Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 111: Cứu hay không cứu?

Cập nhật lúc: 2026-04-01 19:04:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Cửu Ca từng mơ thấy những cảnh tượng tương tự trong giấc mộng của .

Tửu trì nhục lâm, mỹ nam vây quanh. Nàng bịt mắt, hi hi tìm bắt . Nay mộng cảnh thành thật, bảo nàng mà nhịn cho ? Chẳng bàn đến chuyện thật sự "hành sự" , nhưng thỏa mãn cơn thèm một chút, chơi trò bịt mắt bắt thôi cũng ?

Trong điện tiếng đùa hỗn loạn thành một đoàn, Tống Cửu Ca diễn vai một vị quân vương hôn quân giống đến mười mươi. Nàng quậy phá đến tận nửa đêm mới mệt mỏi ngủ. Khi tỉnh dậy, đầu óc vẫn còn mơ màng, dậy thì Đại ma ma bước .

"Hoàng thượng tỉnh ." Đại ma ma hầu hạ nàng thức dậy, b.úi tóc lẩm bẩm kể về những chuyện lớn nhỏ trong cung.

"Ứng tần nương nương đêm qua khi trở về nổi một trận lôi đình, đập phá đồ đạc trong phòng nát bấy. Nếu ngăn cản, e là cây quế ngoài sân cũng khó lòng thoát c.h.ế.t."

Tống Cửu Ca gương, thầm nghĩ trẻ tuổi đúng là thật, điên cuồng nửa đêm mà sáng quầng thâm mắt, tinh thần cũng chẳng hề uể oải.

"Hắn vốn tính tình như ." Tống Cửu Ca khẽ hất cằm, "Đến kho tìm thêm ít đồ sứ thượng hạng mang qua đó, đập bao nhiêu tùy thích."

cũng chẳng đồ của nàng, nàng chẳng thấy xót.

Đại ma ma thở dài: "Ứng tần nương nương thật đúng là thâm đắc thánh quyến ( sủng ái sâu đậm)."

"Không, là trẫm lòng rộng lượng, chấp nhặt với ."

" từ khi Ứng tần nương nương nhập cung đến nay luôn ân sủng, hậu cung chủ nhân chính thức, phóng túng chút cũng . Nay Hoàng hậu, bệ hạ vẫn nên ước thúc một chút, tránh để Hoàng hậu trong lòng vui."

Tống Cửu Ca liếc mắt bà, thầm nghĩ: Phải là vị ma ma việc quá tận tâm .

Đại ma ma tiếp: "Ứng tần nương nương tính cách bá đạo, chịu nổi việc bệ hạ đến cung của các nương nương khác. Nay vì chuyện Hoàng hậu mà giở tính trẻ con với bệ hạ, thế ? Bệ hạ chấn chỉnh 'thê cương' thôi."

"Được ." Tống Cửu Ca xua tay, hiệu bà đừng nữa, "Trẫm tự tính toán."

Tính toán của nàng chính là: Không tính toán gì cả.

Đại ma ma im lặng vài giây, lên tiếng: "Bệ hạ, còn chuyện Đại hoàng nữ, thể cứ thế bỏ qua nữa. Vốn dĩ lúc Đế - Hậu đại hôn, Đại hoàng nữ gây ít chuyện mất mặt trò , hôm qua càng phạm tội đại bất kính."

"Theo luật pháp bản triều, Đại hoàng nữ tội c.h.ế.t thể miễn, tội sống khó tha. Không quy củ thì thành phép tắc, bệ hạ chớ nên quá mềm lòng, kẻo khác học theo thói thì ."

Tống Cửu Ca suy nghĩ một chút, hỏi: "Tội sống là phạt thế nào?"

"Phạt roi." Đại ma ma cài chiếc trâm cuối cùng lên tóc nàng, "Mỗi ngày giờ Ngọ, đến cổng cung chịu hình, tổng cộng 108 roi, chia mười ngày thi hành."

Tống Cửu Ca suýt chút nữa thì nhảy dựng lên vỗ tay tán thưởng.

Mẹ kiếp, Bạch Sương Sương quất nàng bao nhiêu , cuối cùng cũng cơ hội quất ả. Tống Cửu Ca chỉ hận thể tự lên đài hành hình.

"Muốn thì , ở đây ngươi là sự tồn tại tối cao, ai thể trái lệnh ngươi, tất cả đều phục tùng ngươi."

Giọng rõ lai lịch vang lên. Tống Cửu Ca nhíu mày, nàng thích cảm giác kẻ khác dòm ngó tâm tư.

Tống Cửu Ca tâm niệm: 'Vượng Vượng? Ngươi , c.h.ế.t ?!'

Đây đầu nàng gọi Vượng Vượng, nhưng kể từ khi ảo cảnh , Vượng Vượng mất liên lạc. Ngay cả khi nàng rút thưởng, Vượng Vượng cũng phản hồi. Chẳng hệ thống là sự tồn tại cao cấp hơn thế giới ? Lẽ nào chỉ là khoác lác?

"Hoàng thượng, hoàng thượng." Đại ma ma khẽ gọi, "Người xem nên bắt đầu hành hình từ hôm nay ?"

Tống Cửu Ca dậy: "Trẫm gặp Đại hoàng nữ một chuyến mới quyết định."

