Phong thái của Cảnh Vân Chiêu lạnh lùng, nhưng khi thốt những lời , môi cô điểm một nụ nhàn nhạt. Trong mắt hai chị em nhà họ Thôi, đó rõ ràng là một sự khiêu khích trắng trợn.
Người chị họ gượng gạo nặn một nụ : "Giống ? Tiểu Quân là con trai, chị và nó dĩ nhiên là khác biệt . bản chất nó lương thiện. Nếu đây hai chút hiểu lầm gì đó, chị mặt nó gửi lời xin đến em, mong em bỏ qua cho nó, ?"
"Chị khách sáo quá, dù cũng chỉ là những đáng bận tâm thôi." Cảnh Vân Chiêu vẫn giữ vẻ điềm nhiên.
Hai lời qua tiếng , bề ngoài tưởng chừng như một cuộc trò chuyện bình thường, nhưng những xung quanh lờ mờ cảm nhận bầu khí căng thẳng, sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, tựa hồ như hai bên sắp lao "choảng" đến nơi.
Không khí ngột ngạt đến lạ thường.
Khốn nỗi, Kỷ San San chẳng tinh ý nhận điều đó, hoặc chăng cô nàng cũng chẳng thèm để tâm. Đứng mặt Thôi Quân, cô nàng lớn tiếng chất vấn: "Sao lôi chị họ Thôi đến đây? Định gây rắc rối cho Cảnh Vân Chiêu ? Thôi Quân, chúng hạng nhỏ nhen như thế. Cô bản lĩnh tham gia là việc của cô , em quan tâm nữa!"
Lúc đầu cô nàng "gây hấn" với Cảnh Vân Chiêu là vì ấm ức chuyện Thôi Quân chầu chực cửa phòng cô cả tiếng đồng hồ. Cô nàng thích Thôi Quân, từ nhỏ đến lớn bao giờ bắt đợi . Mỗi hẹn hò, cô nàng luôn chủ động đến sớm. Thế nên, cô nàng thể nhẫn nhịn chuyện .
hai ngày Thôi Quân vắng mặt, cô nàng chợt nhận Cảnh Vân Chiêu hề xa như tưởng tượng. Ít nhất là cô ý đồ gì với Thôi Quân, vả cũng chẳng hề chuyện Thôi Quân đợi ngoài cửa.
Cô nàng vốn tính tình bộc trực, yêu ghét rõ ràng. Nếu Cảnh Vân Chiêu sai, cô nàng sẵn sàng "sống mái" đến cùng. nếu cô vô tội, thì cớ gì tự rước bực ?
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tuy nhiên, những lời của Kỷ San San lọt tai Thôi Quân trở nên vô cùng ch.ói tai. Cậu vốn dĩ chán ghét những cô gái ngờ nghệch như . Hồi nhỏ phản ứng chậm chạp, tính tình nóng nảy thì còn thể khen là dễ thương, nhưng lớn mà vẫn giữ y nguyên cái tính đó thì quả là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-340-dung-tuong-bo.html.]
Chỉ cái to xác chứ đầu óc chẳng nếp nhăn nào.
Hình mẫu bạn gái lý tưởng trong mộng của giống như chị họ : thông minh, tài sắc vẹn , luôn tỏa sáng như hào quang bao quanh, đến cũng là tâm điểm của sự chú ý. Chị họ đang theo học Đại học Ninh Thị, mặt đều xuất chúng, chỉ tiếc là những cô gái mỹ như quá đỗi hiếm hoi.
"Kỷ San San, em đừng lung tung! Chị họ là ân nhân của Cảnh Vân Chiêu đấy. Chị từng kêu gọi bạn bè quyên góp tiền bạc, gửi tặng ít quần áo, giày dép, sách vở cho cô . Lần tin Cảnh Vân Chiêu cũng là bào chế t.h.u.ố.c, chị tò mò nên mới ghé qua xem . Vả , năm nào chị chẳng đến dự, gì mà lạ lùng !" Thôi Quân vội vàng đính chính.
Kỷ San San bĩu môi: "Anh đừng giận mà, em chỉ thuận miệng thôi."
" cũng , chẳng Cảnh Vân Chiêu đem tặng hết đồ đạc cho khác ? Đồ chị họ Thôi quyên góp còn liên quan gì đến cô nữa..." Kỷ San San sang chị họ Thôi, bồi thêm một câu: "Chị họ , chị đừng tự nhận là ân nhân của Cảnh Vân Chiêu nữa. Thật nực c.h.ế.t , thiếu thốn gì, chị đừng mà tưởng bở."
Thôi Quân nhíu mày khó chịu: "Sao em ăn với chị họ như thế!"
Kỷ San San vốn dĩ chẳng ưa gì bà chị họ , thậm chí còn cực kỳ chán ghét. Cậy lớn hơn vài tuổi, lúc nào cũng lên mặt dạy đời Thôi Quân và cô nàng, nào là chăm chỉ học hành, yêu đương sớm... Mỗi Thôi Quân chơi với cô nàng, là y như rằng bà chị họ gọi điện réo rắt, khi thì nhờ mua đồ, khi thì báo nhà việc.
Tóm , phụ nữ vô cùng phiền phức. Khổ nỗi cô thiết với Thôi Quân, khiến Kỷ San San cũng đành bó tay.
Cô nàng hạ quyết tâm lớn lên sẽ gả cho Thôi Quân, nhưng hễ nghĩ đến việc một bà "bà cô" như trong nhà, là đầu cô nàng nổ tung.