Không gian tùy thân thời thập niên 50 - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-01-16 09:58:52
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Nhược Lâm một cái, trầm giọng : "Tốt nhất đừng liên lạc quá nhiều với nước ngoài, cứ hỏi thử , nếu thì thôi."

 

"Thế lúc nãy em còn chuyện với cô vui vẻ thế?"

 

Trương Nhược Lâm lườm một cái, cô cũng ngờ gặp Liên Xô, cứ ngỡ thủ đô nước khác cơ chứ, cảm giác mấy thứ cô xem đây là l.ừ.a đ.ả.o.

 

nghĩ cũng đúng, cô từng xem một chương trình kể về một cặp vợ chồng Mỹ nuôi bò ở Diên An vùng nào đó, vợ là một nhà vật lý học, con trai ông bà những năm 70 về Mỹ, đó ở Mỹ hai năm về, đó .

 

Vừa tình cờ gặp khiến cô thấy bất ngờ, nên trò chuyện vài câu, một ý nghĩ bất giác nảy trong đầu cô, giống như trong phim Charlotte's Troubles , ai bảo cô là xuyên chứ?

 

Ai hát thì là của đó, liên quan gì đến những khác cả.

 

Hơn nữa thời , những Tây thể đến đây chắc chắn đơn giản.

 

Trương Nhược Lâm cũng tính toán nhỏ của , kiếm tiền của nước thì gọi là giỏi, kiếm tiền của nước ngoài mang về nước tiêu mới gọi là bản lĩnh.

 

cô cũng xuyên về thời đại , còn mang theo cả một bến cảng.

 

Nếu gian lận thì chẳng quá ngốc ?

 

Để mặc tiền đó cho khác kiếm, chẳng thà tự kiếm.

 

Cuộc đời treo máy thì chẳng khác gì gian lận mà!

 

Vô liêm sỉ cũng cái bản lĩnh để mà vô liêm sỉ chứ, bản lĩnh thì vô liêm sỉ cũng chẳng nổi!

 

Bao nhiêu tác phẩm nước ngoài cơ mà! Bản tiếng Trung, bản tiếng Anh đều cả.

 

Nghĩ đến đó, Trương Nhược Lâm vui đến phát điên, chỉ dựa bản quyền của những thứ , cô cảm thấy đến lúc đó thể vươn lên vị trí giàu nhất thế giới.

 

Giờ Trương Nhược Lâm mới nhận , thực xuyên đối với cô cũng là một chuyện vô cùng .

 

Và còn bao nhiêu bài hát nữa, cho dù hát, cô cũng thể trở thành thiên hậu nhạc pop cầu, cũng thể kiếm khối tài sản hàng chục tỷ đô la, mà mỗi album phát hành bài nào cũng đều là cực phẩm.

 

Triệu Kiến Quốc Trương Nhược Lâm đang ngớ ngẩn, khóe miệng giật giật, khẽ : "Vợ ơi, đừng ngốc nữa, nghĩ gì mà hớn hở thế?"

 

"Này! Chồng ơi, em hỏi một chút, ví dụ mặt chúng đặt hàng chục tỷ đô la Mỹ, chỉ cần đưa tay tiền đó thuộc về , bảo nên lấy ?" Trương Nhược Lâm đường xung quanh, thấp giọng hỏi.

 

"Em thừa, đưa tay là của thì tội gì lấy, cho dù chúng dùng hết thì đem quyên góp cũng , bao nhiêu năm chiến tranh loạn lạc, bao đứa trẻ mất cha mất ..."

 

Nghe giọng lải nhải của Triệu Kiến Quốc, Trương Nhược Lâm chớp chớp mắt: "Ý tiền chúng kiếm chứ?"

 

"Vợ ơi, giờ là ban ngày, gió bấc thổi mạnh thế , em thấy lạnh ?"

 

Trương Nhược Lâm lườm một cái: "Em mơ giữa ban ngày , tưởng em đang đùa với chắc? Em thực sự thể kiếm hàng chục tỷ đô la, mà còn nhẹ nhàng nữa."

 

Chương 169 Khó Chịu

"Vợ ơi, em thật đấy ?" Triệu Kiến Quốc nghiêm nghị hỏi.

 

"Em vẫn nghĩ kỹ."

 

"Thật giả ? Nếu là thật thì vợ ơi, thấy tiền đặt ngay mắt mà lấy thì đúng là đáng tiếc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-193.html.]

 

Trương Nhược Lâm lườm một cái: "Em mà, nhưng chuyện khó thao tác."

 

"Em bảo thế nào, để thao tác cho."

 

"Em ngốc chắc? Để thao tác, thao tác xong thì tiền đó còn là tiền của em nữa ?"

 

"Trăm tỷ đô la, chỉ cần để một ít đủ dùng là ." Triệu Kiến Quốc thấp giọng .

 

Trương Nhược Lâm liếc Triệu Kiến Quốc, về một tình hình thời , cô cũng hiểu sơ sơ.

 

Marx từng , nếu tư bản 50% lợi nhuận, nó sẽ mạo hiểm, nếu 100% lợi nhuận, nó dám chà đạp lên luật pháp nhân gian, nếu 300% lợi nhuận, nó dám phạm bất cứ tội ác nào.

 

Chỉ cần cái giá đó đủ lớn, tiền vẫn thể xoay xở nhiều thứ.

 

"Để em nghĩ ! Chuyện dễ , chung là với cũng chẳng rõ ."

 

Triệu Kiến Quốc gật đầu, vợ là "tiên nữ nhỏ", những chuyện cô chắc chắn nhiều hơn .

 

Trương Nhược Lâm Triệu Kiến Quốc, trong lòng thở dài một tiếng. Từ khi cô thú nhận với , cái tên hình như biến thành một khác, cứ sợ cô sẽ biến mất, cảm giác thật khó chịu.

 

"Sao thế em?"

 

"Triệu Kiến Quốc." Trương Nhược Lâm gọi một tiếng, đưa tay khoác lấy cánh tay .

 

"Làm gì thế ? Có đang kìa, ngoài đường , về nhà khoác thế nào cũng ."

 

"Em cũng với thế nào."

 

"Ý em là ?"

 

"Thực em tiên nữ nhỏ."

 

"Yêu nữ ?"

 

"Cút , mới là yêu nữ ." Trương Nhược Lâm hung hăng ngắt Triệu Kiến Quốc một cái.

 

Triệu Kiến Quốc "á" một tiếng, hỏi: "Chẳng em bảo em là Thanh Y Tiên Nữ, ngũ công chúa trong Thất Tiên Nữ ?"

 

Tiên nữ gì đó chắc chắn tin, thế giới thần tiên, ma quỷ, chẳng qua là dân gian thêu dệt nên thôi. sự kỳ lạ vợ quả thực chỉ thể dùng những lời mê tín để giải thích.

 

chắc chắn cô thần tiên yêu ma quỷ quái gì, bởi vì lúc cô những lời dối trá đó, sâu trong ánh mắt đều mang theo ý , thật sự tưởng lừa ?

 

Chỉ là sự biến mất thần bí của cô khiến khó mà chấp nhận , cô biến mất khỏi cuộc đời , để từ đó về bao giờ tìm thấy dấu vết của cô nữa.

 

một điều chắc chắn, bí mật vợ quá lớn lao.

 

"Em thế mà cũng tin ?"

 

Triệu Kiến Quốc "ừm" một tiếng: "Em là vợ , em đương nhiên là tin ."

 

 

Loading...