"Ngoài việc ai kề cận bầu bạn, trút bầu tâm sự, em còn còng lưng lo liệu học phí và sinh hoạt phí cho chính . Thế nhưng, một khi em tự kiếm tiền, tự đóng học phí, mấy đứa em của em thể sẽ tìm đến. Bọn chúng lấy cớ sống chật vật ở nhà , đòi em chu cấp..."
"Em sẽ phản ứng ? Thấy chúng đáng thương, em sẽ nghĩ là chị cả, cha vắng nhà nên em gánh vác trách nhiệm. Thế là em c.ắ.n răng nghỉ học để lo cho gia đình. Chưa đến tuổi trưởng thành, đồng lương ít ỏi kiếm em vét sạch dâng cho khác. chúng sẽ chẳng mảy may ơn, bởi vì em là con gái, là chị cả, nên những hy sinh coi là điều hiển nhiên."
"Rồi một ngày, cha em thể sẽ mãn hạn tù sớm, nhưng thứ vẫn dậm chân tại chỗ. Thằng em trai sẽ ca bài ca oán trách với cha rằng mấy năm qua nó chịu đủ bề cực khổ, và cha em sẽ sang đổ cho em thành trách nhiệm chăm lo các em, phớt lờ sự hy sinh của em bấy lâu nay..."
"Chi phí sinh hoạt ngày càng chất đống, nhưng cha em bất tài vô dụng. Em buộc tiếp tục đóng vai trụ cột gia đình, nai lưng lụng cho em trai thêm mười mấy năm trời, đến tận khi nó yên bề gia thất. lúc đó, em trở thành bà cô già lỡ thì. Láng giềng vẫn xa lánh gia đình em, cha mang danh từng bóc lịch, cuối cùng họ đành bấm bụng tìm đại cho em một gã đàn ông lớn tuổi nào đó..."
"Em cứ ngỡ lấy chồng sẽ thở phào nhẹ nhõm, an phận chăm sóc gia đình nhỏ, nhưng cha em vẫn sẽ ép em bòn rút tiền của nhà chồng để lo cho nhà đẻ..."
Cảnh Vân Chiêu nheo mắt , rành rọt thốt từng từ, từng câu, như đang phơi bày một sự thật tàn khốc an bài.
Khi một con nhu nhược, yếu hèn, chẳng họ sẽ trở thành miếng mồi ngon cho kẻ khác tùy ý ức h.i.ế.p ?
Nghe Cảnh Vân Chiêu , Cảnh Tú run rẩy dữ dội, lắc đầu nguầy nguậy, khuôn mặt hiện rõ sự chối bỏ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
dẫu cô bé c.ắ.n răng phủ nhận đến , sâu thẳm trong lòng cô bé thừa hiểu, những kịch bản Cảnh Vân Chiêu vẽ sẽ chẳng sai lệch , thậm chí thực tế còn tàn khốc hơn nhiều.
Thật dạo gần đây, đêm nào cô bé cũng những cơn ác mộng hành hạ. Mơ thấy rượt đ.á.n.h, mơ thấy cha bắt lụng quần quật ngừng nghỉ, chuỗi ngày tăm tối dài vô tận.
Cảnh Vân Chiêu liếc Cảnh Tú, khẽ mím môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-292-ac-mong.html.]
Đời là thế, trải qua chút sóng gió, vấp ngã thì mới tỉnh ngộ và đổi .
Thứ cô trải qua, là cái c.h.ế.t, nhờ thế mới cuộc đời mới.
"Em... em đây... em dám..." Cảnh Tú bất ngờ bật nức nở, thụp xuống sàn nhà, vùi mặt hai đầu gối gào t.h.ả.m thiết.
Không dám gì? Không dám phản kháng. Bởi vì luôn nhồi nhét đầu cô bé rằng con gái sinh như thế, là cánh tay của cha , dốc lòng vì em trai. Từ nhỏ đến lớn, hàng xóm láng giềng đều khen ngợi cô bé, nhưng những lời khen đó, thực lòng cô bé chẳng màng : hiểu chuyện, hiếu thảo.
Vì cô bé tự rõ, cái sự hiểu chuyện và hiếu thảo đó thực chất chỉ là răm rắp lời. Có việc thì xắn tay , việc thì tự kiếm việc mà . Ở nhà, cô bé phép ngơi tay. Thậm chí từ lúc bé tí hứa hẹn với cha sẽ kiếm tiền phụng dưỡng họ, lo cho em trai. Cha cho học thì , bắt nghỉ thì nghỉ, tuyệt đối cãi . Thậm chí bắt bỏ học, cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng...
Kỳ thực, trong thâm tâm cô bé cực kỳ chán ghét sự sắp đặt .
"Có gì mà dám? Thực chỉ cần em mạnh dạn bước lên một bước, những kẻ đó sẽ thể chạm em nữa. nếu em cứ mãi giậm chân tại chỗ, em sẽ chỉ chờ gông cùm, trói buộc nữa. Mọi chuyện đều phụ thuộc sự lựa chọn của em." Cảnh Vân Chiêu nhẹ giọng an ủi.
Chọn thế nào? Có thể chọn ?
Khuôn mặt Cảnh Tú tràn ngập sự m.ô.n.g lung, vô định.
"Nếu em gật đầu, chị thể giúp em chuyển trường, cũng thể nhờ đổi cho em một cái tên khác. Video hôm đó chất lượng thấp, rõ mặt em . Em thể tạm thời cắt tóc ngắn, đổi diện mạo, chẳng ai thể liên tưởng em với con bé Cảnh Tú ở làng Thủy Trường nữa. Học phí chị thể tạm thời lo liệu cho em. Nếu cha em tù, em về nhận họ, chị cũng ngăn cản. một khi em quyết định trở Cảnh Tú, tất cả những gì em mượn của chị, em đều trả sòng phẳng."