh hãi.
Kiều Hồng Diệp đang diện một chiếc váy trắng tinh xảo, nhỏ nhắn, lúc nhuộm lốm đốm những vệt ố vàng, trông vô cùng nhếch nhác. Tóc tai rũ rượi như ma nữ, đôi mắt trợn ngược trừng trừng đầy căm thù.
Dáng vẻ khiến khỏi rùng gai ốc.
Đây là cái cô gái nhỏ nhắn, ngoan ngoãn, mới lúc nãy còn lê hoa đái vũ lóc cầu xin họ ? Thật thể tin nổi?
sự thật rành rành ngay mắt.
Bảo hai cô gái là chị em ruột, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng ai tin. Hơn nữa, chẳng nét nào giống , mà đời gì chị em nào thù hằn đến mức ?
nếu chị em, thì cái cô mặc váy trắng quả thực quá đỗi đáng ghét. Dám mạo danh quen của Cảnh Vân Chiêu để cầu xin cho nhà họ Tưởng, cái loại dối trá chớp mắt thế thì những lời hứa hẹn của ả thể tin tưởng !?