Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 135
Cập nhật lúc: 2025-12-24 01:52:39
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc áo sơ mi chính là món quà cô dùng chiếc máy khâu chị cả tặng, thức đêm thức hôm ngày cưới để may cho Ngô Tranh Vinh. Vẫn giữ vững truyền thống tiết kiệm vải vóc của bản , cô chọn lối cắt may ôm sát , mặc lên trông "phong độ" hơn hẳn mấy cái sơ mi quân nhu cấp phát đồng loạt. Đồng chí quân đại diện mặc , vẻ tuấn tăng thêm mấy bậc.
Thế nhưng, đang lau dọn cho chồng, cô bỗng cảm thấy gì đó " ". Những ôm đây, cô cũng từng tình cờ chạm cơ thể . Cơ bụng cơ n.g.ự.c của đàn ông tuy săn chắc, nhưng lúc thả lỏng thì cũng mềm mại, chẳng khác cơ thể cô là mấy. Chỉ những khi hôn nồng cháy, căng cứng thì những thớ cơ đó mới rắn như đá.
Cớ lúc cô đang tâm niệm trong sáng dùng khăn lau mồ hôi, mà cơ bụng lòng bàn tay cô cứng thế ? Trong lòng nghi hoặc, cô ghé sát quan sát gương mặt tuấn tú đang đỏ gay vì men rượu. Lông mi hề rung động, nhãn cầu cũng chẳng xê dịch phân ly nào.
linh tính mách bảo chuyện khuất tất, cô rỉ tai hỏi khẽ: “Đồng chí quân đại diện ơi, đang vờ say đấy?”
Đồng chí quân đại diện vẫn im phăng phắc. Thế nhưng một tay Mãn Chi vẫn đặt bụng , lúc thở cô phả bên tai, cô cảm nhận rõ thớ cơ lớp khăn gồng lên nữa. Cô hừ thầm trong bụng: Diễn sâu gớm nhỉ!
Mãn Chi quẳng cái khăn sang một bên, chống hai tay xuống giường chằm chằm gã “ma men” . Cô cúi xuống hôn nhẹ lên bờ môi khô của , giống như con mèo Lê Hoa l.i.ế.m chân, cô ẩm làn môi . Đợi đến khi nhịp thở bên tai bắt đầu loạn nhịp, Mãn Chi bất thình lình giơ tay bóp chặt mũi gã “ma men”, chặn đường thở.
Cho chừa cái tội giả vờ!
Gã say bóp mũi cuối cùng cũng bật thành tiếng, kéo bàn tay đang tác oai tác quái của cô , vòng tay qua cổ cô mà hôn sâu hơn. Mãn Chi vỗ nhẹ n.g.ự.c , oán trách: “Anh đáng ghét thật đấy, giả vờ say? Mặt đỏ gay thế , thì đầm đìa mồ hôi, em cứ tưởng cảm nắng cơ đấy!”
Ngô Tranh Vinh mở mắt, nhanh chóng liếc xung quanh hỏi nhỏ: “Mọi hết ?”
“Đi từ đời tám hoánh ! Anh mau dậy cởi áo ngoài kẻo cảm nắng thật bây giờ!” Mãn Chi hỏi: “Mà giả vờ say thế? Anh nặng như thế, em khênh nổi!”
Ngô Tranh Vinh nhổm quan sát tình hình ngoài cửa sổ, cô dâu mới đưa tay xoay mặt cho ngay ngắn, đành thu tầm mắt giải thích: “Cái đám thanh niên uống từ trưa đến tối mịt vẫn cứ lầy lả chịu về, thực chất là định ‘náo động phòng’ đấy. Anh mà say thì giờ em đang trò cho thiên hạ xem, giữa vòng vây mà thi c.ắ.n táo với .”
“Thi c.ắ.n táo là ạ?”
Mãn Chi nay là đồng chí nữ chồng, dự đám cưới cứ ăn tiệc xong là về thẳng, mấy chuyện náo động phòng chẳng bao giờ đến lượt cô tham gia. Thế nên cô chẳng cái trò nó "oái oăm" thế nào.
