Không Lối Thoát - Chương 40: Tống Thanh Thư, ngươi giết ta đi…!!!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:44:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người vây quanh Tư Nam mỗi ngày một nhiều hơn; Cẩm Sắt chăm sóc nàng tận tình, chẳng rời nửa bước. Nàng hiểu rõ, may mắn chạy thoát chỉ là ăn hên; e rằng còn đường để trốn thoát nữa.

 

Vương phủ so với biệt viện ngoại thành rộng lớn hơn nhiều; Tư Nam vẫn ở hậu viện, rõ là thuộc tòa nào trong muôn vàn phòng ốc, chỉ một điều đổi: luôn trong ba lớp ngoài ba lớp lính canh gác tuần tra liên tục.

 

Lần sân sửa sang , chỗ nhiều hoa cỏ, dường như mới cào lên nên ẩm, phần đất đen lộ còn còn mùi ẩm ướt.

 

Tư Nam xong bữa trưa, song cửa, nín thở tập trung vài chữ. Bỗng tiếng bước chân dồn dập, kịp lên thì cửa đá bật .

 

Khi cánh cửa văng , khói bụi vẫn còn lẩn quẩn; lát Tống Thanh Thư hiện cửa, mặt mày tái mét mà lạnh lẽo.

 

Ánh nắng giờ ngọ vẫn còn lười biếng, mảnh nắng mỏng manh trải từ mái nhà xuống, nhưng trong phòng chút ấm áp, chỉ thêm vẻ ảm đạm.

 

Tống Thanh Thư khoác bộ cẩm bào màu huyền sắc, bên ngoài choàng thêm tấm áo xanh đen thêu hoa văn, như từ ngoài trở về; dung mạo vẫn tuấn nhã như xưa, chỉ thần sắc so với đây càng thêm âm trầm, khiến đối diện e sợ.

 

Tư Nam đặt b.út lên, bằng ánh mắt nhạt nhẽo. Ban đầu đôi mắt nàng co , bàn tay nàng siết cán b.út đến trắng bệch, thầm nghĩ ‘ sợ đồ vô lương tâm ’, chậm rãi giữ thái độ kiên nghị.

 

Hai năm trôi qua, giờ khiến nàng khiếp hận , nàng tưởng sẽ vùng lên, xông tới đ.á.n.h trả, nhưng nàng .

 

Rốt cuộc nàng vẫn là trân quý mạng sống. Đã sống một , nàng càng hiểu hơn ai hết, thể khỏe mạnh là ân huệ mà nàng gìn giữ bằng giá.

 

“Tống Thanh Thư.” Tư Nam thở chậm rãi, cố nén căm phẫn, vẫn giữ phép lịch sự theo thói quen : “Hai năm gặp, ngươi vẫn là bộ dạng khiến căm ghét như xưa.”

 

Tống Thanh Thư giận dữ đáp trả, chỉ lạnh , mặt thoáng giá rét: “Nặc Nặc, miệng lưỡi ngươi vẫn sắc bén như cũ.”

 

Lúc Tư Nam mới thấy cây roi trong tay , cả thoáng run lên, như thể những vết thương đau đớn năm xưa đồng loạt trỗi dậy . Bàn tay trái nàng khẽ chống lên mặt bàn, ngón tay trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn kiên cường chịu cúi đầu.

 

“Ngươi g.i.ế.c ? Tống Thanh Thư, xem lâu như , thủ đoạn của ngươi vẫn chẳng đổi…” lời dứt thì tai nàng một tiếng nổ vang, roi da trong tay Tống Thanh Thư vụt tới, phập xuống bên tai Tư Nam, quật mạnh thư án.

 

Mặt bàn gỗ nứt toang, một tiếng “phanh” lớn, roi rơi, để mặt bàn một vết nứt thật sâu.

 

Tống Thanh Thư ném roi xuống, mặt lạnh như băng, bước nhanh tới mặt Tư Nam, một tay nắm cằm nàng, đầy tà ý, đáy mắt chứa đầy phẫn hận.

