Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 130
Cập nhật lúc: 2025-12-24 01:48:24
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người liên lạc với Thị trưởng, thế là thư gửi thẳng đến cơ quan ?
Chủ nhiệm Trần nảy sinh vẻ hiếu kỳ, kìm mà tiếp xuống .
“ là Diệp Mãn Chi, Phó chủ nhiệm tiểu ban đường phố Quang Minh, quận Chính Dương. Hồi bái kiến đồng chí, vẫn còn là một cán bộ trẻ cơ sở bình thường!”
“Trước Tết năm nay, tại chợ tự do phản đế quận Chính Dương, vinh dự giải đáp cho đồng chí một vấn đề về chợ tự do và thuế vụ công thương, đồng thời cũng kịp thời phản hồi ý kiến của đồng chí tới tiểu ban và trạm công thương.”
“...”
Dưới đó là kết quả phản hồi về những ý kiến của Thị trưởng. Chủ nhiệm Trần đưa mắt quét nhanh qua mấy dòng chữ, thấy cô tiếp:
“Qua những vấn đề đồng chí nêu , thể thấy đồng chí là một vị Thị trưởng sâu sát cơ sở, hết lòng lo cho đời sống nhân dân. Vì , xin mạn phép đưa một thỉnh cầu đường đột — trân trọng kính mời đồng chí về giảng một tiết chính trị cho bà con lối xóm phố Quang Minh!”
“Thời gian qua, phố Quang Minh quán triệt phương châm ‘Đại minh đại phóng, bách gia tranh minh’ ( hết ý, đua tiếng ) của thành phố, khuyến khích bà con mạnh dạn phát biểu, đóng góp ý kiến, nhưng hiệu quả như ý.”
“Đội ngũ cán bộ chúng khi tích cực tìm hiểu nguyên nhân thì thấy rằng, phần lớn là do nhận thức chính trị của bà con còn cần nâng cao hơn nữa.”
“Phố Quang Minh tổng cộng một vạn tám ngàn cư dân. Trong đó công nhân và cán bộ công ăn việc định chiếm 40%, học sinh chiếm 21%, còn 39% là quần chúng bình thường thuộc đơn vị trường học nào. Những , phần là lao động thủ công gia đình, phần là già trẻ nhỏ sức lao động, và một phần là thất nghiệp. Điểm chung của họ là cơ hội, cũng chẳng kênh nào để nâng cao giác ngộ tư tưởng chính trị.”
“Qua điều tra thực tế của cán bộ, nhiều còn hiểu Chủ nghĩa xã hội là gì, rõ thế nào là tự do và dân chủ, thậm chí hiểu vì Nhà nước thực hiện chế độ thống thu thống tiêu, vì đề phòng gián điệp địch...”
“Xét tình hình đó, phố chúng quyết định mở ‘Đại giảng đường giáo d.ụ.c tư tưởng chính trị xã hội chủ nghĩa’ cho những bà con điều kiện học tập. Nội dung bao gồm nhưng giới hạn ở: ‘Chủ nghĩa xã hội là con đường đúng đắn duy nhất’, ‘Nhận thức đúng về dân chủ và tự do’, ‘Nhận thức đúng về thống thu thống tiêu và cung ứng vật tư’, ‘Vấn đề học hành và việc ’...”
“Địa điểm tạm định tại sân vận động trung tâm.”
“Đồng chí Thị trưởng kính mến, mặt cho một vạn tám ngàn cư dân phố Quang Minh, chân thành kính mời đồng chí về tuyên giảng ‘Tiết học giáo d.ụ.c tư tưởng chính trị xã hội chủ nghĩa đầu tiên’ cho quần chúng cơ sở!”
“Có thể đồng chí từng giảng bài cho cán bộ đảng viên, phát biểu các đại biểu nhân dân, nhưng học viên ở Đại giảng đường của chúng đều là những giai cấp công nông bình dị nhất, những lao động cơ sở nhất. Từ trẻ thơ hiểu chuyện đến cụ già bước tập tễnh, nhiều trong họ vẫn còn ở giai đoạn vỡ lòng về tư tưởng chính trị.”
“Buổi đại giảng đường nhân dân chắc chắn sẽ trở thành một trải nghiệm tuyên truyền đặc biệt và ý nghĩa nhất của đồng chí!”
“...”
Chủ nhiệm Trần nốt những lời lẽ xã giao phía , ông lật tờ giấy về đoạn giữa, nội dung chính một nữa. Đồng chí La Hằng chờ một lát, nhịn hỏi:
“Thưa Chủ nhiệm, bức thư xử lý thế nào ạ?”
