Sau một lúc lâu.
Cô chủ nhiệm Thái Vân Anh khẽ thở một . Nói thật, bài luận văn một chút vấn đề nào. Nếu những sự việc liệt kê ở phía , đối với Luật Biểu tình mà Trương Nhược Lâm đưa , thái độ của cô là tán thành, vì đây thuộc về quyền lợi của mỗi một công dân.
Sự hạn chế là đang tước đoạt quyền lợi vốn trong tay mỗi công dân.
cũng lý, trình độ giáo d.ụ.c văn hóa của dân hiện nay còn thấp, khi việc thường mù quáng theo đám đông, một khi xảy chuyện gì đó, sự kích động của một ý đồ , dễ gây chấn động bất cho xã hội, gián tiếp đem tổn thất cho nhân dân và nhà nước.
Nếu thực hiện Luật Biểu tình, quả thực thể tiến hành kiểm soát hiệu quả ở một mức độ nhất định. Biểu tình tuần hành cũng , nhưng tuân theo quy định của pháp luật, tiến hành tập hợp biểu tình tuần hành trong một phạm vi nhất định, gây trở ngại đến đời sống bình thường, công việc và việc của cư dân xung quanh.
Viết , nhưng trong lòng cô cũng một cảm giác khó tả, cô cũng nghĩ thông suốt .
Thái Vân Anh ngẩng đầu thầy Đặng, hỏi: "Thầy Đặng, thầy xem bài luận văn chỗ nào cần bổ sung sửa đổi ?"
Thầy Đặng cầm lấy bản luận văn, lắc đầu: "Không chỗ nào cần bổ sung cả, ." Thầy Trương Nhược Lâm, : "Em Trương Nhược Lâm thực sự thiên phú hề bình thường về luật pháp."
Trương Nhược Lâm gượng gạo.
"Thế ! Để cô xem kỹ một chút, nếu , nếu vấn đề gì, lúc đó cô sẽ đưa cho em, em hãy gửi cho tòa soạn báo."
Trương Nhược Lâm " " hai tiếng, dậy: "Vậy thưa cô em xin phép về ạ."
Thái Vân Anh khẽ gật đầu.
Ngày hôm , cô Thái Vân Anh đưa bản luận văn nguyên vẹn cho cô, ngay trưa hôm đó Trương Nhược Lâm bỏ bản luận văn hòm thư.
Thấm thoắt hơn nửa tháng trôi qua.
Nhiệt độ mà Trương Nhược Lâm cảm nhận là đang giảm xuống từng ngày. Đến giữa tháng mười một, nhiệt độ sáng tối trực tiếp xuống âm vài độ, nhiệt độ cao nhất ban ngày cũng chỉ năm sáu độ mà thôi.
Trong phòng đặt một cái bếp than, nhiệt độ cả phòng cao hơn nhiều. Cũng may là thông minh, nếu lúc đó chẳng để vượt qua mùa đông .
Đặc biệt là khi nhiệt độ chạm mức âm, ngủ đến nửa đêm, trong chăn chẳng còn chút " nóng" nào, lạnh đến mức Trương Nhược Lâm run bần bật. Cái lạnh là lạnh thấu xương tủy, cô cũng là do cơ thể quanh năm suốt tháng việc vất vả, kiệt sức .
Bề ngoài bây giờ khỏe mạnh, trông còn khỏe hơn bình thường, nhưng thực chất nền tảng sức khỏe bằng những khác.
Cuối cùng ban đêm cô mặc quần áo giữ nhiệt dày ngủ mới thấy khá hơn một chút. dù , vẫn cảm thấy lạnh, chỉ ban ngày là đỡ hơn, ban ngày mặc nhiều đồ hơn, thể vận động một chút, ít nhất sẽ cảm thấy cái lạnh thấu xương.
