Cảnh Vân Chiêu bản lĩnh thông thiên đến mức thể giúp Cảnh Tú cắt đứt gốc rễ với quá khứ. Thế nhưng, chỉ cần đổi một cái tên, ngoài sẽ còn đ.á.n.h đồng cô bé với cái gia đình họ Cảnh đầy tai tiếng nữa, và cuộc sống của cô bé ắt sẽ dễ thở hơn nhiều.
Hơn nữa, khi chuyển đến một ngôi trường mới, cô bé sẽ nơm nớp lo sợ chuyện bạn bè xa lánh, cũng chẳng còn gánh nặng việc nhà đè nặng lên vai. Khi , cô bé thể tâm ý dồn hết tâm sức cho việc học hành.
Tất nhiên, Cảnh Vân Chiêu cũng ép buộc cô bé chối bỏ nhà họ Cảnh. Cái gọi là "trở Cảnh Tú" mà cô nhắc đến, thực chất là ám chỉ việc với bản tính nhu nhược, dễ bề kẻ khác bắt nạt như . Bởi nếu cô bé vẫn giữ nguyên bản tính , thì sự giúp đỡ của cô cũng trở nên vô nghĩa.
Cảnh Tú xong, khuôn mặt thoáng nét bàng hoàng. Trong ánh mắt cô bé đan xen niềm vui sướng tột độ và cả sự lo âu, thấp thỏm.
Ước mơ của cô bé vốn vô cùng nhỏ bé: chỉ cần tiếp tục cắp sách đến trường là đủ. với tình cảnh hiện tại, cô bé chẳng tài nào tập trung nổi tâm trí việc học. Thế nhưng, nếu như chuyển trường...
"Tại chị giúp em? Rõ ràng cha em đối xử với chị như thế..." Cảnh Tú bối rối hỏi, trong lòng đầy rẫy những khúc mắc lời giải đáp.
"Bởi vì em khác biệt." Cảnh Vân Chiêu đáp , như thể đó là một lẽ đương nhiên.
Nếu cô bé cũng giống hệt Vương Tân Phương, thì dẫu quỳ gối van xin, Cảnh Vân Chiêu cũng tuyệt đối mảy may bận tâm. Cô chỉ đơn thuần cảm thấy, một cô gái như Cảnh Tú mà con nhà họ Cảnh thì quả thực là quá mức uổng phí.
"Thật sự thể ..." Liệu cô bé thể trở nên mạnh mẽ, dứt khoát như Cảnh Vân Chiêu ?
Giọng nhẹ như gió thoảng, Cảnh Vân Chiêu đáp lời. Có thể , tự trong thâm tâm cô bé là rõ nhất, điều đó phụ thuộc quyết tâm của cô bé đến .
Cảnh Vân Chiêu hề vội vã thúc ép, cô kiên nhẫn chờ đợi. Đỗ Lâm đích xuống bếp, chuẩn một bữa cơm thịnh soạn. Sau khi no say, Cảnh Tú mới lấy hết can đảm, hít một thật sâu.
"Chị Vân Chiêu, em chuyển trường, đổi tên. Em bất kỳ ai nhận nữa." Cảnh Tú dõng dạc .
Cô bé dáng nhỏ thó, gầy gò vì thiếu dinh dưỡng, mái tóc xơ xác ngả vàng trông thật yếu ớt. Sự trưởng thành và hiểu chuyện tuổi giúp cô bé thấu hiểu nỗi nhọc nhằn của cuộc sống hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa. Đó là một điều , nhưng cũng khiến khỏi xót xa, thương cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-293-khac-biet.html.]
Cảnh Vân Chiêu gật đầu tán thưởng: "Việc đổi tên chỉ là cách để em tạm thời tìm một bến đỗ bình yên. Đợi khi sóng gió qua , dẫu khác em là con gái nhà họ Cảnh, em cứ việc đường hoàng thừa nhận. Em trộm cắp, chuyện trái luân thường đạo lý, cây ngay sợ c.h.ế.t , cớ sợ hãi?"
Cảnh Tú khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên một tia hy vọng rực rỡ.
"Nếu em quyết định, cứ ở huyện thành thêm vài ngày. Đợi chị lo liệu xong thủ tục đổi tên và chuyển trường, chị sẽ đích đưa em lên Ninh Thị. Lên đó sẽ lo liệu, chăm sóc cho em." Cảnh Vân Chiêu sắp xếp.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Huyện Hoa Ninh đất chật đông, cũng dễ chạm mặt quen. Đã quyết định chuyển trường thì thà dứt khoát một cho xong, tránh đêm dài lắm mộng.
Ngọc Linh t.ửu nghiệp đang đà phát triển mạnh mẽ. Với tiềm lực tài chính hiện tại, những chuyện cỏn con chỉ cần chi tiền là thể giải quyết êm xuôi trong nháy mắt.
Cảnh Tú vẫn còn đang ngơ ngác sự đổi quá đỗi bất ngờ , tâm trạng chút bàng hoàng, mất đan xen. May mắn , ông cụ nhà họ Đỗ quý mến cô bé. Thấy nhà vẫn còn phòng trống, ông bèn giữ cô bé nhà họ Đỗ ở tạm trong lúc chờ đợi.
Trên đường về, Cảnh Vân Chiêu gọi điện căn dặn Bạch Du An lo liệu việc, vấn đề xem gì khó khăn.
Dẫu là đổi tên, nhưng Cảnh Vân Chiêu ý định cắt đứt quan hệ m.á.u mủ giữa Cảnh Tú và nhà họ Cảnh. Cô thừa hiểu, huyết thống là thứ cứ trốn tránh là thể rũ bỏ .
Hai tuần , chuyện an bài thỏa.
Căn nhà cũ của nhà họ Cảnh giờ đây vắng bóng , bụi bặm phủ mờ, chẳng ai màng tới bước chân .
Cảnh Tú đổi tên thành Cảnh Phàm. Cái tên là do chính cô bé cẩn thận lựa chọn từ danh sách những cái tên mà Hạng Cẩn dày công gợi ý. Dẫu gì quá đỗi đặc sắc, nhưng theo lời cô bé: cái tên "Cảnh Tú" lúc nào cũng u ám, gợi liên tưởng đến một kẻ nhu nhược, chuyên nhẫn nhịn cam chịu; trong khi đó, "Cảnh Phàm" mang đến cảm giác tươi sáng, tràn đầy năng lượng tích cực hơn hẳn.
Hạng Cẩn nay bước sang tuổi băm, từ ngày trở về Ninh Thị vẫn lủi thủi sống một . Vừa tin Cảnh Vân Chiêu cưu mang một cô em gái mười bốn tuổi, cô chút chần chừ, lập tức nhận trách nhiệm chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ cho Cảnh Phàm. Nơi ở mới của Cảnh Phàm cũng gần trường học, vô cùng thuận tiện cho việc .