“Chị dâu, em...”
“Quan hệ giữa nhà và nhà giống với họ ?”
“Chị dâu, thật dắt họ theo cùng cũng tệ, tuy gia đình họ tham gia, nhưng họ thì vẫn mà.”
Trương Nhược Lâm dừng bước, Đổng Thụy: “Họ cho lợi ích gì ? Chuyện mà giống ? Nếu gia đình họ đồng ý, nếu nhà họ thì hậu quả sẽ thế nào ?”
“Không là mà, nếu chuyện gì, tuy bọn họ bản lĩnh gì nhưng ít dựa phận của họ cũng dễ giải quyết một việc hơn.”
“Đã với mà hiểu, chỉ tăng thêm một chút lương cho họ thôi mà cũng .”
“Tại ạ?” Đổng Thụy khó hiểu hỏi.
“Về mà hỏi bố .” Trương Nhược Lâm bực .
Để những đến đây việc, Trương Nhược Lâm lo lắng sẽ cô kéo bè kết phái, may mà đều đám ngày thường là quân nhàn rỗi. Dù nông trang cũng tuyển nhân viên bảo an, sắp xếp họ đây để một công việc định còn hơn là suốt ngày lang thang bên ngoài, nên ơn huệ của Trương Nhược Lâm những hiểu chuyện đều ghi lòng tạc . Hơn nữa lương cô trả cho họ cũng bằng với lương của ban bảo vệ trong xưởng, chuyện thì cũng chẳng ai gì.
một khi tự ý tăng lương cho họ, đến lúc khác , một khi gán cho cái mũ kéo bè kết phái, hậu quả là thứ cô thể gánh vác nổi.
Tất nhiên nếu họ bằng lòng, chỉ cần nông trang còn ở trong tay cô, nhượng một phần cổ phần cho họ thì Trương Nhược Lâm cũng ngại, lúc đó họ cùng gánh vác một phần trách nhiệm.
Nếu đợi thêm vài năm nữa, đem vấn đề nông trang để thêu dệt, cô cũng thêm để san sẻ bớt gánh nặng.
Qua chuyện , Trương Nhược Lâm thực sự lo lắng tương lai nông trang sẽ trở thành một mầm họa.
Nhìn đống khoai lang chất đống chân núi, Trương Nhược Lâm khẽ nhướng mày: “Kho để hết ?”
“Kho chất đầy hết , đống định trong mấy ngày tới sẽ xử lý xong, dù mưa vài ngày cũng .”
“Nhanh lên nhé! Bảo bên xưởng miến đẩy nhanh tốc độ.”
“Chị dâu, miến nhiều thế bán hết ? Thứ rẻ quá?”
“Không , thứ để lâu, chỉ cần ẩm thì thể để vài năm, hơn nữa thể dùng phúc lợi phát cho công nhân. Thế ! Xây thêm vài cái kho nữa.”
“Được, lát nữa em sẽ sắp xếp.”
“Bảo quản thế nào?”
“Vấn đề bảo quản lớn, bên trái cây em cũng xem qua , đều hỏi qua các sư phụ già, họ chỉ cần ẩm thì cơ bản đều thể lưu trữ ba đến năm tháng, nhưng nếu thời gian dài hơn thì e là .”
“Ba đến năm tháng là tạm đủ .” Trương Nhược Lâm gật đầu, “Khoai lang cũng thu mua thêm từ dân xung quanh, bên trái cây chúng cách nào, đợi khi mùa trái cây kết thúc, sắp xếp của xưởng trái cây sang khoai lang, ít nhất cũng đảm bảo họ việc cho đến lúc mùa đào sớm năm bắt đầu.”
Đổng Thụy trợn tròn mắt: “Chị dâu, chị đùa đấy chứ? Thế thì thu mua bao nhiêu khoai lang, thu nhiều thế bán ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-362.html.]
“Cậu đừng quản nhiều thế, cứ theo lời là , dù khoai lang cũng rẻ, nếu hết thì phơi khô, dùng nuôi lợn cũng .”
Đổng Thụy gật đầu, đúng là phơi khô nuôi lợn cũng tệ, dù khoai lang thứ cũng rẻ.
“ Đổng Thụy, lợn trong chuồng thế nào ?”
Vừa nhắc đến lợn, Đổng Thụy lập tức phấn chấn hẳn lên, chuyên gia đúng là chuyên gia, lợn nuôi khác hẳn với lợn của dân. Mới mấy tháng mà lợn nuôi con nào con nấy béo khỏe.
“Chị dâu, thịt , em còn đang định mấy ngày nữa sẽ với chị chuyện đây, bao giờ chúng thịt lợn, lúc đó cùng ăn một bữa cơm tất niên sớm?”
“Thịt ?”
“Vâng! Chị đừng nữa, cái công thức thức ăn gia súc mà chuyên gia phối , lợn ăn thấy nó lớn luôn.”
“Để vài ngày nữa ! Vài ngày nữa thịt mấy con, cho cùng vui vẻ một chút.”
Đổng Thụy “” một tiếng: “Chị dâu, lợn chị định xử lý thế nào? Nhiều thế , xử lý hết ngay lập tức e là dễ .”
Chương 316 Miến
Trương Nhược Lâm những bộ đội đang cày xới cánh đồng, khẽ nhướng mày. Trước đây nuôi lợn đúng là để kiếm tiền, nhưng hiện giờ những sản phẩm phụ chế biến kiếm nhiều, cũng quá bận tâm đến chút tiền nuôi lợn nữa.
Những ngôi nhà trong nông trang đều do các bộ đội xây dựng, lấy một xu tiền công, gạch, xi măng, những thứ đều là họ liên hệ giúp.
Khoai lang đất cũng là họ giúp thu hoạch, bây giờ còn giúp cày bừa, dù chiếm hời thì cũng thể chiếm mãi như , mỗi chỉ cần thông báo một tiếng là hôm đến ngay, nếu thuê thì còn trả tiền công mà.
Đưa tiền thì rõ ràng họ sẽ nhận, nhưng nếu là thịt lợn thì chắc là .
Năm trăm con lợn, kiểu gì cũng đủ cho các bộ đội ở đây mỗi nửa cân thịt .
“Đến lúc đó chia cho họ , giúp chúng thu hoạch năm trăm mẫu đất, chúng cũng nên thể hiện một chút.”
Đổng Thụy trợn tròn mắt: “Cho hết ạ?”
Trương Nhược Lâm khẽ gật đầu: “Hiện tại chúng tổng cộng bao nhiêu con lợn?”
“Bảy trăm bốn mươi ba con, c.h.ế.t mất hai con, nhưng chị dâu, chuyện ...”
“Cho năm trăm con ! Lúc đó với họ một tiếng, cứ bảo năm trăm con là nông trang tặng họ để cải thiện bữa ăn.”
“Vâng!” Đổng Thụy bất đắc dĩ gật đầu. Cậu cũng tính cách của Trương Nhược Lâm là như thế nào, một khi đưa quyết định thì thường sẽ dễ dàng đổi, nhưng trong lòng vẫn thấy vô cùng tiếc nuối.
“Số còn bán một phần, để mấy chục con lợn giống, ngoài thì giữ một ít, đợi đến tết thì chia cho công nhân mỗi năm cân thịt. Tất nhiên tiền đề là vẫn còn là quản lý của nông trang.”