Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 78: Nhìn Thấy Ánh Bình Minh
Cập nhật lúc: 2026-03-30 12:10:21
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tu vi của Ngụy Tiểu Hồ quá thấp, dù nhỏ m.á.u để kích hoạt ngọc giản thì cũng chỉ thể gửi vẻn vẹn mấy chữ.
Ngụy Tiểu Hồ: "Tỷ tỷ, cứu mạng!"
Tống Cửu Ca gần như cần suy nghĩ nhiều, vỗ ngay một tấm bùa dịch chuyển, lập tức xuất hiện bên ngoài rừng trúc ở thành Đạp Vân.
Ngụy Tiểu Hồ mắt lệ nhạt nhòa, ôm khư khư ngọc giản đợi bên ngoài rừng trúc, thấy Tống Cửu Ca đột nhiên xuất hiện liền lập tức lao tới vồ lấy.
"Thần tiên tỷ tỷ, thần tiên tỷ tỷ, mau cứu cứu với! Cậu ho nhiều m.á.u lắm, gọi thế nào cũng tỉnh!"
Tống Cửu Ca giữ c.h.ặ.t vai bé, ôn tồn : "Ta sẽ cứu , đừng gấp, dẫn trong ."
Ngụy Tiểu Hồ lau nước mắt, chạy lon ton dẫn đường đưa Tống Cửu Ca đến nhà trúc.
Vừa bước phòng, Tống Cửu Ca mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng mũi. Khi nàng về phía giường gỗ, chỉ thấy một con cửu vĩ bạch hồ (cáo trắng chín đuôi) gầy trơ xương đang thoi thóp trong vũng m.á.u, vết thương ở mà m.á.u vẫn ngừng rỉ .
"Tô Lâm An?" Tống Cửu Ca thử gọi để đ.á.n.h thức ý thức của , nhưng ngoài dự đoán, chẳng phản hồi nào, ngay cả thở cũng trở nên mỏng manh đến mức khó lòng nhận .
"Oa oa oa... Cậu ơi, tỉnh mà! Con tìm thần tiên tỷ tỷ tới , đừng bỏ con, con chỉ còn mỗi thôi, hức hức..."
Ngụy Tiểu Hồ kìm nén nữa, bệt xuống đất nức nở, đau đớn khôn cùng.
Tống Cửu Ca đưa tay day day lỗ tai, tiến tới nâng cái cổ mềm nhũn của con cáo trắng lên, cạy miệng nó nhét một viên Bích Ngọc Hồi Xuân Đan .
【Sử dụng Bích Ngọc Hồi Xuân Đan cho Tô Lâm An: Tu vi +9999】
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Hửm? Chỉ 9999 thôi ?
Tống Cửu Ca thất vọng một chút, nàng cứ ngỡ sẽ giống như với Thẩm Hủ, tặng một cái là thể giúp nàng thăng cấp lên Trúc Cơ hậu kỳ luôn chứ. Xem cái đúng là yếu tố "tâm linh" thần bí nào đó, Thẩm Hủ quả hổ danh là mục tiêu công lược mang dấu chấm hỏi đầy bí ẩn.
"Thần tiên tỷ tỷ." Ngụy Tiểu Hồ chẳng từ lúc nào ôm c.h.ặ.t lấy đùi nàng, nước mắt nước mũi tèm lem quệt hết cả ống quần nàng, "Hức hức... Tỷ sẽ cứu mà, đúng ? Tỷ hứa với mà, hức hức."
Tống Cửu Ca thi triển một cái Thanh Trần Thuật cho Ngụy Tiểu Hồ, lau sạch khuôn mặt bẩn thỉu của bé đỡ dậy.
"Cứu xong , nếu gì bất ngờ thì trong vòng một tuần sẽ tỉnh thôi."
"Thật ạ?" Ngụy Tiểu Hồ tội nghiệp hỏi , nửa tin nửa ngờ. Cậu của thương nặng như , chỉ cần uống một viên t.h.u.ố.c là khỏi ?
"Thật mà." Tống Cửu Ca xoa đầu bé, " tiên đưa sang phòng khác , chỗ là m.á.u, mùi hôi khó chịu quá."
Cả căn phòng đầy mùi m.á.u tanh, nàng sắp nghẹt thở đến nơi . Ngụy Tiểu Hồ gật đầu, lục trong tủ một bộ quần áo sạch, Tống Cửu Ca bằng ánh mắt mong chờ.
"Thần tiên tỷ tỷ, tỷ bế giúp ạ?"
Ngụy Tiểu Hồ cũng chỉ như một đứa trẻ mười tuổi bình thường, cửu vĩ bạch hồ cao hơn , nặng hơn , bế nổi.
Tống Cửu Ca đỡ trán. Cũng là nể mặt Ngụy Tiểu Hồ và điểm tu vi , bằng nàng thực sự cái việc , thậm chí còn chẳng tới đây.
Tống Cửu Ca dùng quần áo bọc con cáo trắng , nhẹ nhàng nhấc bổng lên. Những chiếc đuôi dài rủ xuống đất, kéo theo những vệt m.á.u nhạt. Ngụy Tiểu Hồ vội vàng ôm lấy đuôi của , theo sang phòng của bé.
Sau khi uống Bích Ngọc Hồi Xuân Đan, vết thương của Tô Lâm An lập tức ngừng chảy m.á.u. Dược lực mạnh mẽ mà ôn hòa âm thầm tu bổ những phần khiếm khuyết trong cơ thể. Khi Tống Cửu Ca đặt lên giường của Ngụy Tiểu Hồ, lờ mờ chút ý thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-78-nhin-thay-anh-binh-minh.html.]
bệnh cũ tích tụ lâu ngày, một sớm một chiều là thể khỏi hẳn ngay.
