“Không thì cả con sẽ hỏng mất.” Thái Học Danh bực bội . Sống chung với Trương Nhược Lâm bấy lâu nay, tính cách con bé thế nào ông quá hiểu rõ, hễ cứ , việc gì là chẳng sáng nào nó ngủ đến mặt trời lên đến đỉnh đầu mới chịu dậy.
Trương Nhược Lâm mấy tiếng.
“Thằng ranh Kiến Quốc bao giờ mới về?”
“Con nữa ạ, thư cho , bảo ít ngày nữa, ai mà tình hình thế nào.” Trương Nhược Lâm tiếp lời: “À cha ơi, con viện thu dọn một chút, thư bảo con gửi cho ít đồ ạ.”
“Đi .”
Quay viện .
Trương Nhược Lâm đóng cửa , kéo rèm cửa , xoay một cái tiến trong gian.
Ngẩng đầu bầu trời xám xịt của gian, cô cầm một cái giỏ về phía nhà ăn.
Đồ dự trữ cô đều chất đống trong nhà ăn cả.
Nghĩ đến cái lão Triệu Kiến Quốc , hễ nào thư tới điều đầu tiên đến cũng là thịt, Trương Nhược Lâm cũng cạn lời. Cô mà, lão sướng bao nhiêu năm nay giờ bắt khổ chắc chắn là chịu .
Từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu sang nghèo mới khó.
Giờ mua thịt đều cần phiếu thịt cả , ăn miếng thịt thật là khó quá .
Trương Nhược Lâm lên bàn chia cơm trong bếp, bày biện đủ loại chai lọ, trong lọ đều đựng thịt sẵn.
Đây đều là thành quả cô gia công trong gian ban đêm dạo gần đây.
Mục đích là để lão lén lút cải thiện bữa ăn, chứ nếu gửi thịt sống sang chắc chắn ngày gửi tới là chẳng còn mống nào.
Cô lấy mấy lọ thịt muối, thịt kho tàu cùng lạp xưởng cho trong gùi, Trương Nhược Lâm còn bỏ thêm hai lọ dưa muối xào thịt sợi nữa.
Chỗ đồ trong gùi cũng đủ cho lão ăn mười mấy ngày .
Dù xe tải lớn của trang trại ngày nào cũng chạy qua đó, lúc nào cũng thể mang đồ sang cho lão , chỉ điều chạy hơn ba mươi cây , mỗi mang nhiều thế cũng là để tiết kiệm chút tiền xăng dầu thôi.
Cô lấy thêm một túi bột mì rang bỏ trong. Dù cũng là chồng , vả tuổi tác cũng lớn , còn như thời trẻ đói chút cũng chẳng , tuổi già càng cần bồi bổ.
Trong gian cũng cối xay đá nhỏ, bột rang chính là xay từ các loại ngũ cốc , đậu nành, gạo muộn, vừng, óc ch.ó các thứ, buổi tối đói bụng lấy cái ly pha một ly là ngay.
Dù vợ chồng cũng sống với bao nhiêu năm, bữa cơm trong quân đội Trương Nhược Lâm cũng , đặt thời đại thì bữa cơm trong quân đội khỏi bàn, chắc chắn là , hơn hẳn cơm nhà dân thường, một tuần còn ăn hai bữa mặn, nhưng so với nhà cô thì kém xa.
Hai tháng sang thăm lão thấy cả gầy trông thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-379.html.]
Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, Trương Nhược Lâm tìm một miếng vải rách đậy lên , đeo gùi bước khỏi gian.
Trang trại hiện giờ vẫn trong tay cô, dù Trương Nhược Lâm cũng nộp đơn xin mấy , cũng tìm gặp lãnh đạo mà cuối cùng vẫn bàn giao . Tuy nhiên trong nửa năm qua Trương Nhược Lâm cũng hề can thiệp bất cứ chuyện gì của trang trại, hễ đến kỳ phát lương mới sang xem qua một chút, bình thường cũng chẳng bao giờ tới.
Mọi việc trong trang trại đều do Đổng Thụy quán xuyến, cứ dăm bữa nửa tháng sang một , cũng chẳng chuyện gì to tát, đằng nào trang trại cũng quỹ đạo, cần thêm chuyện gì thừa thãi, chỉ là sang qua một tiếng thôi.
Còn về phần cổ tức của Đổng Thụy, Trương Nhược Lâm đều lấy từ tiền riêng của đưa cho .
Đeo gùi lưng, Trương Nhược Lâm chào nhà một tiếng rời khỏi nhà, vội vã về phía trang trại.
“Anh Chu, tới ạ!”
Anh lính canh cổng thấy chiếc xe tải lớn quen thuộc chạy tới, lập tức mặt mày hớn hở, với đồng đội đang gác bên cạnh: “Đi báo cho Đại đội trưởng Triệu , là chị dâu cho gửi đồ tới kìa.”
“Đội trưởng Hầu dặn , hễ gửi đồ tới là báo cho đầu tiên.”
“Xì! Thằng nhóc c.h.ế.t ? Đại đội trưởng Triệu dặn , nếu gửi đồ tới mà để mấy lão thì lột da mới lạ.”
“Hì hì, , Đội trưởng Triệu chỉ là vẻ ngoài nghiêm khắc thôi chứ đối với em thì phóng khoáng lắm ạ.”
Thấy Hầu Dũng đang nghênh ngang tới cách đó xa, hai một cái, một trong đó : “Xong , chẳng cần tớ báo nữa.”
Hầu Dũng sững , chiếc xe tải lớn đang đỗ ở cổng, lập tức mặt mày hớn hở, nhanh chân chạy tới. Thấy tài xế hạ gùi xuống, vội vàng : “Đồng chí Chu tới ạ, đồ cứ đưa cho !”
“Vậy phiền đồng chí Hầu Dũng chuyển cho Triệu giúp nhé.”
“ , lát nữa sẽ chuyển cho ngay, mới gửi đầu , cứ việc .”
Nhìn tài xế lên xe rời , Hầu Dũng lật miếng vải rách gùi , thấy hai gã sán gần, lạnh giọng : “Hai đứa bây cái gì thế? Giờ là lúc nào ? Ai cho các tự tiện rời...”
Một trong đó hì hì : “Đội trưởng Hầu, thấy là phần nhé, nếu giờ em báo cho Đại đội trưởng Triệu ngay đây.”
Hầu Dũng giơ chân đá cho một cái, cầm lấy một túi bột rang, lấy một lọ thịt muối, mở nắp hít một thật sâu: “Thơm thật đấy! Đồ chị dâu đúng là thơm nức mũi.” Anh bốc một miếng bỏ miệng, hai đồng đội đang thèm thuồng: “Hai thằng nhóc tụi bây đúng là dạng thèm .” Anh đưa lọ thịt muối cho hai : “Thấy là phần, hai đứa bây chia .”
Nói xong cúi bới trong gùi một lọ thịt kho tàu, thịt muối, lạp xưởng. Hầu Dũng cầm ba lọ đó lên: “Đại đội trưởng Triệu mà hỏi tới thì thế nào chứ hả!”
Hai mếu máo, cả hai bên họ đều đắc tội nổi, đắc tội bên nào cũng c.h.ế.t thì cũng mất lớp da, họ gật gật đầu.
“Đi gọi !”
Lát , thấy Triệu Kiến Quốc trong mắt đầy ý tới. Thịt của tới , may mà vợ phép “túi càn khôn”, tất nhiên quan trọng nhất là vợ tầm xa trông rộng, nếu thì ngày tháng thật chẳng sống .