Không gian tùy thân thời thập niên 50 - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-01-16 05:03:56
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Không đại nương." Trương Nhược Lâm mỉm , sang Chương Dật Tiên, "Vậy em xin phép ."

 

"Chồng cô đến đón ?" Chương Dật Tiên quanh nhướng mày hỏi.

 

"Không, em báo cho , tạo cho một bất ngờ, vốn dĩ hẹn với là giữa tháng tám mới lên." Trương Nhược Lâm mỉm , gật đầu chào , về phía cửa .

 

"Mẹ ơi, ơi, về nhà ?" Tù Tù vội vàng gọi với theo.

 

"Tù Tù ngoan, nuôi còn chút việc, hai ngày nữa sẽ đến thăm con." Trương Nhược Lâm mỉm vẫy vẫy tay đáp .

 

Ra khỏi ga tàu hỏa, Trương Nhược Lâm quanh, nơi đây đất khách quê , cô cũng thật sự , trạm xe buýt xa, cô bước tới, tiện tay mua một tấm bản đồ ở sạp báo, biển báo xe buýt xem một hồi, ngờ xe chạy thẳng đến Đại học Thanh Hoa.

 

Đợi một lát, Trương Nhược Lâm thấy xe buýt tới, đúng lúc là chuyến xe hướng về Đại học Thủy Mộc, cô vội vàng lên xe. Dù là thủ đô thì xe buýt cũng lớn lắm, dù cũng là thời đại trăm công nghìn việc mới bắt đầu, những chiếc xe buýt đều là di sản từ thời dân quốc để , là những tài sản kịp vận chuyển .

 

Thực tế ai lịch sử đều rõ, quân Quốc dân đảng lúc rút khỏi đại lục nhiều thứ mang phá hủy hết, chỉ để cho chúng một đống đổ nát mà thôi.

 

Từ ga tàu hỏa đến Đại học Thủy Mộc vẫn còn một cách khá xa, nếu tính theo đường vành đai thì chắc là vành đai bốn .

 

Lắc lư một hồi lâu, cuối cùng cũng tới cổng lớn Đại học Thủy Mộc, Trương Nhược Lâm xuống xe buýt, liền thể thấy cái cổng trường quen thuộc.

 

Liếc thứ xung quanh, trong mắt Trương Nhược Lâm đều là vẻ tò mò. Đối với thứ thuộc về thời đại , bất cứ ai cũng sẽ thấy vô cùng tò mò, nếu đường xe ba gác chạy ngược xuôi, cùng đủ loại xe đời cổ, xe đạp, thì đúng là tưởng xuyên về thời cổ đại.

 

Căn bản cảm nhận thở của truyện niên đại, đàn ông mặc tây trang thắt cà vạt, phụ nữ mặc xườn xám ôm sát, giày cao gót, đó là một phong cách dân quốc đậm nét.

 

Thật tình mà , Trương Nhược Lâm lôi máy phim trong gian để thứ nơi đây, rằng vài chục năm , đây chính là những tư liệu lịch sử quý giá, nhưng cô gan thế.

 

Ai từng tàu hỏa đường dài đều , tuy chỉ yên một chỗ chẳng gì nhưng cơ thể và tinh thần đều vô cùng mệt mỏi. Sau một ngày một đêm tàu hỏa, Trương Nhược Lâm cảm thấy còn mệt hơn mấy so với lúc việc đồng áng trong ký ức của nguyên chủ.

 

Cô tìm một nhà nghỉ ven đường, cũng là nhà nghỉ do tư nhân mở, thời công tư vẫn hợp doanh nên những nhà nghỉ như thế cơ bản đều là tư nhân.

 

Còn như các nhà khách thì tạm thời mở cửa cho ngoài, thường là từ địa phương đến kinh đô việc, giấy chứng nhận của đơn vị mới thể ở.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-gian-tuy-than-thoi-thap-nien-50/chuong-98.html.]