"Thần tiên tỷ tỷ, nhịp thở ." "Thần tiên tỷ tỷ, con mắt của đang cử động kìa." "Thần tiên tỷ tỷ, ..."
Bên tai là giọng trầm bổng của Ngụy Tiểu Hồ, Tô Lâm An cảm thấy đầu óc hỗn loạn yên. Thần tiên tỷ tỷ? Là cô nàng Tống Cửu Ca đến ? Nàng... nàng đến đây, chẳng là quản nữa ? Có nàng cứu ? Chắc chắn . Trong cơ thể đang một luồng d.ư.ợ.c lực dồi dào, Tiểu Hồ thể nào thứ như , nếu thì thằng bé sớm đem cho ăn . Vậy nên thứ chỉ thể là do Tống Cửu Ca mang đến.
【Độ hảo cảm của Ngụy Tiểu Hồ: +5】
【Độ hảo cảm của Ngụy Tiểu Hồ: +5】
...
【Độ hảo cảm của Tô Lâm An: +5】
Hử? Nàng nhầm chứ? Độ hảo cảm của ai tăng thêm 5 cơ?
Tống Cửu Ca liếc Tô Lâm An, quan sát một lúc. Hắn tỉnh mà? Độ hảo cảm từ chui ? Thôi kệ , quan tâm gì.
Ngụy Tiểu Hồ sờ móng vuốt của , cảm nhận nhiệt lạnh lẽo cuối cùng cũng hồi phục về mức bình thường, bé vui mừng đến mức cả nước mũi. Cậu nhẹ nhàng đặt móng vuốt xuống: "Tỷ tỷ, rót cho tỷ."
"Không cần , vết thương cũ của khỏi hẳn ?" Kể từ về vui đó, Tống Cửu Ca từng xuống núi, cũng thương thế của Ngụy Tiểu Hồ .
"Khỏi ạ." Ngụy Tiểu Hồ gật đầu, "Cậu bôi t.h.u.ố.c cho , vài ngày là khỏi luôn." Khả năng tự chữa lành của bán yêu mạnh hơn phàm, dù phế căn cốt nhưng phương diện của Ngụy Tiểu Hồ vẫn ảnh hưởng.
Ngụy Tiểu Hồ vẫn rót cho Tống Cửu Ca, lặn lội đường xa tới đây, chẳng lẽ cho uống hớp nào. Cậu khỏi, Tô Lâm An đang dần phục hồi ý thức liền lặng lẽ mở mắt.
Đôi đồng t.ử màu hổ phách tỏa ánh sáng u tối, chằm chằm bóng lưng của Tống Cửu Ca, rõ là cảm giác gì. Áy náy? Hổ thẹn? Nghi ngờ chấn động? Cảm xúc lẫn lộn khiến dám đối diện, nhưng ánh mắt tự chủ mà dán c.h.ặ.t lên nàng.
Tống Cửu Ca liền chạm thẳng ánh mắt của Tô Lâm An. Cuộc đối thoại khó chịu vẫn còn văng vẳng bên tai, nàng bĩu môi, tự xuống một bên, coi như thấy gì.
Cơ thể Tô Lâm An còn yếu, thành lời, chỉ thể dùng đôi mắt nàng trân trân. Trong phòng là một sự im lặng kỳ quái và ngượng ngùng, mãi cho đến khi Ngụy Tiểu Hồ bưng mới phá vỡ bầu khí tĩnh mịch .
"Cậu! Cậu cuối cùng cũng tỉnh !" Ngụy Tiểu Hồ đặt chén xuống, chạy vội đến bên giường, nghẹn ngào: "Cậu... con sợ c.h.ế.t khiếp, hức hức, con cứ tưởng sắp bỏ con ."
Tô Lâm An khẽ đảo mắt. Hắn vốn dĩ thực sự sắp c.h.ế.t, chính Tống Cửu Ca kéo từ cửa t.ử trở về. Tô Lâm An tỉnh nghĩa là còn gì đáng ngại, chuyện còn cứ để thời gian trả lời.
Tống Cửu Ca dậy: "Tiểu Hồ, tỷ còn về tông môn gấp, ở lâu . Nếu chuyện gì, cứ dùng ngọc giản nhắn cho tỷ."
Ngụy Tiểu Hồ : "Thần tiên tỷ tỷ, trời cũng sắp sáng , là tỷ nghỉ ngơi một lát hãy ."
"Chính vì sắp sáng nên mới ." Tống Cửu Ca thở dài, "Tỷ lén xuống núi xin phép, nếu phát hiện sẽ phạt đấy."
Ngụy Tiểu Hồ cảm động vô cùng, thần tiên tỷ tỷ đối với và của thật sự quá !
【Độ hảo cảm của Ngụy Tiểu Hồ: +5】
【Đinh~ Độ hảo cảm hiện tại của Ngụy Tiểu Hồ đạt 80, chỉ còn thiếu 15 điểm nữa là đạt mức 95, mong ký chủ nỗ lực hơn nữa để đạt vinh quang!】
Độ hảo cảm đạt 80 ? Tống Cửu Ca cảm giác rơi nước mắt. Thật dễ dàng gì, cuối cùng cũng thấy một chút ánh sáng bình minh .
Mà khoan , theo quy tắc, khi công lược thành công, chỉ nhận điểm tối ưu hóa, mà còn thể chọn một món đồ trong những thứ tặng cho đối phương phần thưởng. Nàng tặng Ngụy Tiểu Hồ những gì nhỉ?
Tống Cửu Ca ngẫm toát mồ hôi hột. Trời ạ, hình như chẳng thứ gì giá trị cả, là đồ ăn với đồ dùng lặt vặt. Không , nàng nhanh ch.óng tặng thứ gì đó "sang chảnh" một chút mới !