Triệu Nhị Trụ vay tiền ? Vay của đồng nghiệp trong xưởng ?
Nghĩ đến cái tính keo kiệt của Triệu lão thái thái, mặt Trương Nhược Lâm hiện lên nụ nhạt, e là bà xót xa đến mức mấy tháng trời ăn ngon ngủ yên mất.
Trương Nhược Lâm cũng , chuyện vẫn kết thúc , ở đây Triệu Nhị Trụ trấn áp nên Triệu lão thái thái cũng dám quậy tiếp.
khi về làng, bà sẽ trở thành "ông trùm" ở bồn địa nhà họ Mã, chuyện coi như xong, cuối cùng chịu thiệt vẫn là Chu Quế Lan và Thái Tiểu Phân thôi.
Mấy nhà họ Triệu đó căn bản chẳng hạng điều gì, nếu điều một chút thì gây bao nhiêu chuyện như .
mà đòi tiền từ tay Chu Quế Lan và Thái Tiểu Phân thì đúng là khó hơn lên trời, hai bà đó là hạng một đồng thì tiêu đến hai đồng cơ mà.
Mong là lúc đó đừng xảy án mạng gì là .
"Vậy , dì cháu cứ ăn phần của thôi, tối nay con xong món gì ?"
"Xong cả ạ, dượng mua gà mái già, con hầm , tối nay ăn mì gà mái già ạ."
Trương Nhược Lâm gật đầu.
"Con bé , về đấy ?"
Trương Nhược Lâm : "Chị dâu về đấy ạ, chuyện gì ?"
"Có thư của cô đây, hôm qua nhận mà chị để đó quên béng mất, nãy về mới thấy."
Chương 253 Duyên phận thể cắt đứt
Trương Nhược Lâm nhận lấy bức thư, thấy địa chỉ chút đúng, thị trấn Phiên Sơn, làng Ngưu Gia, cô đưa mắt sang Đại Lan T.ử bên cạnh.
Đại Lan T.ử lập tức vươn tay giật phắt bức thư, chạy biến trong phòng, để Trương Nhược Lâm ngẩn ngơ giữa sân.
Thị trấn Phiên Sơn, làng Ngưu Gia mà cô chứ? Chính là nhà của dượng cả cô.
Năm nào Tết về quê cô cũng ghé qua đó, mà cô cho ? Mặc dù là hai thị trấn khác nhưng làng Ngưu Gia cũng chẳng cách nhà cô bao xa, từ làng Ngưu Gia đến làng cô cũng chỉ chừng bốn năm dặm đường thôi.
Làng Ngưu Gia thuộc đại đội nào thì cô rõ, nhưng đó chính là đại đội láng giềng của đại đội nhà cô.
Trương Nhược Lâm vội vàng đuổi trong nhà, cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, cô đưa tay gõ gõ, trong lòng thầm mắng vài câu, con nhóc mới mười hai tuổi ranh mà yêu đương , cô thật sự cạn lời.
Bất chợt cô nhớ thấy Đại Lan T.ử đang thư, thấy cô là vội vàng dùng hai cánh tay che kín , lúc đó cô cũng chẳng để tâm lắm.
Vì cô nghĩ chắc con bé nhiều chuyện tiện để cô thấy nên tâm sự với nhà thôi.
Hoàn ngờ tới, con bé ...
Chẳng là dượng cả tương lai của nó , nếu thì chẳng cô phá hỏng một nhân duyên .
"Đại Lan Tử, mở cửa nào."
"Dì ơi."
"Mở cửa chuyện."
Đợi một lát .
Đại Lan T.ử đỏ mặt mở cửa phòng, cúi đầu dám Trương Nhược Lâm.
"Ai thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-290.html.]
"Bạn cùng bàn của con ạ."
"Bạn cùng bàn, là nam nữ?"
"Nữ ạ."
"Đưa dì xem nào."
"Dì ơi."
"Lấy đây cho dì xem."
"Dì ơi."
"Nghe thấy ?" Trương Nhược Lâm nghiêm mặt lạnh giọng , Đại Lan T.ử đang cúi đầu thút thít, Trương Nhược Lâm thở hắt một : "Có tên là Ngưu Hưng Vượng ?"
Đại Lan T.ử ngẩn , ngẩng đầu lên đầy vẻ tin nổi Trương Nhược Lâm, con bé chắc chắn dì từng xem thư của , nhưng dì tên Ngưu chứ?
Trương Nhược Lâm nhếch mép, trong mắt hiện lên nụ nhạt, quả nhiên là cô đoán đúng , nhưng cái quái gì thế , cô cả của cô mới bấy nhiêu tuổi mà dượng cả tương lai để ý ? Nếu cô nhớ lầm thì năm nay dượng cả tương lai chắc cũng mười chín tuổi thì !
"Con và quen thế nào?"
"Dì ơi, dì đừng với con nhé, con sẽ khai hết với dì ạ." Đại Lan T.ử cuống quýt lóc, vội vàng .
Trương Nhược Lâm "ừm" một tiếng: "Nói !"
"Con và quen núi hồi năm nay ạ, hồi tháng năm con lên núi hái thì rắn độc c.ắ.n đùi, lúc đó tình cờ gặp Ngưu, giúp con hút nọc độc ạ." Đại Lan T.ử cúi đầu đỏ bừng mặt kể .
"Rồi nữa?"
"Rồi bảo sẽ chịu trách nhiệm với con ạ."
Trương Nhược Lâm nhếch mép thêm cái nữa, hồi tháng năm, ở quê thời tiết lúc đó cũng khá nóng , ai nấy đều chỉ mặc một lớp quần thôi.
Vì suy dinh dưỡng nên thời đại phát triển chậm một chút.
Con bé lúc mới lên đây còn bao giờ mặc quần lót, đủ hiểu là lúc đó chắc chắn cũng mặc, cái đùi c.ắ.n thì chắc chắn cởi quần .
"Cậu gì con chứ?"
Đại Lan T.ử chớp chớp mắt, đầy vẻ hiểu.
"Ngoài việc hút nọc độc cho con , gì khác chứ?"
"Không ạ, hút xong nọc độc là cõng con đến chỗ một lão thợ săn trong làng họ, đó con tự bộ về nhà ạ."
"Sau con và gặp ?"
"Có gặp nhiều ạ, nào cũng mang đồ ăn cho con luôn, con nhận nhưng cứ ép con lấy, bảo con ăn cho béo lên một chút, mau ch.óng lớn nhanh ạ."
Trương Nhược Lâm nhếch mép: "Lần con đòi hai bộ quân phục cũ mặc nữa là để gửi về cho ?"
Đại Lan T.ử cúi đầu gật gật.
Trương Nhược Lâm lườm một cái: "Thôi , chuyện dì cũng quản nữa, nhưng con nhớ kỹ, giờ con còn nhỏ, ít nhất cũng đợi đến mười sáu tuổi mới gả chồng đấy."
Đại Lan T.ử "" một tiếng: "Dì ơi con , dì đừng với con nhé, mà chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t con mất."
"Biết , chuyện gì cứ với dì một tiếng."
"Vâng!"
"Ăn cơm thôi! Hôm nào dọn dẹp mấy bộ đồ cũ mặc nữa của dì gửi về cho ."