“Vậy , cứ như ! Lần về, khi xong quần áo mùa thu, đến lúc đó sẽ giao bộ nhà máy cho họ, bắt đầu thì cũng kết thúc.”
Xuống xe, Trương Nhược Lâm chiếc xe nhỏ dần dần xa, cầm sổ tiết kiệm liếc một cái, sáu mươi bốn vạn, “chậc chậc” hai tiếng, đúng là kiếm tiền thật, ngờ hai tháng thế mà kiếm sáu mươi bốn vạn, đúng là vượt ngoài tưởng tượng.
mẫu quần áo cô tạo , đặt thời đại bây giờ quả thực thể coi là hàng xa xỉ .
Cho nên bán hai ba mươi vạn chiếc, mỗi chiếc cô lãi bốn năm đồng, tiền đúng là nhẹ nhàng là kiếm thôi.
Trương Nhược Lâm khẽ thở một , sự nghiệp đầu tiên, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi thế là tiêu tùng, cô còn đang nghĩ đến việc thành thương hiệu quốc tế cơ đấy? Giờ thì , ba tháng còn nữa, đúng là buồn bực thật.
Tiếp theo bắt đầu lo liệu nông trang , hy vọng nông trang khi lo xong đến mấy năm tiêu tùng nốt.
lo liệu nông trang thì cô e là một xu cũng kiếm , coi như lao động công ích .
Vốn dĩ còn định kiếm thêm vài năm nữa, ngờ Phó An Hòa chùn bước.
Cả buổi chiều Trương Nhược Lâm đều uể oải tinh thần, tan , cô vác cái bụng bầu lên xe buýt.
Về đến nhà, Trương Nhược Lâm thoáng qua vợ chồng lão Triệu ở cửa, khẽ đảo mắt trắng, hai cái lão già đúng là đầu óc vấn đề, ngày nào cô về họ cũng cô bằng cái vẻ mặt như kiểu cô đang nợ nhà họ .
cái cô Ninh Hiểu Mạn đúng là lợi hại thật, thế mà thể thuần phục hai cái lão già ngoan ngoãn như cừu.
Chỉ là hai cái lão già thế nhỉ? Lẽ nào nữa mà định tiếp tục ăn vạ ở đây?
Triệu bà t.ử rèm cửa sổ kéo lên, thấp giọng : “Lão già , ở quê vẫn thư trả lời ? Đã qua bao lâu , cái con nhỏ c.h.ế.t tiệt rốt cuộc là con đĩ Trương Tiểu Nhược ?”
“Vẫn , hai ngày nữa nếu thư thì sẽ thư về quê hỏi thử.”
Trương Nhược Lâm giường, lấy sổ tiết kiệm trong túi , khẽ nhíu mày, tiền rốt cuộc nên đưa cho Triệu Kiến Quốc nhỉ?
Lần đưa cho bốn mươi vạn, đặt thời đại bây giờ thể gây dựng mấy cái nông trang .
Số tiền cô cứ giữ ? Hay là giữ nhỉ?
Giữ thì tiền đến lúc đó thể dùng vốn khởi nghiệp.
Mặc dù những năm hạn hán đó cũng thể kiếm bộn tiền, nhưng kiếm mấy chục vạn thì chạy chợ đen bao nhiêu cơ chứ?
Trước đây Trương Nhược Lâm nghĩ tới, nhưng cô mới phát hiện , cô kết hôn , nửa đêm thể giấu Triệu Kiến Quốc chợ đen !
Cho nên giờ cô đang phân vân đây, rốt cuộc nên đưa tiền cho Triệu Kiến Quốc .
Hồi chiều cô nghĩ sẵn lý do luôn , cứ là công tư hợp doanh , cô rút lui, rút lui thời hạn là vi phạm hợp đồng, cho nên còn một xu nào cả.
Cho dù Triệu Kiến Quốc tìm Phó An Hòa thì đoán chừng Phó An Hòa cũng sẽ giúp cô dối thôi nhỉ?