 

“Đây là roi da nhất, ngươi bằng cái gì ? Da ch.ó, tay, bổn vương luyện lâu để dùng với ngươi đấy.”

 

Hắn ghé sát bên tai nàng, giọng chậm rãi mà lạnh lẽo:“Nặc Nặc, khi ngươi chọn đào tẩu, lẽ nghĩ đến ngày hôm nay chứ? Hử? Lá gan thật lớn đấy, thế nhưng trốn trong nhà chẳng dám gì.”

 

Giọng vẫn ôn hòa, phong thái tuấn nhã như xưa, nhưng trong mắt là lưỡi d.a.o sắc lạnh như mạng .

 

Nghe lời mà mắt Tư Nam đỏ ửng, nàng run lên; miệng mở đóng nhiều , cuối cùng quyết liệt : “Dù gì, cũng ngăn thù hận của ngươi; dù ngươi cũng chẳng dễ dàng bỏ qua cho . Tống Thanh Thư, nếu quyết ý, thì cứ g.i.ế.c …”

 

Nàng từng nghĩ giả c.h.ế.t để trốn thì thể thoát, nào ngờ trời dung , vẫn bắt .

 

Sao nàng gì chứ? Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, việc ăn của nàng lan khắp nơi, chỉ trừ mỗi Ngọc Kinh của Đại Dung. Nàng liều mạng kiếm tiền, chỉ mong sớm ngày rời khỏi nơi , sang một quốc gia khác, hy vọng thể tìm chốn dung . Thế mà sắp đạt mục đích… liền xuất hiện.

 

Tống Thanh Thư nàng bằng giọng điệu quật cường y như năm xưa, roi trong tay giơ lên, nhưng n.g.ự.c bỗng dâng lên một cơn chua xót, mang theo cả nỗi nghẹn ngào khó tả.

 

Rõ ràng ngày đó nghĩ rõ ràng, nếu nữ nhân lấy cái c.h.ế.t để ép , thì cũng sẽ cố mà tha cho nàng một , cùng lắm chỉ trừng phạt thật nặng một trận, coi như chuyện chấm dứt.

 

Phúc T.ử ở bên khuyên răn, bảo cứ từ tốn đối đãi với nàng, tin chắc nàng sẽ hiểu .

 

Vậy mà tại nàng nhất quyết chịu khuất phục? Tại nàng cứ mãi giữ bộ dáng ?

 

Có lẽ nàng đúng: dù nàng chẳng gì, cũng dễ dàng bỏ qua. Hắn thậm chí còn mong thể xuống tay đến cùng, nhưng roi tay vẫn từng hạ xuống.

 

Tống Thanh Thư chiếc roi trong tay càng thêm nghẹn khuất. Dù đường đường là một vị Vương gia của Đại Dung, một con gái của thương nhân như nàng, để bản khó xử đến thế? Nàng thế nào mới chịu thần phục ?

 

“Nếu ngươi thật sự kiên cường, thì cứ việc tìm cái c.h.ế.t.” Hắn nghiến răng kéo roi , giọng lạnh như băng: “Khi ngươi c.h.ế.t, bổn vương sẽ về Định Xa, đem cửu tọc nhà họ Tư cùng những liên quan xử t.ử, bổn vương tuyệt sẽ bỏ qua. Nặc Nặc, ngươi yên tâm, bổn vương thì .”

 

Tư Nam biến sắc, đồng t.ử tràn đầy khiếp sợ; nàng run rẩy, giận dữ vùng đẩy Tống Thanh Thư, miệng nghẹn ứ.

 

“Này, Tống Thanh Thư, ngươi điên ? Có việc gì thì đổ lên đầu , liên quan gì đến khác?” nàng quát to, liền hối hận.

 

Những điều nàng cố che giấu giờ lộ hết mặt ; thái độ nàng hiện rõ, rõ ràng đó vẫn là dáng vẻ dũng mãnh sợ c.h.ế.t.