Vũ Đức điện ở phía Đông hoàng cung. Tống Cửu Ca kiệu rồng mà chọn bộ. Sáng sớm dạo một chút cũng thấy thoải mái.

Trước cửa Vũ Đức điện sáu nữ thị vệ canh giữ, thấy Tống Cửu Ca liền lập tức quỳ xuống hành lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-111-cuu-hay-khong-cuu.html.]

"Bình ." Tống Cửu Ca về phía Đại ma ma, "Chuyện ? Trẫm chẳng bảo cấm túc con bé ?"

Đại ma ma đáp: "Đây là ý chỉ của Hoàng hậu nương nương."

"Hửm? Sư... Hoàng hậu phân phó?"

"Đêm qua Đại hoàng nữ xông Khôn Ninh cung, khiến Hoàng hậu vui, nên sai áp giải Đại hoàng nữ về đây và canh giữ nghiêm ngặt, tránh để nàng chạy loạn."

Tống Cửu Ca tặc lưỡi, cảm giác như bỏ lỡ một màn kịch .

"Giờ mở cửa , trẫm trong."

"Tuân chỉ."

Vào đến nơi, Đại ma ma sai cung nữ đ.á.n.h thức Đại hoàng nữ, bảo rằng Hoàng thượng triệu kiến. Cung nữ gọi Bạch Sương Sương dậy.

"Ả còn dám đến gặp ?!" Bạch Sương Sương từ trong phòng lao như một mũi tên. Kẻ thù gặp mặt, mắt đỏ sọc lên vì hận. Ả quanh quất vớ lấy cái chổi bên cạnh bổ xuống.

Tống Cửu Ca lùi một bước, nhẹ nhàng tránh đòn tấn công.

"Hỗn xược!" Đại ma ma còn kích động hơn cả Tống Cửu Ca, bà lệnh một tiếng, đám thị vệ lập tức khống chế Bạch Sương Sương.

"Buông !" Bạch Sương Sương vùng vẫy, "Các ngươi mau buông !"

"Xem ngươi chẳng chút tâm ý hối cải nào cả." Tống Cửu Ca từ cao xuống ả, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, "Đã , trẫm cũng cần nương tay nữa."

"Tống Cửu Ca, ngươi điên đúng ? Đừng quên, tất cả những thứ đều là giả, ngươi căn bản nữ hoàng gì cả!" Bạch Sương Sương trợn mắt dữ tợn, "Ngươi cứ chờ đó, đợi khỏi ảo cảnh, sẽ tha cho ngươi!"

Tống Cửu Ca chỉ , nụ mang theo lạnh: "Xem Đại hoàng nữ quả thật ngoan cố thông, cần uốn nắn tính nết mới ."

"Người , áp giải Đại hoàng nữ cổng cung, trẫm đích hành hình!"

nàng quất roi thì Bạch Sương Sương cũng chẳng tha cho nàng, thì còn do dự cái gì? Cứ quất cho sướng tay .

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Còn nữa, gọi tất cả trong cung cổng cung xem hành hình."

Một khắc , bộ t.ử tiến ảo cảnh đều tập trung tại cổng cung. Mọi đưa mắt , hiểu Tống Cửu Ca đang định trò gì. Các nữ thị vệ áp giải Bạch Sương Sương đang vùng vẫy thôi tới, đá kheo chân ả, ép ả quỳ xuống.

Tống Cửu Ca chậm rãi xuất hiện cùng, tay cầm một chiếc roi ngựa.

Đại ma ma dõng dạc : "Đại hoàng nữ nhiều mạo phạm Thánh thượng, thực sự là bất hiếu, đức hạnh tì vết, phẩm tính ác liệt. Theo luật lệ, chịu hình phạt roi để gương cho kẻ khác."

Bạch Sương Sương nghiến răng nghiến lợi: "Tống Cửu Ca, ngươi dám!"

Tống Cửu Ca gõ gõ chiếc roi ngựa: "Trẫm cũng chẳng , nhưng quy củ bày đó, trẫm chỉ thể theo phép công."

Bạch Sương Sương về phía Giang Triều Sinh, nước mắt chực trào: "Sư , định trơ mắt ức h.i.ế.p ?"

Giang Triều Sinh mím môi nhíu mày. Chiều hôm qua và Liễu Hoài Tịch bàn bạc một hồi, cả hai đều cho rằng đây là một ảo cảnh khảo nghiệm tâm cảnh và phẩm tính, chỉ cần giữ vững bản tâm, sống đúng quy tắc vài ngày là thể vượt qua.

Hai chia sẻ thông tin cho những khác, bảo chớ nóng vội, đừng loạn. Thế nhưng Bạch Sương Sương lọt tai, nửa đêm xông Khôn Ninh cung đòi dẫn Giang Triều Sinh bỏ trốn.

Giang Triều Sinh đau cả đầu, khuyên bảo thành, chỉ thể để canh giữ ả . Hắn cứ nghĩ cố chịu đựng qua mấy ngày là xong. Ngờ , Bạch Sương Sương và Tống Cửu Ca xảy xung đột, phá hỏng quy tắc, phạt roi.

Cứu cứu?

Đây quả là một bài toán khó.

Tống Cửu Ca cho Giang Triều Sinh quá nhiều thời gian để suy nghĩ. Nàng vung roi ngựa lên quất xuống một phát, Bạch Sương Sương lập tức phát một tiếng hét t.h.ả.m thiết.

Loading...