Không Lối Thoát - Chương 43: Ở trong mắt hắn có thể

Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:44:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thanh Thư sa sầm mặt, một cước đá ngã chiếc ghế bên cạnh, tức giận phịch xuống, ánh mắt lạnh lẽo dán c.h.ặ.t Tư Nam.

 

Tư Nam nuốt miếng cơm trong miệng, bất đắc dĩ vẫn lên tiếng chào hỏi: “Vương gia về .”

 

Tống Thanh Thư khàn giọng đáp một tiếng: “Ừ.”

 

Phúc T.ử lúc bưng một đĩa thức ăn hấp tấp , vốn định đặt mặt Vương gia, hiểu giữa chừng đổi ý, lén đặt luôn ở mặt Tư Nam.

 

Tống Thanh Thư giả vờ thản nhiên cúi đầu ăn cơm, nhưng ánh mắt vẫn liếc về phía nàng.

 

Tư Nam vốn gần ăn xong, hai diễn trò mà nhịn nổi, đành gắp một miếng thịt bò lên, thong thả : “Ừm, ngon thật đấy. Món từ ?”

 

Tống Thanh Thư lập tức tiếp lời, giọng mang theo chút hứng khởi: “Ở một quán nhỏ phố Chu Tước, ăn đông. Ngươi cũng thấy ngon ? Vậy ngày nào cũng cho mua về cho ngươi ăn.”

 

Cơm nước xong bao lâu, bên ngoài tuyết bắt đầu rơi.

Tư Nam nay điều, lời nào trái ý, cả ngày hoặc ở thư phòng, hoặc trong phòng bếp.

 

Thấy tuyết rơi, nàng liền song cửa sổ, trong tay cầm lò sưởi bằng pháp lang (*) khảm bạc, bông tuyết bay lả tả ngoài sân, bông thì rơi xuống đất, bông đậu cành cây, lặng lẽ ngẩn .

 

(*) Lò sưởi bằng pháp lang là một loại lò sưởi tay cầm để sưởi ấm, lò đặt trong phòng, chế tác bằng kỹ thuật pháp lang, tức là tráng men màu kim loại (thường là bằng đồng, vàng hoặc bạc).

 

Tống Thanh Thư ở thư án, than hồng trong lò đỏ rực, chống cằm nàng một lúc lâu. Ghế dựa phủ nệm nỉ dày mềm mại, khiến càng thêm lười biếng.

 

Khoảnh khắc hài hòa khiến lòng cũng an tĩnh theo. Hắn hiếm khi cầm lấy một quyển sách.

 

Những lời Hoàng hôm nay khiến chút m.ô.n.g lung, từng thích sách ? Từ khi nào mà bắt đầu chán ghét sách vở?

 

Đã nhớ rõ nữa . Tuổi thơ của mơ hồ lộn xộn, nghĩ cũng chẳng gì đáng để bận tâm.

 

Cố nhẫn nại thêm vài hàng, nhưng cảm giác quen thuộc thuở nào còn.

 

Sách với , so với rượu, xa lạ hơn nhiều. Nhiều năm buông bỏ, nay nhặt , thật chẳng dễ dàng gì.

 

Tư Nam tuyết rơi càng lúc càng dày, lòng cũng dần nặng trĩu. Nàng hỏi về tin tức ở Định Xa, nhưng sợ chọc Tống Thanh Thư nhớ đến bên đó.

 

Tống Thanh Thư chán, cảm thấy buồn ngủ, bèn dậy đến lưng ôm lấy nàng, cúi đầu gác cằm lên vai, giọng thấp khẽ bên tai: “Nặc Nặc, đêm giao thừa Thọ Diên Cung cùng nhé.”

 

Tư Nam trầm ngâm một lát gật đầu: “Được.”

 

Sau đó khẽ đầu, thêm: “Có thể mang Tiểu Bạch theo ?”

 

Tống Thanh Thư suýt quên con ch.ó đó, lập tức sai Phúc T.ử đến biệt viện vùng ngoại thành đem Tiểu Bạch về.

 

Tư Nam rốt cuộc hỏi những lời nữa. Giờ đây, nàng chỉ cần yên sống qua ngày, đó là cách bảo vệ nhất cho nhà ở Định Xa.