 

Tống Thanh Thư như thể tìm mấu chốt, liền khôi phục dáng vẻ ung dung tự tại, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt thoáng mang nét gian trá dịu dàng như xưa: “Nặc Nặc, nhất là ngươi nên ngoan ngoãn một chút. Bằng , đầu tiên sẽ bỏ qua, chính là phụ đang trong y quán .”

 

Tư Nam câu đó, lửa giận bấy lâu dồn nén trong lòng liền vỡ tung, phẫn hận đến thể kiềm chế nổi nữa, áp lực kéo dài giờ đây bùng nổ, nàng thể ngăn nổi mà xả .

 

“Tống Thanh Thư, đồ b**n th**, nam phế vật, đầu óc ? Ngoài mưu mô bẩn thỉu đó cái gì khác ? Ngươi đúng là đồ ngu, đồ ch.ó, sớm muộn cũng sẽ trời trừng phạt, con — — nó —!”

 

Tống Thanh Thư nàng mất kiểm soát gào thét, vì quá kích động mà mặt ửng đỏ, trong lòng nhóm lên ngọn lửa quen thuộc khiến tiến tới ôm nàng.

 

Nặc Nặc mà yêu thích trở về , thiết và xinh như .

 

Nghe xong một hồi, bật , khiến tưởng sẽ tiến lên trừng phạt Tư Nam. Tống Thanh Thư chỉ nhàn nhạt lệnh với Phúc Tử: “Nhớ rõ cho bọn chúng: nhà họ Tư, nếu dám phạm thượng, sẽ xử từng một, g.i.ế.c sạch.”

 

Tư Nam cuối cùng chịu nổi nữa, đầu gối mềm nhũn, “bùm” quỳ xuống, ôm mặt thốt nên lời.

 

Nàng hiện tại chỉ là một con hổ giấy

 

Thời điểm nàng đổi, Tống Thanh Thư cũng đổi khác, còn dễ gì khiêu khích như , cũng còn tàn nhẫn vụng về như xưa; hình như chín chắn hơn chút.

 

Nhìn thấy Tư Nam đầy ứ giận dữ lẫn sợ hãi chẳng thể kìm nổi, Tống Thanh Thư cảm nhận bên trong một thứ kh*** c*m tích tụ từ lâu. Hắn cầm roi quất vung vẩy quanh phòng một phen bật lớn, bước ngoài.

 

Lần đầu thực sự nắm giữ quyền uy Nặc Nặc, cảm giác chiếm thế thượng phong thật sự mê hoặc đến mức khó tả. Từ tới nay, Nặc Nặc vẫn kiên cường ngoan cường, từng chịu khuất phục; tuy giờ thì hẳn khuất phục , nhưng nếm qua vị ngọt của quyền lực.

 

Tư Nam nguyên tại chỗ thật lâu vẫn thể động đậy, tai nàng ù lên, mắt chỉ đom đóm sáng lóa.

 

Nếu chỉ nàng thôi thì còn dễ, nhưng giờ đây, nàng co sự uy h**p. Nhà họ Tư đông , cha , họ hàng, ai cũng thể vì nàng mà liên lụy, thậm chí bỏ mạng. Vừa nghĩ tới đó, lòng nàng liền chìm trong tuyệt vọng và suy sụp.

 

Cẩm Sắt run rẩy bước . Trong phòng một mảnh hỗn độn, Tư Nam vẫn cửa sổ, bất động. Cẩm Sắt khẽ gọi: “Cô nương?”

 

Nàng thấy sắc mặt Tư Nam biến đổi liên hồi, tay vịn án thư, ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. Rất lâu , Tư Nam mới chậm rãi thở một , tựa như hạ quyết tâm.

 

Rồi nàng đầu, mỉm yếu ớt với Cẩm Sắt, gương mặt tái nhợt như giấy, ánh mắt trống rỗng, phiêu tán: “Gọi dọn dẹp .”

 

Cẩm Sắt ngẩn , thầm bội phục sự bình tĩnh của đối phương.

