Không gian tùy thân thời thập niên 50 - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-01-16 05:08:02
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Giáo sư Trần, đó bài luận văn mà sinh viên của , cũng đưa cho ngài...”

 

“Luận văn vấn đề gì ?” Giáo sư Trần Anh Dật ngắt lời Thái Vân Anh, bài luận văn đó ông xem qua, tìm kẽ hở nào.

 

“Giáo sư Trần, đây là hai quan điểm do sinh viên của cô Thái đưa , quan điểm thứ hai dễ giải quyết, nhưng quan điểm thứ nhất thì khó nhằn. Chúng đều nhất trí rằng những chuyện như thế sẽ gặp trong các thủ tục tư pháp.”

 

Giáo sư Trần Anh Dật nhận lấy tờ giấy xem xét, khẽ nhíu mày, hai vấn đề ông thực sự từng nghĩ đến.

 

Lát .

 

Giáo sư Trần Anh Dật nhàn nhạt : “Vấn đề thứ hai thể đưa diện tranh chấp dân sự, để các tổ chức liên quan và cảnh sát địa phương tiến hành điều phối xử lý; vấn đề thứ nhất đơn giản cũng đơn giản, khó cũng khó , chẳng qua là phụ nữ đầu tiên giấy đăng ký kết hôn . Theo điều lệ của luật hôn nhân hiện nay, cô quả thực phạm tội trùng hôn. thực tế cô , cô cũng là một hại. Khi gặp vấn đề như , thể trực tiếp định nghĩa là hai ly hôn, phía nam chịu trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ cần thiết, bao gồm cả việc đưa một khoản bồi thường.”

 

Trần Anh Dật về phía Thái Vân Anh.

 

Thái Vân Anh trong lòng thót một cái, đột nhiên cảm giác lành.

 

Chương 101 Tuyệt phối

“Này bà chị, rốt cuộc là chuyện gì ? Sao cứ thấy bóng dáng chị thế? Em còn đang định ôm cái đùi lớn của chị đây, chị thật, em qua tìm chị mấy , nào cũng thấy .” Giản Hiểu Linh bĩu môi, một tay khoác lấy cánh tay Trương Nhược Lâm, vẻ mặt đầy ủy khuất hỏi.

 

“Em tìm chị mấy ?”

 

! Lần nào đến lớp chị cũng ở đó.”

 

“Em đến lúc nào?”

 

“Đều là buổi trưa và lúc tan học chiều mà!”

 

“Tan học xong thường là chị về nhà ngay, em tìm chị mới là lạ, chị chẳng bảo với em , chị ở ký túc xá.”

 

Giản Hiểu Linh “ồ” một tiếng: “Em chị ở ký túc, nhưng còn buổi trưa thì ? Buổi trưa cũng thấy ? Chị ăn cơm ở nhà ăn ?”

 

“Buổi trưa chị cũng về nhà, cơm nước ở trường ăn quen, về nhà tự .” Trương Nhược Lâm mỉm ái ngại : “Chị thật sự em đến tìm chị, nếu chị nhất định sẽ đến khoa Báo chí tìm em.”

 

“Không ạ! Em cứ tưởng chị nhận bạn nữa, cố ý tránh mặt em chứ?”

 

“Làm gì chuyện đó, em là bạn đầu tiên của chị ở đại học mà.”

 

“Thế còn , em cũng phiền chị nữa, em ăn cơm đây! Nhớ kỹ nha! Nếu việc gì thì đến tìm em chơi đó.”

 

Trương Nhược Lâm gật đầu: “Trưa nay qua nhà chị ăn cơm ! Cũng để cửa nhà luôn, tránh việc em tìm thấy chị oán trách chị.”

 

“Thế tiện ạ?”

 

Nhìn Giản Hiểu Linh điệu bộ khép nép, Trương Nhược Lâm : “Nhìn em vẻ là kiểu cách nhỉ!”

 

“Thì ngại mà! Đây là đầu tiên em đến nhà chị, chị chẳng nên tiếp đãi em thật .”

 

“Được, tiếp đãi em thật .”