 

Vốn tưởng việc đón Tiểu Bạch chẳng gì khó, nào ngờ Phúc T.ử bao lâu về, mặt mày khốn khổ, dính đầy bùn đất và cành khô.

 

Phúc T.ử cúi đầu run rẩy bẩm: “Vương gia, Tiểu Bạch chịu với nô tài…”

 

Thì mấy năm nay, Tiểu Bạch ở biệt viện tung hoành ngang dọc, ăn uống sung sướng, to béo hơn hẳn . Nó chẳng thèm nhúc nhích, mà ai cũng dám đụng , tuy sủa, nhưng răng nó thì thừa.

 

Nghe kể, Tư Nam nhịn , mặt hiện rõ vẻ vui mừng: “Tiểu Bạch giờ càng thêm oai phong.”

 

Nàng nghĩ ngợi một chút sang Tống Thanh Thư, mỉm : “Chúng cùng . Nhỡ Tiểu Bạch c.ắ.n thì , ngươi nếu thấy phiền, cho Phúc T.ử cùng cũng .”

 

Nụ của nàng Tống Thanh Thư mềm lòng, trong lòng rối bời mà dịu , liền liên tục lắc đầu: “Ta cùng ngươi, gì mà phiền. Cũng xa lắm .”

 

Hai đều hiểu lòng , nhưng chẳng ai nhắc đến những chuyện thể phá hỏng bầu khí .

 

Tư Nam chủ động tránh nghi ngờ, còn Tống Thanh Thư cố tình dỗ cho mỹ nhân vui, thế là cả hai đều vui vẻ trong yên lặng.

 

Tuyết lúc ngừng rơi, Tống Thanh Thư sợ nàng nhiễm lạnh nên quyết định xe ngựa.

 

Khi lên xe, chủ động đón lấy áo choàng từ tay Cẩm Sắt, vụng về giúp nàng buộc đai lưng, dịu giọng : “Chờ đón Tiểu Bạch, chúng mua ít vải về may xiêm y mới. Đêm giao thừa hoàng và mẫu hậu đều sẽ ở đó, ngươi nên ăn mặc cho xinh một chút.”

 

Tư Nam lúc câu , giọng nhẹ như gió thoảng, khóe môi khẽ cong, trong lòng chợt rung lên. Nàng thoáng nhớ đến Lộ Huấn, chỉ trong chớp mắt, sống mũi cay xè, liền nắm lấy tay một cái nhanh ch.óng bước lên xe ngựa.

 

Tống Thanh Thư ngẩn , tưởng nàng kiên nhẫn, cũng để bụng, chỉ yên lặng theo .

 

Trong thùng xe, Tư Nam vẫn luôn vén rèm ngoài. Ngày nếu Tiểu Bạch kéo nàng từ Ngọc Đái Hà lên, e rằng nàng sớm vùi xác dòng nước lạnh.

 

Giờ đây, mười dặm hồ sen đều héo úa, nước cũng cạn khô, phủ kín một tầng tuyết dày đến nỗi chẳng thấy nổi một nhánh cỏ. Cảnh tượng thê lương đến nao lòng.

 

Mây đen tan , một vầng dương màu cam nhẹ lặng lẽ treo nền trời, ánh sáng ấm áp trải xuống mặt tuyết trắng xóa, như điểm thêm sắc xuân trong giá lạnh.

 

Từ xa, Tư Nam thấy cổng đôi sư t.ử đá, bên chân chúng là một con ch.ó to lớn đang thẳng, hình hùng tráng, lông tuyết trắng muốt, hai tai dựng , đôi mắt sáng rực hướng về phía xe ngựa.

 

“Tiểu Bạch…”

 

Tư Nam nghiêng khỏi cửa xe, tay vẫy liên hồi, lớn tiếng gọi tên nó, trong mắt ánh lên những giọt lệ long lanh.

 

Tống Thanh Thư yên lặng nàng, khóe môi bất giác cong lên. Hắn thích dáng vẻ của nàng, lạnh nhạt, đề phòng, mà là thật lòng, chân thành và sống động.

 

Chỉ tiếc, đối tượng là… một con ch.ó mập.