Vào đến phòng, Trương Nhược Lâm liền đóng c.h.ặ.t cửa , lấy một chiếc ghế tựa chặn cửa, kiểm tra xem căn phòng nhỏ ai trốn , đóng cửa sổ, kéo rèm , lập tức gian.

 

Tắm rửa bằng nước nóng xong, Trương Nhược Lâm liền bước khỏi gian.

 

Thấy chăn màn giường cũng sạch sẽ nên cô , lên giường ngủ một giấc ngon lành.

 

Chuyện tìm nhà thì tạm thời vội, cứ từ từ tìm, tìm một căn nhà phù hợp và gần trường học một chút. Trương Nhược Lâm cũng đại học bây giờ yêu cầu nội trú , nhưng chắc là đại học thời bắt buộc nhỉ!

 

Thực tế thời đại chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa phương Tây, nhiều văn nhân mặc khách đều hết sức đề cao lối sống phương Tây, chú trọng tự do ngôn luận, nhân quyền... Thậm chí cụ Lỗ Tấn còn câu "Hán tự bất diệt, Trung Hoa tất vong".

 

Đối với phương Tây, nhiều mù quáng sùng bái, về cơ bản quên mất những gì tổ tiên chúng tạo dựng suốt mấy ngàn năm qua, chẳng qua là con cháu gì nên mới khiến Trung Hoa ngày nay chịu nỗi nhục trăm năm, tìm nguyên nhân từ gốc rễ mà coi những di sản quý báu tổ tiên để là rác rưởi.

 

Nhà cửa thì Trương Nhược Lâm cũng tính kỹ , tạm thời mua một căn nhỏ để ở, nhất định là nhà riêng sân, cô cũng bắt buộc là tứ hợp viện, chỉ cần phù hợp là . Dù hiện tại giá mua nhà ở thủ đô cũng khá đắt, nếu bây giờ mua một căn tứ hợp viện hai进hai , rộng bốn năm trăm mét vuông thì cô đoán mất bảy tám ngàn đồng mới mua nổi.

 

Hơn nữa mấy năm nay khi quốc gia ngày càng định, giá nhà ở thủ đô cũng tăng dần theo từng năm.

 

Hiện tại ở trong nước mảng bất động sản như thế , đa các khu vực giá cả chênh lệch quá nhiều. Nhà ở các thành phố lớn cũng chỉ đắt hơn căn nhà cô mua ở huyện một chút thôi, nhưng cũng đến mức quá đáng sợ.

 

Dựa diện tích đất và chi phí xây dựng, diện tích đất đáng tiền, thứ đáng tiền duy nhất chính là chi phí xây dựng mà thôi.

 

Chương 87 Nhà mới

 

Trương Nhược Lâm nghĩ kỹ , cứ mua một căn nhà riêng sân nhỏ, dù chỉ hai gian phòng cũng , một phụ nữ sống một , nếu sân thì tuy an ninh thủ đô nhưng cũng là chuyện khá nguy hiểm.

 

Hơn nữa còn gần trường học, xa quá chắc chắn tiện. Những ngày cô thong thả dạo quanh đây xem ai ý định bán , dù giá cao hơn một hai trăm đồng cô cũng chẳng nề hà, dù đây cũng chỉ là nơi ở tạm thời, tính toán chi ly quá cũng chẳng ích gì.

 

Ngủ một mạch đến một giờ chiều cô mới bò dậy, rửa mặt xong Trương Nhược Lâm mở cửa phòng ngoài.

 

Dạo quanh khu vực lân cận mấy ngày trời vẫn tìm căn nhà ưng ý, thời bán nhà thật sự nhiều, nếu thì cũng là nhà quá rộng, bây giờ mua căn bản kinh tế.

 

Hơn nữa khi nông dân tràn thành phố, họ chắc chắn cần thuê nhà, dân Trung Quốc tính toán nhất, một căn phòng cho thuê một tháng một đồng, một năm là mười hai đồng, mười năm là một trăm hai mươi đồng.

 

 

Loading...