 

 

Tống Thanh Thư rời phủ, ngay trong ngày liền gọi bằng hữu, bao trọn một tòa hoa lâu lớn. Cả đám ăn chơi trác táng của Ngọc Kinh đều mời đến.

 

Chu Kỳ tin, ôm c.h.ặ.t cột đá cửa mà than: “Ta ! Không ! Lần hố chúng mất cả vạn lượng bạc, giờ ‘phát thiện tâm’, lỡ lừa nữa thì ?”

 

Kẻ bên cạnh vỗ vai : “Ngươi ngốc ? Lần chúng khôn , chờ chuẩn rút thì lập tức chuồn.”

 

“Thế… chắc ?”

 

“Được chứ, chắc chắn !”

 

Chu Kỳ xong, vẫn run bần bật.

 

Tống Thanh Thư từ chối ai đến, quả nhiên cũng giữ lời, ném cả nắm ngân phiếu.

 

Thấy , Chu Kỳ mới yên tâm hơn. Dù chỉ cần chịu rải tiền, đám còn uống say thì say, chứ Đoan Vương gia mà rời , trốn cho nhanh mới .

 

Có kẻ thấy vui vẻ hiếm thấy, liền nịnh nọt: “Đoan Vương gia hôm nay thần sắc hồng hào, hẳn là việc vui, tiểu nhân kính mừng ngài !”

 

Tống Thanh Thư nâng chén, sảng khoái: “Không tồi, thật chuyện vui. Lời ngươi cũng sai, thưởng!”

 

Phúc T.ử lập tức rút một xấp ngân phiếu.

 

Chu Kỳ trông mà lóa mắt.

 

Bọn họ, đám công t.ử ăn chơi , trong các thế gia đại tộc hiếm gì. thực sự tiền đồ thì chẳng mấy ai. Ở Ngọc Kinh, nhà nào mà chẳng vài kẻ trác táng? Trong nhà phân chia lợi tức hạn, tiêu pha hoang phí cũng khất nợ hoặc vòi tiền . Làm mà so nổi với Đoan Vương, chỉ cần mở miệng là tiền thưởng tung như nước chảy?

 

Dĩ nhiên, lời chỉ dám khi cửa đóng.

 

Không chịu thua kém, Chu Kỳ nâng chén tiến lên, vài câu chúc tụng, ánh mắt mong đợi , hy vọng cũng thưởng một ít.

 

Tống Thanh Thư tên , dường như vẫn còn nhớ mặt, đưa tiền mà chỉ vỗ vai: “Là ngươi .”

 

Rồi… đó. Chu Kỳ buồn thúi ruột. Người khác tưởng Đoan Vương để mắt, nhưng chỉ mong một nắm bạc thôi cũng chẳng .

 

Tống Thanh Thư uống đến ngà say; t.ửu lượng vốn , mà đêm nay chỉ giải sầu nên chẳng mấy chốc rời bàn tiệc.

 

Chu Kỳ nhớ lời bàn, dõi theo rời mắt. Thấy dậy liền vội theo, sợ lôi mà “chơi tới tán gia bại sản”.

 

“Vương gia, ngài về sớm thế?” , thấy đám bạn bè say be bét, lòng thầm cảm tạ vì tỉnh táo.

 

Tống Thanh Thư đối phương, khẽ mỉm : “Là ngươi . Lần cùng uống, yên tâm, rượu của ngươi bổn vương bao hết.”

 

Chu Kỳ mà mắt sáng rỡ.

 

Phúc T.ử đỡ chủ nhân lên xe, Tống Thanh Thư ngấm men , trong lòng ngập tràn sung sướng. Hơn hai năm qua, luôn nghẹn uất, nữ nhân như dây leo ngoan cường, bám sâu tận tim , khiến đầu óc mỗi nghĩ tới đều cuộn trào phong vân, yên .

 

“Hồi phủ.”

 

Phúc T.ử khẽ đáp một tiếng, vội vàng giục ngựa về.

 

Đêm chẳng bao lâu , Tư Nam yên giấc. Trước đó nàng còn cùng Cẩm Sắt trò chuyện đôi câu, tâm tình cũng nhẹ đôi phần.