 

, cũng nghĩ thông suốt, trong lòng thấy bực nữ, bởi chỉ cần nàng ở bên cạnh, dù là giả vờ, cũng thấy đủ.

 

Nhìn Tiểu Bạch từ xa nhảy dựng lên, chạy như bay về phía xe ngựa, lòng Tư Nam run lên mãnh liệt, đôi mắt đỏ hoe: “Phúc Tử, mau dừng xe !”

 

Tống Thanh Thư cũng trầm giọng theo: “Phúc Tử, dừng xe.”

 

Tư Nam kịp chờ xe dừng hẳn, vội vàng nhảy xuống, loạng choạng chạy tới: “Tiểu Bạch! Tiểu Bạch!”

 

Tống Thanh Thư bước khỏi xe, liền thấy một một ch.ó ngã nhào giữa nền tuyết, ôm c.h.ặ.t lấy , .

 

Tư Nam liên tục gọi “Bảo bối, Tiểu Bạch ngoan, Tiểu Bạch của …” giọng run run đầy xúc động.

 

Hắn nửa phần là ghét bỏ, nửa phần hâm mộ, một một cẩu mừng mừng tủi tủi, chẳng kiềm mà bật , mặt mày giãn hẳn .

 

“Phúc Tử,” nghiêng đầu , “ngươi xem, cao hứng đến rơi lệ là cảm giác thế nào nhỉ?”

 

Phúc T.ử bên cạnh xem đến vui vẻ, thích Tiểu Bạch, con ch.ó trung thành, dũng mãnh, còn đáng yêu vô cùng, quả thật là một con ch.ó .

 

Nghe chủ t.ử hỏi chuyện, Phúc T.ử đáp: “Đại khái cũng giống như tâm trạng của Nặc Nặc cô nương lúc . Cô nương vốn tưởng Tiểu Bạch ch·ết, nhưng hóa nó vẫn còn sống. Hoặc… giống như năm đó, khi Vương gia cứu nô tài, nô tài cũng mừng đến rơi nước mắt.”

 

Hắn sinh trong cảnh khốn cùng, may mắn gặp Vương gia cứu giúp. Đêm tuyết năm , tiểu thiếu niên phấn điêu ngọc trác , vĩnh viễn quên, vẫn như cũ chơi đùa ngoài trời, đến khuya mới về, khéo bắt gặp hấp hối trong gió tuyết.

 

Tống Thanh Thư xong liền nhíu mày, cảm thấy Phúc T.ử chuyện thật chẳng , chẳng chút triết lý nào, đúng là từng sách nên lời chẳng thấu đạo lý lớn.

 

Tư Nam ôm c.h.ặ.t Tiểu Bạch, òa lên nức nở.

 

Mấy ngày nay, nàng sống trong lo âu và sợ hãi, từng khắc từng giây đều thấp thỏm, đến nay trông thấy con ch.ó béo vẫn còn sống, nỗi kìm nén trong lòng liền vỡ òa.

 

Cả đời , nàng chỉ một tiểu công chúa yêu chiều, nào ngờ mệnh đẩy nàng trò chơi sinh tồn m.á.u lạnh.

 

Cái vận mệnh đáng ch·ết !

 

Tiểu Bạch gọn trong lòng chủ nhân, ban đầu còn quẫy đuôi hưng phấn, nhưng tiếng nàng nức nở, nó dần dần yên, chỉ khẽ dụi đầu n.g.ự.c nàng.

 

Một lúc , Tống Thanh Thư mới chậm rãi tới, giọng chút khó chịu: “Chẳng qua chỉ là một con ch.ó, cần gì thành như ?”

 

Hắn vì nể nàng nên vẫn động đến nhà nàng, thế mà nàng như thể mất hết cả thiên hạ.

 

Tư Nam lau nước mắt, ôm Tiểu Bạch bước về phía xe ngựa.

 

Tống Thanh Thư thấy nàng từ nãy đến giờ hề đoái hoài đến , cơn bực dồn nén bấy lâu bắt đầu bốc lên. Vì để yên mà sống với nàng, nhẫn nhịn đến mức , mà vẫn đủ ?

 

Nữ nhân , dường như một tấc lấn một thước.

