May mắn , lực ném của viên đá khi chạm đàn ông giảm đáng kể, nên chỉ gây một vết thương nhẹ ở phần chân.
Nếu chỉ dừng ở những lời lăng mạ, Cảnh Vân Chiêu thể bỏ qua, cho rằng đó là bản tính ghen tuông hẹp hòi của phụ nữ. hành động dùng đá tảng ném lén thì quả thực thể dung thứ!
"Cô điên đủ ? Vị tiểu thư San San , và cô nước sông phạm nước giếng, cô định g.i.ế.c ?" Cảnh Vân Chiêu lớn tiếng quát.
Cô gái nọ ban nãy cũng chút hốt hoảng, nhưng khi thấy hậu quả đến mức nghiêm trọng, cô lập tức già mồm chống chế: "Ai bảo g.i.ế.c ? Đã trúng cô !"
Nói , Kỷ San San vênh váo bước lên vài bước, chạy đến bên ném trúng, khoác tay , hất cằm Cảnh Vân Chiêu: "Anh là trai !"
Hàm ý quá rõ ràng. Dù Kỷ San San tay với Cảnh Vân Chiêu, nhưng viên đá trúng cô, vô tình trúng trai của cô . Kẻ gây họa và hại là một nhà, nếu đối phương truy cứu, thì Cảnh Vân Chiêu, kẻ chỉ sượt qua lưỡi hái t.ử thần, lấy tư cách gì mà lên tiếng phán xét?
Cảnh Vân Chiêu lúc đầu còn tức giận, nhưng ngay đó bật lạnh nhạt: "Thế nên cô cho rằng, chỉ cần ném trúng , thì dù cô cố tình nhắm cũng là vô tội ?"
"Cô chẳng mảy may hề hấn gì, đừng hòng bắt xin !" Kỷ San San ngoan cố đáp trả.
Từ đầu đến cuối, gã nam sinh tên Thôi Quân chỉ chôn chân bên cạnh, hé răng can ngăn lấy một lời, ánh mắt còn hiện rõ vẻ ngạo mạn.
Cảnh Vân Chiêu cảm thấy nực . Chẳng qua chỉ là chuyện một căn phòng, đáng để họ ôm hận đến mức ?
Ba còn bắt đầu thấy chướng mắt thái độ của Kỷ San San.
"Kỷ San San, nếu cô né kịp, hòn đá đó bổ thẳng đầu cô . Cô nên lời xin ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-332-ke-nao-chiem-the-thuong-phong.html.]
"Mọi mới gặp , cần thiết căng như ..."
Kỷ San San lập tức ngoắt , bướng bỉnh: "Không! Tuyệt đối ! chẳng gì sai cả!"
Cảnh Vân Chiêu luôn tin rằng sự căm ghét đều căn nguyên của nó, chẳng ai vô cớ kiếm chuyện với ai bao giờ, và mức độ phản ứng cũng tùy thuộc mức độ nghiêm trọng của sự việc. Đối với cô, chuyện căn phòng chẳng là vấn đề to tát, nhưng phản ứng của Kỷ San San quá khích một cách bất thường.
Tuy nhiên, Cảnh Vân Chiêu là kẻ dễ ức h.i.ế.p. Nếu cô cứ nhún nhường, bỏ qua, chừng đối phương đằng chân lân đằng đầu, lấn lướt cô thêm nữa.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cúi xuống những hòn đá dăm rải rác mặt đất, Cảnh Vân Chiêu thản nhiên nhặt vài viên lên.
"Nếu cô cho rằng chuyện chẳng gì to tát, thì cô cũng nếm thử cảm giác đó xem ." Giọng của Cảnh Vân Chiêu lạnh như băng. Nói xong, cô vung tay ném thẳng một viên đá về phía Kỷ San San, nhắm ngay đỉnh đầu cô .
Kỷ San San thấy , sợ đến cứng , may mà đàn ông bên cạnh nhanh tay kéo cô khỏi đường đạn. Viên đá rơi xuống đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Âm thanh khô khốc khiến Kỷ San San lạnh toát cả sống lưng. Người đàn ông bên cạnh cô cũng lập tức lên tiếng bênh vực: "Cô thế quá đáng lắm ?"
"Quá đáng ư? Chính cô , chỉ cần ném trúng thì chẳng gì là sai cả." Dứt lời, Cảnh Vân Chiêu tiếp tục ném thêm một viên đá khác.
Những viên đá vèo vèo bay tới, mỗi viên đều nhắm thẳng trán Kỷ San San. Cô cảm giác như sắp ném đến vỡ đầu chảy m.á.u, nhưng viên đá sượt qua ngay sát vành tai, thậm chí cô còn rõ tiếng gió rít bên tai!
"Dừng tay !" Người đàn ông cũng hốt hoảng, vội vàng ôm lấy Kỷ San San để che chở: "Lúc nãy là của em gái , mặt nó xin cô. cô chiếm thế thượng phong , đừng so đo với nó nữa!"
Động tác của Cảnh Vân Chiêu khựng . Thế thượng phong? Cô chiếm thế thượng phong khi nào cơ chứ?