 

Từ ngày trở về Vương phủ, Cẩm Sắt bớt khắt khe hơn , lẽ vì Tư Nam nay chẳng còn đường thoát. Thỉnh thoảng nàng cũng khuyên nhủ: “Cô nương, ngài chớ nên cứng đầu nữa. Vương gia là ăn mềm ăn cứng, ngài càng chống đối, chỉ tự hại và cả nhà.”

 

Tư Nam cẩn trọng đáp khẽ: “Chỉ sợ liên lụy nhà .”

 

Cẩm Sắt chỉnh chăn đệm, : “Tính tình của Vương gia, cô nương còn hiểu ? Hắn chẳng để tâm đến chuyện đó , hận thù cũng mau quên. Trong mắt , chỉ cô nương, chứ cha cô nương.”

 

Tư Nam hiểu rõ điều , Tống Thanh Thư là kẻ thù tất báo, để dòm ngó đến, ắt sẽ buông tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-loi-thoat/chuong-40-tong-thanh-thu-nguoi-giet-ta-di.html.]

Đêm sâu đặc, Tư Nam mãi trằn trọc chẳng thể ngủ, trong lòng rối bời. Trong lòng dường như linh cảm, nàng bỗng bật dậy, quả nhiên, trong viện truyền đến động tĩnh.

 

Tống Thanh Thư tới.

 

Tư Nam đưa tay xuống gối…

 

Cẩm Sắt vội châm nến, kéo màn trướng chỉnh , ánh sáng lập tức lan tỏa khắp phòng: “Vương gia, cô nương mới ngủ thôi ạ.”

 

Tống Thanh Thư mặt lạnh như băng, chẳng đáp lời, sải bước thẳng trong. Hắn cũng ngủ, dựa nàng yên giấc?

 

Vừa cửa, một luồng gió lạnh sượt qua má, một tia sáng lạnh lóe lên, lưỡi d.a.o nhỏ xẹt ngang ch.óp mũi, “phập” một tiếng, cắm thẳng ván cửa.

 

Tống Thanh Thư nghiêng tránh, đầu liền một vật bay tới, tung chân đá mạnh, chiếc ghế sơn đỏ vỡ tan.

 

Tư Nam mặc áo ngủ màu xanh lơ, chân trần, cổ chân trắng như tuyết, lạnh mặt cửa, tay vẫn cầm đoạn chân ghế gãy.

 

Hai bốn mắt . Gió lùa giữa phòng, thổi bay ấm, chỉ còn luồng khí căng như dây đàn. Đông sâu, lạnh xuyên qua lớp mành sa, cũng thể cuốn trôi những tia lửa ngầm trong ánh mắt hai .

 

Tống Thanh Thư siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ngờ nữ nhân to gan đến thế. Trong lòng chất chứa uất hận, chỉ hận thể đ.á.n.h nàng một trận cho hả, nhưng nỡ.

 

Chẳng lẽ vết xe cũ ?

 

nàng thực sự g.i.ế.c .

 

Tống Thanh Thư phẫn nộ cực điểm, tâm trạng phút chốc rơi xuống vực sâu. Hắn gằn giọng hét lớn: “Phúc Tử! Ở Định Xa, chúng để bao nhiêu ?”

 

Phúc T.ử vội vã chạy tới cửa, cúi đầu đáp: “Hồi Vương gia, nô tài để bốn mươi .”

 

Tống Thanh Thư gương mặt tái nhợt của Tư Nam, bật lạnh, ánh mắt tàn nhẫn:

 

“Nếu ngươi còn dám lời, thì để bọn họ ‘chăm sóc’ nhà họ Tư cho thật .”

 

Tư Nam vốn liệu đến nước , nhưng xong vẫn run lên vì giận. Trong mắt nàng là hận ý khắc cốt, chằm chằm, giơ đoạn ghế trong tay ném tới.

 

cuối cùng vẫn ném . Nàng hiểu, nếu , chẳng ai còn đường sống. Một lúc lâu , nàng mới run giọng thều thào: “Tống Thanh Thư… ngươi g.i.ế.c .”