 

đúng lúc đó, Tư Nam , gương mặt đầy nước mắt, mũi đỏ ửng, giọng run rẩy, nghẹn ngào trách : “Ta chỉ vì một con ch.ó thôi cũng ? Người nhà đều trong tay ngươi, chẳng dám hỏi thăm xem họ sống c.h.ế.t , giờ chỉ nhịn nổi mà một chút, cũng ? Ta khúc gỗ vô tri! Ngươi là Vương gia thì cũng thể quản đến mức chứ, ngươi là biển lớn , lòng thể rộng một chút?”

 

Tống Thanh Thư vốn đang giận, nàng xong, bộ dáng như mèo nhỏ giương nanh tan hết khí thế. Đã lâu lắm thấy nàng như , đáng thương sống động, khiến bất giác bật .

 

Hắn bước tới, giúp nàng chỉnh ống tay áo xộc xệch, giọng thấp : “Nặc Nặc, ở ngay đây, ngươi hỏi gì hỏi thẳng?”

 

Tư Nam ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt, âm thanh nghẹn ngào nức nở: “Vậy hỏi ngươi, phụ thế nào ? Người trong Tư gia bình an ? Ngươi… ngươi gì họ ?”

 

Tống Thanh Thư mỉm , đưa tay lau nước mắt cho nàng.

 

Làn da nàng quá mềm, mà bàn tay thô ráp, chỉ khẽ chạm cũng để vết đỏ. chính những giọt nước mắt nóng hổi khiến mềm cả tay, lẫn lòng.

 

Hắn khẽ thở dài, kéo nàng lòng, nhẹ giọng : “Ta ngươi sớm muộn cũng hỏi chuyện , nên ngay từ đầu cố nhịn, động đến nhà ngươi. Ngươi xem, giữ tất cả, một cũng g.i.ế.c. Bọn họ đều bình an.”

 

Tống Thanh Thư cảm thấy thật sáng suốt khi kìm bản , bằng e rằng khó mà dỗ nổi nàng. Dù những đó cũng yếu ớt, sinh mạng trong tay , giữ bọn họ cũng là vì còn ích.

 

Tư Nam ngẩng đôi mắt ngấn lệ .

 

Rõ ràng tin , nhưng trong lòng lạnh lẽo như rơi xuống băng tuyết, run rẩy.

 

Trong mắt , phép sống sót thôi, cũng là ân huệ lớn lao.

 

Sau sóng gió nhỏ , cách đối xử với nàng trở về như hai năm , như thể những tháng ngày u tối từng tồn tại.

 

Tất cả đều trở đêm rằm trung thu năm

 

***

 

Chẳng mấy chốc, ngày cuối năm đến.

 

Tư Nam khoác lên bộ xiêm y do chính Tống Thanh Thư đích chọn, cùng cung chúc tết.

 

Trời dần ngả tối, mây dày nặng trĩu, tuy giống sắp đổ tuyết nhưng gió bấc vẫn sắc như d.a.o, thổi rát cả mặt.

 

Thọ Diên Cung vẫn giữ nguyên dáng vẻ năm nào, trang nghiêm mà tĩnh lặng. Chỉ Y cô cô thấy Tống Thanh Thư đến, vội vã dẫn hai nội điện.

 

“Thái hậu hai ngày nay vẫn ở Phật đường tụng kinh. Vương gia, ngài qua đó ?”

 

Tống Thanh Thư nắm tay Tư Nam, gương mặt mang nụ ôn hòa, dung mạo tuấn nhã xuất trần: “Cô cô, chúng tự qua đó là . Ngài cứ việc .”

 

Trong cung ngày Tết còn bận rộn hơn ngày thường, mà Chỉ Y tâm phúc bên cạnh Thái hậu, tính tình chu đáo cẩn trọng, quả thật bận đến nỗi chân chạm nổi đất.

 

Lúc , ánh mắt bà mới dừng Tư Nam, khẽ kinh ngạc đ.á.n.h giá từ đầu đến chân, mỉm : “Vậy đây chính là Nặc Nặc cô nương? Quả là một mỹ nhân tuyệt sắc.”

 

Tư Nam nhẹ nhàng hành lễ, cung kính đáp: “Chỉ Y cô cô.”