“Thì treo lủng lẳng một quả táo giữa hai vợ chồng, bắt cả hai cùng cắn. Lúc sắp c.ắ.n trúng thì bọn nó giật quả táo lên cao...”
“Thế chẳng là... hôn ?”
“Ừ.”
“Cái chuyện gì mà xem cơ chứ! Tục tĩu quá!” Mãn Chi chẳng sợ hôn , nhưng bắt cô hôn mặt bao nhiêu thì đúng là ngượng c.h.ế.t ! “Thôi , nể tình cũng nhanh trí nên em tha đấy.”
Mãn Chi rót một ly nước lọc cho thấm giọng, thưởng cho một nụ hôn nhẹ lên môi. Mấy ngày nay cô chỉ lo căng thẳng vì đám cưới, nghĩ tới chuyện náo động phòng. Cha và các chị cũng chẳng ai nhắc. May mà Ngô Tranh Vinh cao tay vờ say , cho bọn họ cơ hội giở trò!
Ngô Tranh Vinh hôn cô cởi chiếc áo khoác và sơ mi đẫm mồ hôi, bế thốc cô đặt lên giường. Chạm bắp tay đang gồng lên của , tim Mãn Chi cũng thắt một nhịp, cô khẽ khép chân , lí nhí: “Ngô Tranh Vinh, em vệ sinh, đưa em với...”
“Bây giờ á?” Ngô Tranh Vinh dừng phía cô.
“Vâng, ngoài trời tối mịt , em dám một .”
Cái sân cái gì cũng , chỉ mỗi một điểm dở — nhà vệ sinh trong nhà. Khu nhà cấp bốn xây từ hồi mới lập xưởng, thuộc loại cổ nhất, thiết kế thời đó nhà xí riêng, giải quyết nhà xí công cộng ngoài phố. Mãn Chi mới chuyển lên nhà chung cư hai năm, đó ở nhà lá nhà gạch cũng quen dùng nhà xí công cộng nên cô chẳng nề hà gì. ở đại viện quân giới, mùa hè tám giờ tối mới bật đèn, giờ đến tám giờ, cái nhà xí tối om om cô chẳng dám bén mảng.
Ngô Tranh Vinh chợt nhớ đến "vết nước" lúc , nhịn mà xác nhận : “Em thật ?”
“Thì thật chứ !” Mãn Chi thấy câu hỏi của thật lạ lùng, vệ sinh mà cũng giả chắc? Cô nhịn từ lúc tan tiệc đến giờ, chỉ là lu bu quá kịp giải quyết thôi. Cô đẩy vai giục: “Anh Tranh Vinh, em buồn lắm , mau đưa em ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-135.html.]
Lời dứt, gầm cửa sổ bỗng vang lên một tiếng “phì” — tiếng nén nổi. Hai vợ chồng giường im bặt, cùng đầu về phía cửa sổ kính đang mở toang. Mãn Chi mở to mắt kinh ngạc.
Còn Ngô Tranh Vinh thì nhanh như cắt nhảy xuống giường, bưng ngay cái ca tráng men đựng nước to tủ, hai bước nhảy vọt tới bên cửa sổ. Anh chẳng để cho kẻ bên ngoài kịp phản ứng, giống như tưới hoa, dội cả ca nước lạnh từ trái qua một vòng.
Dưới gốc tường vang lên mấy tiếng “Ối giời ơi” với “Tiên sư nó”.
Dương Thụ Lâm vuốt nước đầu oán trách: “Tần Tường, cái thằng kém bản lĩnh thế? Giao nhiệm vụ trinh sát cho chú thì mà lộ cả trung đoàn ?”
Chu Khải bồi thêm: “Tần Tường, trinh sát bí mật: 0 điểm.”
“Xin , xin các đại ca!” Tần Tường lồm cồm bò dậy, xin vì tiếng vô ý, thầm rủa trong bụng: Nếu mà để các ông hết chuyện riêng của đoàn trưởng Ngô thì hết cửa sống ở Ban quân đại diện nhé, mai lãnh đạo đày biên giới ngay.