 

Giản Hiểu Linh lắc lắc cánh tay Trương Nhược Lâm mấy cái: “Vậy nhanh lên ! Nhanh lên ! Em đói sắp c.h.ế.t đây.”

 

Trương Nhược Lâm “ừ” một tiếng, bước lên xe đạp: “Lên cho vững nha.”

 

“Có ạ? Đừng để em ngã đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-115.html.]

 

“Vậy em cứ chạy bộ theo .”

 

“Em thèm.”

 

Chở Giản Hiểu Linh yên xe đạp, băng qua đường cái, chỉ vài phút về tới cửa nhà.

 

Giản Hiểu Linh nhảy từ yên xe xuống, ngó xung quanh: “Đây là nhà chị , gần quá mất! Có mấy phút là tới nơi .”

 

Trương Nhược Lâm dựng xe xong, lấy chìa khóa mở cổng lớn: “Thế nên chị mới ở ký túc xá đó, ở ký túc xá về về cũng giống như ở nhà, chi bằng ở nhà cho xong.”

 

Giản Hiểu Linh “” một tiếng, theo Trương Nhược Lâm trong.

 

“Trông cũng khá khẩm đấy chứ!”

 

“Khá khẩm gì .” Trương Nhược Lâm đưa chìa khóa cho Giản Hiểu Linh: “Đây là chìa khóa gian chính, em mở cửa chơi, chị nấu cơm, xong xuôi chị gọi.”

 

“Thôi khỏi, em ở đây bồi chị ! Giờ chị mới nấu thì bao giờ mới ăn?”

 

“Tối nào chị cũng nấu nhiều cơm một chút, để trưa ăn, chỉ cần em chê ăn cơm nguội là .”

 

Giản Hiểu Linh lắc đầu: “Không chê, chê, một chút cũng chê, em ăn uống kén chọn .”

 

Trương Nhược Lâm “ừ” một tiếng, rửa tay sạch sẽ, lấy giẻ lau khô tay, kéo cửa thông gió của lò than một chút, rửa qua cái nồi.

 

Mở tủ , Trương Nhược Lâm bưng một chậu lớn đồ xào thập cẩm ngoài.

 

Đối với Giản Hiểu Linh, cô vẫn sẵn lòng kết giao, cô bé hạng con gái kiểu cách.

 

“Trưa nay ăn đơn giản thôi, ăn ngon cũng kịp , đợi đến thứ bảy chủ nhật nếu em về nhà thì qua nhà chị chơi, lúc đó chị món ngon cho em ăn.”

 

Giản Hiểu Linh “ ” hai tiếng: “Không , kể cả dưa muối cũng , cùng lắm thì em thèm đến tìm chị chơi nữa.”

 

“Hóa em kết bạn với chị chỉ để ăn chực thôi ?”

 

“Chị đoán đúng đó, chị thông minh quá !”

 

Trương Nhược Lâm lườm cô bé một cái, cầm xẻng nấu ăn, đổ hết đồ thập cẩm nồi, cho thêm ít nước sôi đậy nắp nồi .

 

, khoa của các em học hành căng thẳng ?”

 

Trương Nhược Lâm bưng cơm , gật đầu: “Căng thẳng chứ, một chút thời gian dư thừa nào luôn, chị cảm giác chút theo kịp .”

 

“Căng thẳng đến ?” Giản Hiểu Linh vẻ mặt đầy cường điệu hỏi.

 

“Ừ! Những thứ chuyên ngành Luật dạy học vẹt, chị chẳng tìm phương pháp học tập nào hơn cả.”

 

“Khoa em thì đỡ hơn một chút.”

 

, cái cô Chu Oánh Oánh ở ký túc xá các em còn gây sự ?”

 

Giản Hiểu Linh mặt đầy vẻ phẫn nộ: “Chị xem? Em cảm giác cô đúng là một con bệnh tâm thần, chẳng qua là điều kiện gia đình một chút, bố quan thôi mà! Làm như đúng là đại tiểu thư thời cổ đại , là thói hư tật kiểu cách.”

 

 

Loading...