 

Tống Thanh Thư kéo nàng ngay, nhận rằng ánh mắt Chỉ Y vẫn dõi theo họ cho đến khi hai bóng dáng khuất hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-loi-thoat/chuong-43-o-trong-mat-han-co-the.html.]

 

Tư Nam im lặng bước theo , một nữa đặt chân đến nơi từng khiến nàng hồn xiêu phách tán, Phật đường năm .

 

Có lẽ vì khắp nơi phủ tuyết trắng, bức tường vàng ngói ngọc bỗng mất vẻ âm u đáng sợ thuở .

 

Nàng khẽ nhắm mắt, lặng lẽ lưng . Hai bước gian chính giữa, gian Phật đường lớn nhất.

 

Bốn góc điện đều đặt lò hương bằng đồng, tượng Phật là hai hàng nhang vòng chồng lên , khói hương mờ mịt.

 

Phía là ba chiếc đệm dày, đệm chính giữa là một nữ nhân áo xám đang quỳ, miệng lẩm nhẩm niệm kinh.

 

Tư Nam đưa mắt quanh, ngẩng đầu lên, chỉ thấy cao là pho tượng Phật mặc xiêm y đỏ, đầu đội kim quan, gương mặt hiền hòa từ ái.

 

Đó chính là tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát, tay trái cầm châu, tay nắm trượng, dáng vẻ trang nghiêm bất động.

 

Sao bái Địa Tạng Vương?

 

Tư Nam chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy thắc mắc. Theo trí nhớ của nàng, bên trái Phật đường là tượng Quan Âm dương liễu, chứ Địa Tạng.

 

Nàng còn đang mải nghĩ, thì cổ tay bỗng kéo nhẹ, Tống Thanh Thư dẫn nàng quỳ xuống bên cạnh, cùng dập đầu lễ bái.

 

Tư Nam lén liếc , thấy miệng khẽ động, lẩm nhẩm niệm kinh, thần sắc vô cùng thành kính.

 

Nàng hiểu Phật pháp, chỉ thấy dáng vẻ của , chẳng khác nào thật lòng cầu nguyện.

 

Này… là chuyện gì thế?

 

Tống Thanh Thư, lòng sâu như vực, g.i.ế.c chẳng chớp mắt, đang tụng kinh? Hơn nữa, bái là Địa Tạng Vương Bồ Tát, vị cứu độ chúng sinh nơi địa ngục.

 

Cảm giác quái dị cứ quẩn quanh trong lòng nàng, mãi cho đến khi Từ An Thái hậu niệm xong một lượt kinh cuối.

 

Thấy Thái hậu dậy, Tống Thanh Thư vội vàng tiến lên đỡ: “Mẫu hậu, trời rét thế , tự đến đây?”

 

Từ An Thái hậu dậy theo, giọng khàn mệt: “Thư Nhi, tự đến, thể hiện thành tâm? Có thành tâm thì Bồ Tát mới thấu lòng .”

 

Nói , bà xoay tiếp: “Thư Nhi, hôm nay ngươi—”

 

Câu còn dứt, bỗng giọng bà nghẹn , sắc mặt trắng bệch, cả run lên, ngã ngửa .

 

Tống Thanh Thư hoảng hốt đỡ lấy, song vẫn đẩy đến lảo đảo, vội vàng hô lên: “Mẫu hậu! Người ?”

 

Tư Nam cũng giật kinh hãi.

 

Từ An Thái hậu tuy già, song vẻ mang nhiều tâm bệnh. Giữa hai hàng mày hằn rõ một nếp nhăn sâu, nhưng lớp phấn trang điểm, vẫn thể thấy mơ hồ vẻ diễm lệ của một thời tuổi trẻ.

 

Tư Nam vội khom hành lễ: “Nặc Nặc bái kiến Thái hậu nương nương.”

 

Nàng vội vàng khom hành lễ. Khi nãy nàng dậy quá khẽ, Từ An Thái hậu còn mải chuyện với Tống Thanh Thư, nhận nàng. Đến khi đầu , đột nhiên thấy ngay lưng , liền giật hoảng sợ.

 

Tư Nam dọa là chuyện chẳng . Trước nàng từng trêu chọc, nấp trong bóng tối hù dọa, cũng từng sợ đến hồn phi phách tán.

