Trương Nhược Lâm quanh, dắt xe đạp từ từ trong con hẻm nhỏ.
Vòng qua con hẻm ngắn , liền thấy bà cụ đang ở cửa , vẫy vẫy tay gọi Trương Nhược Lâm.
Trương Nhược Lâm để xe đạp trong hẻm, khóa cẩn thận.
Còn về chuyện mất trộm thì căn bản lo, xe đạp đều khung, thời mất cái gì cũng chứ mất xe đạp là chuyện vạn thể xảy .
Trừ phi lấy trộm xong đem vứt , chứ chẳng ai dám mang đường mà đạp .
"Cháu ơi, ."
Trương Nhược Lâm trong, đưa mắt quanh, ngẩn , khu vườn nhỏ chăm sóc thực sự , chỉ là trong bồn hoa đều trồng kín rau xanh, chút đáng tiếc.
Bà cụ đưa tay nắm lấy cổ tay Trương Nhược Lâm, thấp giọng : "Cháu ơi, chúng trong chuyện."
Trương Nhược Lâm gật đầu, cô cũng thấy sợ, dù cô cũng mang theo bình xịt cay và dùi cui điện bên .
Đi trong nhà, bà cụ đóng cửa , vội vàng hỏi: "Cháu ơi, cháu bán đồ ăn gì thế?"
Trương Nhược Lâm đặt cái gùi xuống: "Cháu chỉ mang theo một ít đồ qua đây, bà xem thử ạ."
Bà cụ vội vàng thụp xuống, lật tấm vải rách phủ bên , thấy một dải thịt muối bên : "Là thịt ?"
"Trong túi là gạo thượng hạng, bà xem qua ạ, trọng lượng mười cân."
Bà cụ mở túi vải , bốc một nắm lên xem, nắm gạo trắng ngần trong tay, bà khẽ thở hắt một , ngẩng đầu Trương Nhược Lâm: "Cháu ơi, bà cũng hai lời nữa, chỉ cần giá cả hợp lý, gạo và thịt bà đều lấy hết. Một đứa con gái như cháu ngoài chuyện nguy hiểm lắm, chỉ cần giá cả hợp lý, bà sẽ giới thiệu cho cháu vài bạn, những tuyệt đối đáng tin cậy, cháu bao nhiêu chúng đều tiền để mua hết."
Trương Nhược Lâm mỉm nhẹ nhàng, mua hết đồ của cô , thể chứ, "Bà ơi, bà cảm thấy những thứ đáng giá bao nhiêu, và cháu cũng thật với bà một câu, bà bao nhiêu đồ cháu cũng thể kiếm , bất kể là thứ gì, trừ khi là thứ bay trời thôi ạ."
Bà cụ thấy lời Trương Nhược Lâm , sắc mặt lập tức tái nhợt, Trương Nhược Lâm bất lực lắc đầu, khổ : "Lại một nữa mờ mắt , đồng chí, đồ đạc đều ở hồ cá đằng , bên trong một phiến đá, ở phiến đá đó." Nói xong bà quỳ sụp xuống, lóc van nài: "Lão cầu xin cô, hãy phúc đức, ông cũng từng hãm hại một nào, các thể tha cho chúng ? Cầu xin cô, hãy cho lương thực , tất cả thứ đều giao cho cô hết, chỉ mong cô để ông nhà ăn một bữa cơm no, để ông cũng đến mức xuống một con ma c.h.ế.t đói."
"Bà ơi, bà lên , bà hiểu lầm cháu , cháu thực sự chỉ là bán đồ thôi mà." Trương Nhược Lâm vội vàng đỡ bà cụ dậy, cảm thấy chút buồn bực, ngờ đầu tiên ngoài chuyện đụng ngay hạng phận đầy vấn đề như thế .
Hy vọng ai giám sát họ, nếu cô thực sự tiêu đời.
"Cháu ơi, cháu lừa bà chứ?"
