Phía nhà trường quyền can thiệp, chỉ thể tiến hành khuyên nhủ.
Những năm tháng lãnh đạo quyền lực lớn lắm, nếu là ở hiện đại mà sinh viên quậy phá thế thì trực tiếp kỷ luật cảnh cáo, nặng thì đuổi học ngay, ai còn dám loạn?
Thực chuyện cái lợi cũng cái hại.
Cái lợi là ngăn chặn những chuyện mờ ám, tư lợi; cái hại là thuận tiện cho việc quản lý.
Trương Nhược Lâm hề rằng khi cô rời , các đàn và các bạn cùng khoa Luật vì chuyện của cô mà tổ chức diễu hành thị uy, nếu cô chắc chắn ở xem , chuyện ở hiện đại cô từng thấy, cũng từng tham gia bao giờ.
Không là thấy, chỉ thấy qua video về các cuộc biểu tình diễu hành ở nước ngoài mà thôi.
Trong khu rừng nhỏ.
Chủ tịch Hội sinh viên Mạnh Dật Xuân mặt mày chút tái nhợt, bản cũng ngờ chuyện ầm ĩ đến mức . Anh Chu Oánh Oánh đang ngẩng cao đầu mặt: “Chuyện cho cô , giờ xảy chuyện lớn thế , cô định giải quyết thế nào đây?”
Chu Oánh Oánh vẫn giữ vẻ mặt ngạo mạn như cũ, nhưng thấy cuộc diễu hành của mấy trăm , trong mắt cũng hiện lên tia sợ hãi, cô chuyện quá .
“Anh giải quyết thế nào?”
“ giải quyết thế nào ư? Đại tiểu thư Chu, theo lời dặn của cô đấy.”
“ bảo chỉnh cô , nhưng bảo theo kiểu .”
“Giờ cô đùn đẩy trách nhiệm ? Đại tiểu thư Chu, cô đừng quên, chỉnh cô là cô chứ , và cô chẳng quen gì cả.”
“Mạnh Dật Xuân, ý là gì?”
“Ý là gì lẽ nào cô hiểu ? Giờ chuyện ầm ĩ lên , khéo vì chuyện mà cả đời coi như tàn đấy.” Mạnh Dật Xuân lạnh lùng .
Chu Oánh Oánh lùi hai bước, Mạnh Dật Xuân đang đỏ ngầu mắt, mếu máo : “... cũng ? cũng ngờ sự việc thành thế , xem giờ giải quyết thế nào đây!”
Mạnh Dật Xuân Chu Oánh Oánh, trầm mặc một lát: “Làm bạn gái , chuyện sẽ gánh cho cô.”
Chu Oánh Oánh vẻ mặt đầy kinh ngạc Mạnh Dật Xuân, phát âm thanh ch.ói tai: “Anh cái gì? Mạnh Dật Xuân, xem đức tính gì, phận gì, còn phận gì ? Anh cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga , bảo , đừng mà mơ, nhà nếu gương thì cũng tự soi bản ...”
“Đại tiểu thư Chu, cô chắc chứ?”
“Mạnh Dật Xuân, cho đừng mơ, c.h.ế.t cũng thèm đồng ý với .”
“Vậy chuyện mặc kệ, cũng xem xem chuyện lớn lên , đến lúc đó lãnh đạo của bố cô chuyện, xem đại tiểu thư Chu cô còn thể vẻ vang như hôm nay nữa ?”
Chu Oánh Oánh sắc mặt bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-120.html.]
Tuy cô quấy rầy vô lý, nhưng nghĩa là cô ngu, chuyện một khi để lãnh đạo của bố cô , thể tưởng tượng hậu quả sẽ thế nào?
Đến lúc đó Mạnh Dật Xuân đổ hết trách nhiệm lên đầu cô , là cô cậy thế bố ép buộc chuyện đó.
Nghĩ đến đây Chu Oánh Oánh rùng một cái, đến lúc đó e là bố cô thể đ.á.n.h c.h.ế.t cô mất.
Chu Oánh Oánh c.ắ.n răng, trong hốc mắt ngân ngấn nước: “ đồng ý, chuyện định giải quyết thế nào?”
Trên mặt Mạnh Dật Xuân hiện lên nụ đắc ý, nhà chỉ là một gia đình công nhân bình thường, cho dù đỗ đại học thì cũng nổi danh, khó, chỉ thể từng bước một, lẽ mất ba bốn mươi năm nữa mới leo lên vị trí mong .
tiến xa hơn nữa thì khó càng thêm khó.
Anh từng bước vững vàng, một bước lên tiên.
Giống như gã hàng xóm lớn lên cùng từ nhỏ , chẳng qua chỉ là lấy con gái của xưởng trưởng thôi mà từ một công nhân học việc quèn, mà mới hơn ba năm trở thành thợ bậc mười, lương tháng gần tám mươi đồng.
Anh dù là sinh viên đại học thì ? Tốt nghiệp xong phân công xuống lương tháng cũng chỉ năm sáu mươi đồng mà thôi, chỗ dựa thăng tiến chỉ thể mòn mỏi chờ đợi.
Đối với những con em quyền quý trong trường, với tư cách là Chủ tịch Hội sinh viên, dĩ nhiên nắm rõ như lòng bàn tay, nhưng nịnh bợ những đó thì chẳng thèm đoái hoài, còn mấy cô nữ sinh thì ngay cả cơ hội tiếp cận cũng .
Sự xuất hiện của Chu Oánh Oánh thấy hy vọng, ngờ mới tiếp cận cô , cô như là hy vọng của đến.
Đối với sự việc ngày hôm nay, lường , đêm hội chào tân sinh viên xảy chuyện lớn như , nhà trường mà truy cứu thực sự thì ngay cả bố cô cũng khó mà gánh nổi, khả năng sẽ kéo theo cuộc.
Cưới phụ nữ như Chu Oánh Oánh, ít nhất cũng bớt hai mươi năm phấn đấu.
“Anh cái gì ?” Chu Oánh Oánh kinh hoàng kêu lên.
“Cô xem?” Mạnh Dật Xuân dâm đãng .
“Mạnh Dật Xuân, bỏ , sẽ hét lên đấy.”
“Chu Oánh Oánh, cô đừng quên, giờ cô là phụ nữ của , trao cho thì tin cô ? Đến lúc đó cô lật lọng, chỉ là một dân thường thấp cổ bé họng thì gì cô? Cô cứ hét , nếu tới thấy thì cô thử nghĩ xem hậu quả của cô sẽ thế nào? Dù là đàn ông, chẳng cả.”
“Anh buông , buông ! Mạnh Dật Xuân, buông , bố là ai ? Anh buông .”
Một lát .
Mạnh Dật Xuân mặc quần áo dậy, Chu Oánh Oánh đang ôm đùi nức nở đầy ủy khuất, ánh mắt vô hồn, lạnh lùng : “Chu Oánh Oánh, cô hãy nhớ kỹ, từ hôm nay trở cô là của Mạnh Dật Xuân , nếu cô còn dám tơ tưởng đến đàn ông khác, xem lão t.ử trị cô thế nào.”
Nghĩ , xổm xuống, lấy khăn tay lau nước mắt mặt cô , dù chiếm cô thì ? Nếu dỗ dành cho , cô chịu giúp mặt bố cô thì đến lúc đó cũng chẳng tích sự gì.