 

Nghĩ đến Thái hậu tuổi cao, chịu nổi , nàng liền áy náy : “Thần cố ý, xin Thái hậu thứ .”

 

Từ An Thái hậu qua làn khói hương lượn lờ đ.á.n.h giá nàng một lượt, khẽ thở , nhẹ nhàng xua tay, bàn tay vẫn đặt nơi n.g.ự.c như trấn tĩnh : “Người già , lá gan cũng nhỏ .”

 

Tống Thanh Thư lúc mới hiểu , vội đỡ lời nàng: “Mẫu hậu, Nặc Nặc hiểu quy củ trong cung, mong rộng lòng tha thứ. Thư Nhi xin nàng tạ tội.”

 

Từ An Thái hậu lắc đầu, mỉm , khẽ chọc nhẹ trán : “Ngươi , thật đúng là đứa con ngỗ nghịch. Ai gia còn gì, ngươi vội che chở cho nàng.”

 

Rồi bà sang Tư Nam, ánh mắt hiền hòa: “Thôi, lên . Nếu , e rằng phát giận ngươi mất.”

Tư Nam hành lễ tạ ơn xong mới dậy.

 

Ba cùng rời khỏi Phật đường, xuyên qua cửa vòm, men theo con đường đá hướng về phía tiền viện.

 

Tống Thanh Thư đỡ Thái hậu, nhỏ giọng giải thích: “Mấy năm , nhi thần và Nặc Nặc từng quen . Trước đó vài ngày thì tình cờ gặp . Mẫu hậu, Nặc Nặc vốn xuất nơi địa phương nhỏ, nếu chỗ nào thất lễ, xin đừng trách giận.”

 

Từ An Thái hậu khẽ vỗ tay , ôn tồn : “Ai gia hiểu . Chỉ cần một cô nương bầu bạn bên ngươi, ai gia cũng yên tâm hơn phần nào. Có điều, Thư Nhi, ngươi cũng nên sớm định đoạt một chút, những tỳ đưa đến đều ngươi đuổi hết cả, ngay cả ai gia chọn giúp ngươi, ngươi cũng chẳng chịu xem mặt, rốt cuộc ngươi định thế nào đây?”

 

Tống Thanh Thư xong, thần sắc trầm xuống: “Mẫu hậu, những nữ nhân , từng đều tầm thường vô vị. Người đừng thế nữa.”

 

Từ An Thái hậu liền ngưng mặt, ánh mắt sắc bén thẳng : “Thế nào? Ngay cả ai gia cũng quản nổi ngươi nữa ?”

 

Nghe , Tống Thanh Thư thoáng liếc qua Tư Nam, thấy sắc mặt nàng vẫn thản nhiên mới vội vàng gật đầu: “Mẫu hậu, Thư Nhi , trở về sẽ xem qua.”

 

Tư Nam hai qua , giống như bản xem nhẹ , trong lòng thấy nhẹ nhõm.

 

hồi tưởng cảnh Đoan Vương phủ đầy rẫy mỹ nhân diễm lệ, nàng cũng chẳng lấy lạ, Thái hậu quả thật thích ban nữ nhân cho Tống Thanh Thư.

 

Ba đến một gian khách thất, cùng xuống.

 

Thái hậu đổi sang một bộ thường phục màu lam ngọc, Chỉ Y cô cô hầu bên cạnh, cung nữ tiến lên dâng nóng.

 

Tư Nam vô tình liếc thấy phía Thái hậu một chiếc giá bằng vàng, đó đậu một con chim vẹt lông vàng rực rỡ, chân buộc xích bạc, cổ duỗi dài, dáng dấp kiêu căng.

 

Thái hậu mỉm , dùng nhíp gắp một hạt kê bỏ khay: “Vào mùa đông sâu bọ, nó liền kén ăn. Thật đúng là thể nuông chiều quá, đến cả một con chim cũng ỷ sủng mà sinh kiêu.”

 

Câu dường như mang ẩn ý, Tống Thanh Thư kịp đáp thì bên ngoài vang lên một giọng nữ lanh lảnh:

 

“Ôi chao, Thái hậu nương nương thật là nhàn nhã, đây cho chim ăn ?”