Nhét sổ tiết kiệm xuống đệm giường, Trương Nhược Lâm bò dậy, xem thời gian một chút, lẩm bẩm mấy tiếng. Cô cảm thấy cái tên Triệu Kiến Quốc là cố ý, một bảo vệ thì thể ngày nào cũng tan muộn hơn cô chứ? Hôm nào cô qua nhà máy dệt bông xem thử mới , xem tên cố ý .
Nếu cố ý tan về nhà thì xem cô xử lý thế nào.
“Vợ ơi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-265.html.]
“Về ?”
Triệu Kiến Quốc “ừ” một tiếng.
Mở cổng lớn, Triệu Kiến Quốc liếc về phía gian nhà chính, thấp giọng : “Đại Binh gọi điện tới .”
“Đại Binh gọi điện thì liên quan gì đến em?”
“Cha em và cả hai em chia gia đình , hai ông bà hiện giờ sống riêng.”
Trương Nhược Lâm sững sờ một lúc, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc. Nếu cái bà hờ của cô mà c.h.ế.t ngay lúc thì cô tin là lão cha hờ của cô thể chuyện đó, nhưng bà hờ vẫn còn sống mà, hai ông bà thể chia gia đình sống riêng chứ?
Còn một điểm nữa là ở nông thôn chứ thành phố, cha chia gia đình thì bắt buộc một bên để cha ở cùng, con cả thì cũng là con thứ.
Không thể nào ở cùng đứa nào cả, nếu sẽ c.h.ử.i c.h.ế.t.
cha hờ thế mà ở cùng đứa nào, tách ở riêng, đúng là ngoài dự tính của Trương Nhược Lâm.
“Rốt cuộc là chuyện thế nào?”
Triệu Kiến Quốc đơn giản kể đầu đuôi sự việc.
Trương Nhược Lâm đảo mắt trắng: “Anh đúng là vẽ chuyện.”
“Dù cũng chẳng tốn mấy đồng tiền, hai bà chị dâu của em ngày nào cũng chạy sang nhà Đại Binh, vợ Đại Binh cãi với họ bao nhiêu . Bây giờ , chia gia đình thì là hai nhà khác , đến cha còn chẳng thèm hỏi han gì thì họ càng tư cách đó nữa.”
Trương Nhược Lâm gật gật đầu: “Như cũng , dù một năm cho hai ông bà năm mươi đồng, tiền đủ cho họ chi tiêu ở quê , nếu ốm đau thì lúc đó bảo Đại Binh báo cho chúng một tiếng.”
“Anh với Đại Binh , chẳng em vẫn còn tiền ở chỗ Đại Binh .”
“Xây nhà hết bao nhiêu tiền?”
“Xây nhà hết bao nhiêu, hai ông bà chỉ xây hai gian phòng, tầm hơn ba mươi đồng thôi! Chủ yếu vẫn là mời khách ăn cơm, bảo Đại Binh và giúp đỡ hộ.”
“Lần tới Đại Binh gọi điện cho , bảo Đại Binh giúp đỡ trông nom một chút.”
“Chuyện còn cần em ?”
“Hy vọng hai ông bà thể nghĩ thông suốt một chút, nhưng em hỏi , khi nào thì xin nghỉ hả? Bây giờ thời tiết ngày một lạnh , nếu xin nghỉ thì em gửi điện báo cho chị em chứ!”
“Gửi , hôm nay bưu điện gọi điện thoại, dùng điện thoại của nhà máy thì tiện lắm.”
“Vậy khi nào xin nghỉ?”
“Đợi ba ngày nữa, ba ngày nữa sẽ về.”
Chương 232 Chuyện đêm khuya của vợ chồng
“Tờ báo hôm nay xem ?” Trương Nhược Lâm trong lòng Triệu Kiến Quốc thấp giọng hỏi.