 

Nàng buông lỏng tay, đoạn ghế “cạch” một tiếng rơi xuống t.h.ả.m lông dê.

 

Khuôn mặt nàng phủ đầy bi thương, cơ thể run rẩy, gục xuống t.h.ả.m, giọng nghẹn ngào: “Tống Thanh Thư, ngươi thù tất báo, từng bỏ qua cho , cũng chẳng bao giờ tha thứ. Ngươi bắt về, chẳng qua chỉ để trả thù. Giờ ngươi toại nguyện , g.i.ế.c .”

 

Tống Thanh Thư con gái đất. Sau nàng tuyệt thực, thể vẫn hồi phục, hai má gầy hóp, sắc mặt nhợt nhạt, tiều tụy. So với Tư Nam rắn rỏi ở Định Xa, dường như là hai khác hẳn.

 

Trong lòng dấy lên cơn giận dữ, chẳng lẽ bắt nàng về, cuối cùng chỉ để g.i.ế.c nàng thật ?

 

“G.i.ế.c ngươi ư?” bật nhạt, giọng lạnh như sắt: “Thế thì quá dễ cho ngươi .”

 

Hắn túm c.h.ặ.t cổ áo nàng, kéo nàng lên; Tư Nam nghẹt thở, khuôn mặt đỏ bừng như bôi phấn, nhỏ bên tai: “Nặc Nặc, bổn vương luyến tiếc nỡ g.i.ế.c ngươi.”

 

Tư Nam , trong lòng khẽ thở . Đối phó với kẻ như Tống Thanh Thư, thể dùng lẽ thường.

 

Nàng đưa tay khẽ chạm lên cổ tay , đôi mắt đỏ hoe , khàn giọng: “Đừng… đừng động đến cha . Cầu xin ngươi.”

 

Tống Thanh Thư nheo mắt, cảm nhận lòng bàn tay nàng ấm nóng, đầu ngón tay lạnh buốt. Thấy nàng thở gấp, nới tay, chậm rãi :

 

“Nặc Nặc… động đến phụ ngươi, cũng thể…”

 

Tư Nam đợi hết, chỉ khẽ cúi đầu, giọng nhẹ mà bình tĩnh: “Được, sẽ ngoan ngoãn. Sẽ chống đối ngươi nữa, cũng sẽ bỏ trốn.”

 

Câu khiến Tống Thanh Thư nghẹn , lời còn môi cũng nuốt xuống. Hắn sững một hồi lâu, đột ngột đẩy nàng . Đôi môi khẽ mấp máy, điều gì, nhưng cuối cùng cảm thấy… lời đều vô nghĩa.

 

Nàng lời như thế, vốn là điều . chẳng hiểu , nàng như , trong lòng dâng lên một nỗi khó chịu lạ lùng.

 

Tư Nam lặng lẽ lắng , Phúc T.ử vẫn còn ngoài cửa, nhận mệnh lệnh . Hắn thật sự g.i.ế.c nàng, cũng chẳng cố tình đến để uy h**p nàng.

 

Tốt lắm, là nàng đúng một bước .

 

“Vương gia,” nàng khẽ, “để hầu ngài nghỉ ngơi.”

 

Nói nàng đưa tay, bắt đầu cởi dải lưng áo , sắc mặt bình thản, trống rỗng như tro tàn.

 

Tống Thanh Thư thấy vô cùng bực bội. Hắn còn trừng phạt nàng, để nàng thấu hiểu đáng sợ đến nhường nào. Rõ ràng chuyện nên như thế , Nặc Nặc biến thành bộ dáng ?

 

Hắn từng nghĩ, khi bắt nàng trở về, nhất định nghiêm trị, giam giữ thậm chí là t.r.a t.ấ.n, đều là lẽ đương nhiên, vì nàng phản bội .

 

giờ đây, nàng ngoan ngoãn đến thế, cúi đầu chịu thua, dịu dàng để mặc gì thì … Ngược , thấy chướng mắt vô cùng.