 

Người bước mặc váy dài màu yên hà chạm đất, bên ngoài khoác áo sa mỏng hoa lệ, đầu trâm ngọc sáng lóa, dung nhan tròn đầy, nét mặt tươi vui mà kiêu ngạo.

 

Từ An Thái hậu cứng , nở nụ : “Ngọc Ninh tới , thật là hiếm thấy.”

 

Bách Hoa công chúa, khuê danh Ngọc Ninh, là út của tiên đế, duy nhất còn thể gọi bà như .

 

Vừa thấy Tống Thanh Thư, ánh mắt Ngọc Ninh chỉ lướt qua, lập tức dừng Tư Nam, đ.á.n.h giá tỉ mỉ từ đầu đến chân, giấu vẻ tò mò: “Ngươi chính là cô nương khiến A Thư nhà chúng thần hồn điên đảo ? Chậc chậch, quả thật là quốc sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành.”

 

Nói , nàng hứng thú tiến gần, ngắm nghía hồi lâu, mới cau mày lẩm bẩm: “Lạ thật, cứ cảm thấy gặp ở quen lắm.”

 

Từ An Thái hậu mỉm ngắt lời, ánh mắt thoáng chút căng thẳng: “Có lẽ là ba năm từng gặp qua, nàng khi đó từng cung một .”

 

Tư Nam vốn hề quen nàng , ba năm cũng từng gặp qua . Thấy đối phương tỏ quá mức mật, nàng cau mày, cảm thấy thoải mái, bèn hờ hững đáp: “Vậy ? Nếu coi là quen cũ, thì xem như lâu ngày gặp .”

 

Không ngờ Ngọc Ninh công chúa bật ha hả, gật đầu : “À, cũng thể.”

 

Tư Nam chấn động, ngẩng đầu nàng , trong lòng thoáng run, mà ánh mắt Ngọc Ninh cũng phần nóng rực, đầy ẩn ý.

 

Tống Thanh Thư liền dậy hành lễ: “Gặp qua cô cô.”

 

Trong phòng, thu hết phong thái cao ngạo thường ngày, tựa như một đứa con ngoan trong nhà, mỉm nhã nhặn, lễ độ mà mất vẻ tự nhiên.

 

Không bao lâu, trong phòng liền náo nhiệt hẳn lên.

 

Ngọc Ninh công chúa tính tình hoạt bát, miệng ngừng: “Tống Thanh Thư, gần đây ngươi thật khác đó. Nghe Hoàng thượng sắp giao cho ngươi một chức sai sự, tiền đồ rộng mở, cô cô đây cũng mừng ngươi.”

 

Tống Thanh Thư thoáng liếc Thái hậu : “Cũng chắc, hoàng chỉ là thấy nhàn rỗi quá nên mới bố trí cho thử mà thôi.”

 

Từ An Thái hậu tiếp lời: “Thư Nhi vốn thích những việc chính sự, Hoàng thượng cứ kéo nó , ai gia thật chẳng yên tâm.”

 

Ngọc Ninh công chúa nở nụ sắc sảo: “Hoàng tẩu , tuy ngài thương nó, nhưng cứ để nó mãi chơi bời như thế cũng chẳng . Giao cho chút việc chính sự là , để Thư Nhi bớt khiến ngài lo. Hoàng trời thấy chắc cũng vui lòng, chẳng ?”

 

Trong phòng thoáng im. Lời “hoàng tẩu” khiến ai nấy sững sờ, Ngọc Ninh công chúa hiếm khi gọi Thái hậu bằng danh xưng . Nụ mặt nàng vẫn rạng rỡ như trăng rằm, song ánh mắt sắc bén lạ thường.

 

Tống Thanh Thư thấy nụ của Thái hậu cứng , cũng trầm mặt, giọng lạnh hẳn: “Cô cô, mẫu hậu là thương , huống hồ thực sự thích hợp những việc đó, mong cô cô đừng nhúng tay .”

 

Ngọc Ninh vẫn , khóe môi cong thành một đường trào phúng: “Ồ, ngươi vụng về như lợn thế , đúng là hợp. Làm việc vất vả một chút, chẳng may trầy xước miếng da thì e là chuyện động trời mất.”