"Cháu lừa bà , thật sự đấy, cần thiết ạ."
"Vậy..."
"Bà cứ xem mà tính ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-400.html.]
"Thế thì cháu ơi, cháu đợi bà một chút." Nói xong bà cụ mở cửa chạy biến ngoài.
Một lát , bà cụ cầm một chiếc vòng tay bằng vàng chạy , đưa cho Trương Nhược Lâm: "Cháu ơi, đây."
"Bà ơi, cái e là nhiều quá ạ!"
"Bà , nhưng đổi đồ ăn thì bây giờ? Bà với ông nhà đều là những tội, lương thực mỗi tháng chẳng bao nhiêu, chỉ đủ duy trì qua ngày thôi, ông nhà sắp qua khỏi , bà để ông ăn chút đồ ngon, để ông lên đường cho thanh thản."
"Ông cụ ạ?"
"Phát sốt cao, nhiều ngày nay ." Vừa bà cụ lau nước mắt, "Đi cũng , cũng đỡ chịu khổ chịu tội nữa."
Trương Nhược Lâm thấp giọng thở dài, , từ trong gian lấy một lọ t.h.u.ố.c hạ sốt, dốc vài viên, đưa cho bà cụ: "Bà ơi, t.h.u.ố.c tác dụng hạ sốt, bà cho ông cụ uống xem ạ? Cháu cũng chỉ thể giúp đến mức thôi, dẫu ông mà thì bà cũng cô đơn một ."
Chương 349 Cơm tập thể
Bà cụ lau nước mắt mặt, đón lấy t.h.u.ố.c: "Cảm ơn cháu nhiều lắm, cháu gái."
"Dạ gì bà." Trương Nhược Lâm lấy tiền từ trong túi : "Bà ơi, chiếc vòng cháu đoán năm mươi gram, nước vàng thế chắc vàng nguyên chất bà nhỉ!"
"Không , kém một chút."
"Vậy thì thế bà, cháu tính cho bà năm đồng một gram, tổng cộng là hai trăm năm mươi đồng, gạo là gạo thượng hạng..."
Bà cụ nắm c.h.ặ.t lấy tay Trương Nhược Lâm: "Cháu ơi, quy tắc ở chợ đen bà cũng đôi chút, cũng . Bà mang chiếc vòng cũng là chiếm tiện nghi của cháu , nếu mang chợ đen thì cùng lắm cũng chỉ đổi bảy tám cân lương thực thô thôi."
"Cháu..."
"Bà hiểu mà, cháu là hạng lòng bồ tát , dẫu tiền bà cũng chẳng dám mang ngân hàng đổi, cháu cứ nhận lấy ! Nếu cháu thấy ngại thì thỉnh thoảng ghé qua đây ? Cháu cứ yên tâm, đồ trong tay bà còn nhiều lắm, bà chắc cũng chỉ sống vài năm nữa thôi, giữ mấy thứ cũng chẳng để gì."
Trương Nhược Lâm bà cụ, lời bà cô cũng hiểu ý , e là con cháu nối dõi, dẫu thì chắc cũng chẳng đang ở phương nào, đời chắc khó mà gặp .
"Vậy ạ! Bà ơi, đến tuần cháu sẽ ghé qua, lúc đó cháu sẽ mang thêm nhiều đồ hơn. Tuy nhiên đây cháu rõ tình hình của bà, nên chắc chắn thể giao dịch ngay tại nhà bà ạ."
Bà cụ hiểu ý gật đầu: "Bà hiểu, nhưng cháu ơi, phía một căn nhà lớn bỏ hoang, cháu ?"
"Có cái căn ở phía ạ?"
" , năm xưa đó từng là phủ của vương gia đấy, chúng cứ giao dịch ở đó, cháu thấy ? Chỗ đó bình thường cũng chẳng ai qua ."
"Dạ , thì sáng sớm một chút bà nhé, bà thấy ạ?"