Chương 60: Hồi âm từ Văn phòng Ủy ban hành chính nhân dân
Bức thư Diệp Mãn Chi gửi cho Thị trưởng khiến Chủ nhiệm Trần thấy phần nan giải. Những thư từ khác thể chuyển cho các bộ phận chuyên môn, nhưng đây là thư mời đích danh Thị trưởng, chỉ thể do Văn phòng hoặc chính Thị trưởng xử lý.
Ông đẩy gọng kính, lướt qua bức thư thêm nữa. Đồng chí thư hẳn là một nữ cán bộ trẻ tuổi, câu chữ toát lên lòng nhiệt huyết cách mạng hết phục vụ nhân dân. Tuy chỗ dùng từ còn non nớt, nhưng nội dung bức thư thực sự những điểm sáng:
Một là, vấn đề "đại minh đại phóng" ( thẳng thật) mà cô nhắc tới đúng là đề tài nóng hổi nhất của thành phố hiện nay, các vị lãnh đạo chủ chốt chú trọng công tác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-130.html.]
Hai là, việc học tập chính trị thường theo lớp nhỏ, kiểu tuyên truyền quần chúng quy mô lớn thế hiếm gặp ở thành phố. Cái gọi là "Tiết học giáo d.ụ.c chính trị đầu tiên" chỉ là đầu tiên của phố Quang Minh, mà khi là cả thành phố nữa.
Ba là, đối tượng giảng đặc biệt — chính là những lao động cơ sở nhất. Nếu Thị trưởng phát biểu cán bộ thì bình thường, nhưng nếu Thị trưởng tuyên giảng cho bà con lao động nghèo thì sức lan tỏa và tầm ảnh hưởng sẽ lớn.
Chủ nhiệm Trần thầm tính toán, xếp bức thư . Kiểu lớp chính trị thực mời đồng chí Bí thư dự thì hợp hơn. cái cô cán bộ nhỏ xem chừng chút "duyên nợ" với Thị trưởng. Mà Thị trưởng cũng kiêm chức Phó bí thư, xuống cơ sở dạy chính trị cho dân thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chủ nhiệm Trần tháo kính, bỏ thư phong bì bảo: “Cứ đem trình Thị trưởng . Có nhận lời là do đồng chí quyết định.”
Ngặt nỗi chẳng cái Đại giảng đường định mở lúc nào, xung đột với lịch trình dày đặc của Thị trưởng .
...
Với Diệp Mãn Chi, cái ý tưởng Đại giảng đường hiện tại mới chỉ là " giấy". Giờ cô chỉ dồn tâm trí hai việc: mời cho bằng thầy giáo và vận động bà con . Còn thời gian nội dung cụ thể, cứ để lãnh đạo quyết định cũng .
đúng là mời Thị trưởng khó hơn cô tưởng nhiều. Cán bộ tìm cửa gặp Thị trưởng đông như trẩy hội, đăng ký đại biểu nhân dân để gặp ông ngày tiếp dân là xếp hàng chờ đến lượt!
Lúc kết quả, Diệp Mãn Chi ngoài miệng thì bảo " ", nhưng cằm âm thầm mọc lên một cái mụn nhọt vì nóng trong. Bà Thường Nguyệt Nga bôi t.h.u.ố.c cho cô càm ràm: “Mẹ lo liệu hết đám cưới cho con là để con chuyên tâm công tác, nhưng công tác gì mà đến mức héo mòn thế ! Con xem cô dâu nào mà cằm mọc mụn nhọt thế !”
“Con thế , tại nó tự mọc đấy chứ!” Diệp Mãn Chi buồn bực úp ngược cái gương xuống giường.
“Thị trưởng cứ gặp là gặp ! Không mời là chuyện thường!” Bà Thường Nguyệt Nga đẩy một đống quà cáp về phía cô: “Đây là quà cưới chị hai gửi cho con. Con tự thu dọn , chuyển dần sang bên nhà Tranh Vinh.”
“Nhiều thế hả ?” Nhà họ Diệp đông chị em, mỗi khi việc hỷ là " tiền góp tiền, sức góp sức". Chị cả chị hai lấy chồng nên thuộc diện "góp tiền". Chị cả hứa từ lâu là khi Mãn Chi cưới sẽ tặng một chiếc máy khâu. Chị hai điều kiện kém hơn nhưng cũng gửi hai cái chậu thau và hai cái phích nước.
