Mẹ Tưởng Hạ nhân viên phục vụ đang tiến đến gần, khẽ thầm đắc ý.
Loại Quân Sơn Ngân Châm chính hiệu thuộc dòng vàng, bèo nhất cũng hơn hai ngàn tệ một cân, loại thượng hạng thì bét nhất cũng chục ngàn. Đương nhiên, nếu là Ngân Châm dòng xanh thì rẻ bèo, chỉ hơn trăm tệ là mua .
Bà cố tình nhấn mạnh là loại "thượng hạng". Nếu cái đám dám mang hàng độn, hàng lởm tiếp bà , thì đừng trách bà quậy tung cái quán lên.
Bình đặt xuống, Tưởng Hạ lập tức săm soi kỹ lưỡng. Dẫu chồng bà cũng là dân trong nghề, mưa dầm thấm lâu, bà cũng đủ sức phân biệt thật giả.
Chỉ thấy những cánh bên trong dài ngắn, to nhỏ đều tăm tắp, b.úp bên trong ngả màu vàng ươm, lớp lông mao trắng muốt bên ngoài hiện rõ mồn một, bao bọc chắc nịch. Dáng thon dài như những chiếc kim khâu, quả thực sai .
Mẹ Tưởng Hạ bĩu môi: Chịu chơi gớm.
Thực , các loại trong quán loại nào cũng đắt đỏ, những bình giá chỉ vài chục tệ cũng nhan nhản. Chỉ là, vì Ngọc Linh Trà Các còn kinh doanh cả lá, nên thể chỉ bày bán những loại bình dân .
Nhìn hai bình mặt, trong lòng Tưởng Hạ dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.
Ông chủ của quán rốt cuộc lắm tiền nhiều của đến mức nào mới thể để khách hàng uống thả ga thế ?
ngẫm cũng , chỉ là một bình thôi mà, tốn bao nhiêu lá . Chỉ là bà tuyệt đối thể để cho tay chủ quán chịu thiệt. Trà pha pha nhiều , uống cho đời mới bõ công.
Có điều, Tưởng Hạ hề rằng, cô nhân viên mà Cảnh Vân Chiêu phái bắt đầu rảo bước dọc theo con phố . Vốn dĩ từng việc ở Đệ Nhất Trà Trang, nên cô nhân viên khá rành rẽ những buôn bán quanh đây. Cô ghé vài cửa hàng quen thuộc, chào hỏi và buôn chuyện rôm rả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-306-truc-loi.html.]
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Câu chuyện quà thì đương nhiên thể thiếu màn so sánh giữa sếp cũ và sếp mới, từ đó những điểm khác biệt cứ thế mà phơi bày.
" từng diện kiến dung nhan ông chủ. Quán của chúng hiện tại việc đều do giám đốc quán xuyến, ông chủ thì hiếm khi lộ diện lắm..." Cô nhân viên chớp mắt, tủm tỉm .
Trong bộ Trà Các, ngoại trừ Sở Vinh, tuyệt nhiên một ai mặt mũi ông chủ .
Bản họ cũng đinh ninh Cảnh Vân Chiêu chỉ là một nữ đồ của một bạn y sĩ của Sở Vinh. Suy cho cùng, hôm nay những vị khách ghé thăm cũng gọi cô là y sư, nên cứ thế mà mặc định, chẳng mảy may bận tâm.
"Đãi ngộ ở Ngọc Linh Trà Các khá khẩm hơn hồi cô ở Đệ Nhất Trà Các ?" Bà chủ tiệm vốn nổi tiếng hóng hớt, nên tò mò gặng hỏi.
Đều là dân buôn bán chung một con phố, việc dò hỏi thông tin cặn kẽ cũng là điều dễ hiểu, lúc cần nhờ cúng.
Cô nhân viên gật đầu cái rụp: "Khá hơn nhiều lắm chị ạ. Mặc dù bọn em từng giáp mặt ông chủ, nhưng đãi ngộ thì hơn cái gã Tưởng Văn Thắng gấp bội. Giám đốc bảo, bánh trái trong quán nếu bán hết trong ngày thì nhân viên cứ việc mang về, chứ chuyện để sang ngày hôm bán tiếp như Tưởng Văn Thắng . Lão á, bán thì cứ cất , để đến lúc mốc meo mới thôi! À, nhắc mới nhớ, vợ con lão Tưởng Văn Thắng đang chình ình trong quán bọn em đấy..."
Tuy mang danh là quán , nhưng vẫn những vị khách chỉ thích thưởng đơn thuần. Vậy nên bánh trái, hoa quả trong quán lúc nào cũng đầy ắp.
Nghe tin con nhà họ Tưởng mò sang Ngọc Linh Trà Các, bà chủ tiệm lập tức sáng mắt lên: "Bọn họ sang đó gì?"
"Quán em ngon thì họ sang nếm thử chứ ! Chị cũng lạ gì tính tình nhà họ Tưởng, cái m.á.u tham lam, thích trục lợi ăn sâu trong xương tủy ! Quán em đang chương trình uống miễn phí 2 giờ chiều, thế là hai con họ gọi ngay hai bình xịn nhất, đó uống lấy uống để!" Cô nhân viên tỏ vẻ bất bình tột độ, bồi thêm: "Nếu đem bán, hai bình họ đang uống cũng cỡ vài trăm tệ đấy! Thật là vô liêm sỉ!"