 

Tống Thanh Thư cau mày, lòng rối bời, chợt giơ tay định đẩy nàng . Không ngờ Tư Nam thấy giơ tay thì hoảng sợ lùi , hai bên vô tình va chạm, vung tay, một cái tát giòn vang rơi xuống.

 

“Bốp!”

 

Tư Nam sững , bàn tay vẫn dừng nơi cổ áo , đầu lệch sang một bên. Ánh nến trong phòng hắt lên, chiếu rõ gương mặt nàng tái nhợt với vệt đỏ ửng má.

 

Tống Thanh Thư cũng sững sờ, bàn tay dừng giữa trung lâu vẫn thu . Hắn vốn chẳng định đ.á.n.h nàng, nhưng đòn lỡ giáng xuống. Nhìn bộ dạng ngây của nàng, chỉ đành cứng lòng, phất mạnh tay áo bỏ .

 

Dẫu , nàng vốn đáng đ.á.n.h.

 

Trước khi , lạnh lùng ném một câu: “Canh chừng cẩn thận. Nếu nàng dám bỏ trốn một nữa, các ngươi đừng mơ sống sót.”

 

Hắn từng dẫm nát Tư gia bùn, khiến Nặc Nặc cùng nhà ở Định Xa vĩnh viễn dám ngẩng đầu. Giờ xem, nữ nhân còn thể vùng dậy nữa .

 

Bọn thị vệ đều nghiêm, dám thở mạnh.

 

Đợi khỏi, Tư Nam vẫn yên đất, nhúc nhích. Bên má bỏng rát vì đau, nhưng trong lòng tỉnh táo lạ thường.

 

Nàng vẫn sợ . Dù lẩn trốn suốt hai năm, đối mặt , nỗi sợ vẫn trở về rõ rệt như xưa.

 

Khoảnh khắc thấy giơ tay, nàng chỉ sợ đ.á.n.h, mà còn nhớ đến nữ nhân từng c.h.ặ.t t.a.y, nhớ đến ánh mắt khi cầm roi.

 

Thì , nàng từng thoát khỏi bóng ma .

 

Cẩm Sắt đỡ nàng lên giường. Chăn đệm lạnh ngắt, nàng nhóm lò, thêm ít than bạc, đóng kín cửa sổ. Đến khi ấm dần lan , trong phòng mới yên .

 

Tư Nam để mặc Cẩm Sắt đắp chăn, đặt lò sưởi trong chăn, đôi chân lạnh buốt vải mềm bao lấy, nóng đến phát đau mà vẫn nhúc nhích. Ngực nàng nghẹn , nặng nề hoang mang.

 

Số mệnh nàng thật chẳng gì, kiếp câm điếc, kiếp tuy khỏe mạnh, vướng tên Tống Thanh Thư c.h.ế.t tiệt .

 

“Cẩm Sắt,” nàng khàn giọng hỏi, “vì ngươi cam tâm hầu hạ Tống Thanh Thư… , Đoan Vương gia? Ngươi sợ ?”

 

Cẩm Sắt khựng tay, nở nụ run rẩy. Từ tới nay nàng luôn đoan trang, giáo dưỡng, đây là đầu tiên để lộ nét bối rối của một tiểu nữ nhi.

 

“Kỳ thật… khi còn bé, Vương gia .”

 

Nàng nhỏ, ánh mắt tránh dám đối diện Tư Nam: “Hắn từng cứu mạng nô tỳ. Chỉ là , Vương gia đổi khác quá nhiều. Khi nô tỳ từng nghĩ, nếu thể mãi ở bên hầu hạ ngài, thì bao.”

 

Tư Nam khẽ bật , tiếng khàn khàn, nhẹ mà chua chát: “Vậy … Ta thật chẳng tưởng nổi, từng dáng vẻ của một .”

 

Cẩm Sắt đầu , thêm lời nào. Dù cùng là phận nữ nhân trong phủ Đoan Vương, nhưng giữa nàng và Tư Nam, mệnh khác một trời một vực.