 

Cả gian phòng lập tức đổi sắc, khí đông đặc .

 

Ngọc Ninh xong liền dậy, định rời , như thể chẳng thêm giây nào để chịu ghét.

 

Từ An Thái hậu trầm giọng: “Hoàng thượng sắp đến , đêm tất niên năm nào cũng , Ngọc Ninh, chẳng bằng ăn xong bữa cơm hãy .”

 

Ngọc Ninh xua tay liên tục, giọng lả lơi: “Không , . Ta mà ở , chẳng chướng mắt bữa cơm đoàn viên của các ngươi ? Ai da, thật là dư thừa đáng thương mà.”

 

Vừa , bóng dáng nàng nhanh ch.óng khuất hẳn cửa.

 

Tư Nam theo, hai còn trong phòng, chỉ thấy bầu khí giữa họ nặng nề, mà chính nàng cũng hiểu rốt cuộc chứng kiến điều gì.

 

Chẳng bao lâu, Chỉ Y cô cô tiến , bẩm báo: “Hoàng thượng và Hoàng hậu giá lâm.”

 

Thái hậu vội dậy, mặt đầy nét tươi : “Tốt, tối nay khó dịp cả nhà đoàn tụ, ăn một bữa thật vui.”

 

Tiếng bước chân thong thả từ ngoài truyền , giọng ôn hòa vang lên nơi cửa:

 

“Đứng lên cả .”

 

Bóng hiện ánh đèn. Đông chí đêm dài, sắc trời đen đặc, ánh nến vàng lay động khiến bóng dáng hoàng đế kéo dài in lên nền đất, đậm tựa mực tàu.

 

Tư Nam cùng các cung nữ đồng loạt quỳ xuống: “Thần bái kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương.”

 

Sau lời đáp dịu dàng, ba con trong phòng hành lễ thăm hỏi lẫn mới xuống hàn huyên.

 

Tư Nam theo Tống Thanh Thư phía , khẽ ngẩng đầu

 

Nàng vốn chẳng gì nhiều về vị quân vương , bởi hoàng tộc cách nàng quá xa.

 

Giờ trông thấy, chỉ thấy mặc long bào màu minh hoàng, b.úi tóc cao, dung mạo tuấn nhã mà nghiêm chính, ánh mắt ôn hòa khiến dễ sinh thiện cảm.

 

Bên cạnh là Hoàng hậu, một nữ t.ử đoan trang, khí độ ung dung, hai sóng vai mà , quả là xứng đôi lứa.

 

Tư Nam mơ hồ cảm nhận hoàng đế dường như thích , tuy chẳng rõ nguyên do, nhưng nàng cũng để tâm. Trên đời nhiều như thế, ai yêu ai ghét, suy cho cùng đều vì lợi mà thôi.

 

Gia Ninh Đế khẽ cau mày khi thấy Tống Thanh Thư ân cần chăm sóc nữ t.ử bên cạnh. Còn Hoàng hậu thì mỉm : “Nặc Nặc cô nương quả thật dung nhan khuynh thành. Đoan Vương gia nay cuối cùng cũng ôm mỹ nhân, nên giúp Hoàng thượng gánh vác chính sự, chớ nên hồ đồ.”

 

Khóe môi Tống Thanh Thư khẽ cong, gật đầu: “Hoàng tẩu dạy chí .”

 

Trong lòng thầm cảm kích Hoàng hậu, chính nàng giúp mang Nặc Nặc cung hôm nay.

 

Tư Nam nỗ lực ngay ngắn, cố một bức bình hoa đoan trang.

 

Thái hậu chậm rãi : “Hoàng thượng, Thư Nhi xưa nay thích vướng chính sự, còn giao việc cho nó? Người cũng chẳng , chí hướng của nó vốn chỉ một vương gia tiêu d.a.o.”

 

Gia Ninh Đế lắc đầu, giọng điềm đạm: “Mẫu hậu, Thư Nhi nay hai mươi hai, các công t.ử đồng lứa sớm chỗ , hoặc công danh, hoặc tài học. Nó phóng túng đành, nay vẫn buông thả mãi, về còn ?”

 

Loading...