Thời cưới xin, quà cáp giữa quá cầu kỳ, dù là biếu vài quả trứng, cái cốc uống nước bàn chải đ.á.n.h răng cũng là quý . Nghĩa tình là chuyện , nay mừng , mai mừng là xong. máy khâu của chị cả là món quà lớn, đơn giản là " " là xong. Còn chị hai thì dễ tính hơn, đợi con bé Nữu Nữu nhà chị tròn tuổi, Mãn Chi sẽ chuẩn một món quà thật tươm tất cho cháu ngoại.
Diệp Mãn Chi theo lời dạy, lấy hẳn một cuốn sổ để ghi chép việc "đối nhân xử thế". Sau cô và Ngô Tranh Vinh ở riêng, tự tay quán xuyến những việc tình nghĩa . Bà Thường Nguyệt Nga liệt kê rành rọt ai tặng gì, ai giúp việc gì trong đám tiệc, bảo con gái ghi chép cẩn thận "Sổ tình nghĩa".
“Lai Nha (tên cúng cơm của Mãn Chi) ơi, em cưới chị cũng chẳng gì to tát, tặng em hai chậu hoa mang về nhà mới cho nó rực rỡ nhé!” Đang ghi chép thì chị dâu tư Thẩm Lượng Muội bê hai chậu hoa đỗ quyên bước .
“Chị dâu, chị với tư giúp em lo liệu đám cưới , còn quà cáp gì nữa!” Thông thường, ai bỏ sức thì bỏ tiền. Hai chậu đỗ quyên trông thì giản dị nhưng là công sức chăm bẵm bấy lâu của tư. Bình thường đỗ quyên đầu hạ là tàn , nhưng hai chậu hoa vẫn đỏ rực, tươi rói. Anh tư mà mang hai chậu chợ đổi chác cũng kiếm khối tiền.
Diệp Mãn Chi cứ ngỡ chị dâu tư vẫn đang "nhòm ngó" cái phòng của cô nên mới tặng hoa lấy lòng, bèn chủ động bảo: “Chị dâu ơi, khi em về nhà chồng, chị với tư cứ dọn sang phòng mà ở. Sau em về chơi thì lên cái gác xép của thằng Mạch Đa cũng .”
Dẫu giữ một góc ở nhà đẻ, nhưng cô cũng nghĩ cho cảnh thực tế của gia đình. Không ngờ, chị Thẩm Lượng Muội tỏ hào phóng: “Lai Nha, chị với tư bàn , cứ đợi em lễ ‘ mặt’ xong xuôi, cưới xin tất mới tính chuyện đổi phòng.” Dù cũng đợi bấy lâu , vội gì vài ngày.
Diệp Mãn Chi liếc hai chậu hoa, bụng bảo : Đã vì chuyện cái phòng, thì cớ gì bỗng dưng chị tặng đỗ quyên cho nhỉ?
Chị dâu tư khép cửa phòng , xuống cạnh cô hỏi khẽ: “Cô út , cô lên chức Phó chủ nhiệm , thế còn kiêm chức Giám đốc xưởng lò than nữa ?”
Diệp Mãn Chi đúng là ý định đó. Hồi cô nhận Giám đốc xưởng chủ yếu là vì tham gia công tác vận động dân về quê. Giờ việc đó xong, xưởng lò than ngày càng mở rộng, cần một chuyên trách. chuyện cô chỉ mới nghĩ trong đầu, với ai.
“Chị ai thế ạ?” “Thì cả chị phong phanh cô lên Phó chủ nhiệm nên đoán thế thôi.” Chị Thẩm Lượng Muội quan sát sắc mặt cô hỏi tiếp: “Cô út , cả chị cũng là chữ nghĩa, cũng tổ trưởng hợp tác xã thủ công ở xã. Nếu cô Giám đốc nữa, liệu cô thể tiến cử cả chị chân đó ?”
“Chị dâu, chị xưởng lò than là loại hình xưởng gì ?” “Biết chứ, xưởng Quốc doanh mà.” “Xưởng Quốc doanh do tiểu ban đường phố quản lý thì nhân sự tuyệt đối trong tay những phần t.ử tích cực của phố và quần chúng cơ sở tại địa phương, sự lãnh đạo và giám sát của Chi bộ Đảng cư dân. Anh cả của chị dân phố Quang Minh, cũng Đảng viên, gì đến Giám đốc, ngay cả chức Tổ trưởng cũng đảm đương nổi chị ạ.”
Chị Thẩm Lượng Muội lo lắng bấm đốt ngón tay. Mấy cái lý luận phía chị chẳng hiểu gì, nhưng cái câu " tư cách Giám đốc" thì chị rõ mồn một .