Chưa bước sang tháng mười một, gió lạnh rít gào nửa đêm thổi đập cửa sổ, phát tiếng "bành bành". Đợi đến sáng sớm hôm bò dậy xem, cả thế giới biến thành một màu bạc trắng.
Mùa đông đến thật sự quá nhanh, khiến Trương Nhược Lâm chút phản ứng kịp.
Triệu Kiến Quốc tay xách một cái phích giữ nhiệt, mặc áo đại miên dày cộm, đội gió tuyết đẩy cửa phòng , Trương Nhược Lâm đang xổm cửa bếp đ.á.n.h răng: "Hôm nay dậy sớm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-143.html.]
"Lạnh quá tỉnh luôn, tuyết rơi lớn thế còn chạy ngoài, sợ ngã ?" Trương Nhược Lâm nhổ nước trong miệng , cầm bàn chải quấy quấy trong cốc tráng men hỏi.
"Đổi vị chút thôi, thể sáng nào cũng ăn cháo loãng , mua hoành thánh cho em đây."
Trương Nhược Lâm "ồ" một tiếng, cất cốc nhà bếp, về phòng rửa mặt một cái.
Triệu Kiến Quốc cầm cái hót rác bếp xúc mấy viên than tổ ong, tới phòng Trương Nhược Lâm, ba viên than tổ ong trong phòng.
Ngồi ghế trúc, Trương Nhược Lâm xoa xoa tay, mở phích giữ nhiệt, cầm lấy cái thìa đặt bàn bếp than, múc một cái hoành thánh thổi thổi đưa miệng: "Rau cỏ trong nhà vẫn còn chứ?"
"Vẫn còn đủ ăn vài ngày." Triệu Kiến Quốc xuống, hai tay hơ bếp than để sưởi ấm.
"Đợi em nghỉ lễ , nghỉ em mua, tuyết lớn thế , đường trơn, đừng ngoài nữa."
"Em đây là đang quan tâm ?"
"Em là sợ phiền phức."
Khóe miệng Triệu Kiến Quốc lộ ý nhàn nhạt: " , bài luận văn của em thế nào ? Đã trôi qua lâu như , chẳng thấy tin tức gì thế?"
Trương Nhược Lâm đầy mặt buồn bực : "Em cũng , ai mà rốt cuộc là chuyện gì chứ? Đến giờ ngay cả một lời hồi âm cũng ."
Đây cũng là nơi xa xôi gì , cơ bản mà thư trong ngày, cho dù chậm đến mấy thì trong vòng hai ba ngày cũng tới nơi, nhưng đến giờ trôi qua lâu như mà chẳng thấy tăm gì.
Lúc Luật Hôn nhân cũng chậm thế , tuy rằng luận văn đăng, nhưng của Bộ Tư pháp vẫn tới.
Triệu Kiến Quốc "ồ" một tiếng: "Bàn với em chuyện ."
"Anh chuyện gì?"
"Anh thể chuyển giường trong phòng ? Căn phòng ban đêm lạnh quá, tài nào ngủ nổi."
Trương Nhược Lâm ngước mắt Triệu Kiến Quốc một cái, trời đúng là lạnh thật, chỉ đắp chăn ban đêm đúng là thể lạnh đến tỉnh giấc, cô đoán nhiệt độ bây giờ chắc âm mười mấy độ.
Nghĩ đến biểu hiện của Triệu Kiến Quốc hơn một tháng qua, Trương Nhược Lâm khẽ gật đầu, dù cũng nghĩ kỹ , cứ tiếp tục kiêu cũng cần thiết, nhưng vẫn thử một chút mới : "Phòng chỉ bấy nhiêu, kê một cái giường..."
"Em yên tâm , đăng ký kết hôn, sẽ động em , chỉ là buổi tối ôm em ngủ thôi."
"Anh nghĩ cái gì ? Em bảo khiêng cái ghế tựa cơ mà." Trương Nhược Lâm mặt đầy vạch đen, giận dữ .
Chương 126 Lần thử thách cuối cùng