 

Sáng sớm hôm , Tư Nam uể oải tỉnh dậy, đôi mắt thâm quầng nặng nề. Đêm qua nàng trằn trọc đến tận gần sáng mới chợp mắt , ngủ liền mộng dữ. Trong mơ, cả nhà xử trảm, m.á.u đỏ vấy khắp sân, còn Tống Thanh Thư bên cạnh, môi nhếch lên lạnh.

 

Hắn g.i.ế.c hết nhà nàng, còn .

 

Giật tỉnh , tim nàng vẫn đập dồn dập. May , sáng nay Tống Thanh Thư xuất hiện. Cả trong lẫn ngoài phòng đều canh, chắc còn giận chuyện đêm qua, hoặc là cơn tức cho mệt mỏi mà gặp nàng. Nghĩ , lòng nàng tạm yên đôi chút.

 

Sau bữa sáng, Tư Nam đôi chút cho khuây khỏa, nhưng cửa ngăn cản.

 

“Cẩm Sắt, chỉ dạo quanh viện thôi, ngoài .”

 

Cẩm Sắt trầm ngâm một lát, gật đầu đồng ý.

 

Tư Nam quanh sân vắng vẻ, u ám, thật chẳng gì đáng xem, nhưng nàng , nếu cứ để bản buông xuôi, thứ sẽ nhanh ch.óng sụp đổ. Một khi thể héo rũ, tất cả nỗ lực đều vô ích.

 

Đi vài bước, nàng bỗng khẽ hỏi: “Người nhà Yến Yến… trợ cấp ?”

 

Cẩm Sắt khựng , gật đầu: “Cha Yến Yến vẫn còn, Vương gia cho họ ít bạc.”

 

Tư Nam thoáng sững , nhớ cảnh cha con nhà rạng rỡ, tay ôm túi bạc rời . Trong lòng nàng dâng lên một cơn ghê tởm, nhưng nghĩ tới bản nay chẳng còn cha ở bên lo lắng, lòng dấy lên một nỗi chua xót, mơ hồ bực bội.

 

Giọng nàng nghẹn : “Xin , nghĩ nhiều như thế.”

 

Cẩm Sắt thoáng kinh ngạc. Ban đầu nàng hiểu vì Tư Nam xin , nhưng như chợt nhận điều gì, sắc mặt liền dịu xuống, nhẹ giọng : “Cô nương, đừng tự trách. Mọi sự đều là mệnh.”

 

Làm nô tỳ, chẳng ai cũng như thế , sống c.h.ế.t, đều do khác định đoạt.

 

Tư Nam gì thêm. Nàng chỉ lặng lẽ bước trong viện, cố để tâm trí và thể rơi mệt mỏi. Không thể để ngu yếu đuối như nữa.

 

Mãi đến khi trời sập tối, Tống Thanh Thư xuất hiện.

 

Tư Nam lập tức theo Cẩm Sắt chuẩn tiếp đón.

 

So với nhà cửa bình thường, vương phủ phức tạp hơn nhiều. Tiểu viện của nàng nhà bếp riêng, nên đám nha chạy chạy nửa ngày trời mới bưng hộp đựng đồ ăn đến.

 

Tống Thanh Thư xuống, Tư Nam bên cạnh, tay khẽ múc canh chia cho . Vết tát má nàng mờ , sườn mặt nhỏ nhắn, đường nét mềm mại, gò má gầy gò khiến cả càng thêm yếu đuối.

 

Nàng yên lặng, cãi, thẳng , cũng chẳng tỏ oán hận. So với những cãi vã , dáng vẻ ngoan ngoãn khiến cảm thấy… quen.

 

Trước , Nặc Nặc từng khách khí như . Mỗi khi ăn cơm, nàng luôn cùng , đôi lúc còn lạnh giọng tranh luận vài câu.

 

Tống Thanh Thư cố nén cơn bực bội, giọng trầm thấp: “Ngồi xuống . Cùng ăn.”

 

Loading...