Mười mấy gã thanh niên lượt nhô đầu lên khỏi gốc tường, bạn học của Tranh Vinh, sĩ quan trẻ, còn cả mấy đứa nhóc con nhà đồng nghiệp. Ngô Tranh Vinh tiện tay kéo rèm che bớt phía giường lớn, nhảy phóc qua cửa sổ ngoài. Mãn Chi thấy chẳng cửa chính mà nhảy cửa sổ thì thốt lên một tiếng kinh ngạc. Tiếng kêu đám thanh niên rộ lên.
Ngô Tranh Vinh đá m.ô.n.g mấy tên gần nhất: “Cười cái gì mà , cút hết cho !”
Chu Khải ôm m.ô.n.g kêu oai oái: “Lão Ngô, ông chơi nhé! Khó lắm mới cưới vợ, em định chung vui mà ông định giả say để chuồn !”
“Ha ha, đoán ngay lão giả vờ mà! Chén rượu tiệc bé tí tẹo, mà hạ gục lão. May mà em chơi đòn hồi mã thương!” Dương Thụ Lâm chỉ chỉ Tranh Vinh: “Cái thằng xảo quyệt lắm!”
Ngô Tranh Vinh vẫn còn lo chuyện Mãn Chi đang "buồn", đám mà cứ nhây là hỏng việc hết! “Thôi các ông ơi, náo nhiệt cũng xem , tường cũng , biến lẹ cho. Cái mồm giữ cho kín , ngoài đừng rêu rao linh tinh.”
Chu Khải vẫy tay gọi đám thanh niên giải tán, hì hì: “Thôi thế là đủ , cô dâu cáu lên là cho em đến nhà chơi !”
“Ha ha ha!”
Cả đám như đàn bò Ngô Tranh Vinh xua đuổi khỏi cổng. Anh chốt cửa cổng thì thấy kẻ giả giọng eo éo, điệu đà nhại : “Ngô Tranh Vinh ơi, em vệ sinh, đưa em với nha~~~~”
“Ha ha ha ha...” Mười mấy vang như cả trăm .
Ngô Tranh Vinh: “......”
Anh khóa kỹ cổng rảo bước phòng. Mãn Chi đang quỳ giường, mặt đỏ như nhỏ máu, mắt rân rấn nước vì thấy câu trêu chọc . Anh cố tỏ bình thường, đặt đôi giày cạnh giường cô: “Chẳng vệ sinh ? Đi nào, đưa em .”
Mãn Chi đang lúc nhạy cảm, nhắc đến chuyện đó thì hổ đến phát : “Đến cả cũng nhạo em?”
“Anh em gì? Chẳng em đang vội ?” Ngô Tranh Vinh choàng vai cô, khẽ: “Trong nhà cái bô (tâm diu) đấy, nếu em nhà xí công cộng thì giải quyết trong nhà cũng . Để đổ cho...”
“Á á á, nữa!” Mãn Chi chỉ tưởng tượng đến cảnh đó thấy nhục nhã để cho hết, cô cảm thấy đầu sắp bốc khói đến nơi , giơ chân đá n.g.ự.c : “Cái đám đàn ông các đúng là chẳng ai cả!”
Ngô Tranh Vinh: “......” Lần đầu tiên trong đời gọi là "đồ đàn ông tồi". là một trải nghiệm mới mẻ.
Mãn Chi tuy thấy mất mặt, nhưng việc "quan trọng" vẫn giải quyết, đành khí tiết mà để Ngô Tranh Vinh dắt nhà xí công cộng. Khổ nỗi trong nhà xí vắng tanh, tiếng nước rơi thậm chí còn cả tiếng vang. Dù là cô bên ngoài đều rõ mồn một.
Cô gọi Ngô Tranh Vinh, lệnh cho xa một chút, gồng kiểm soát để phát tiếng động quá lớn. Xong việc mà mặt mũi cô đỏ bừng bừng, vã cả mồ hôi. May mà Ngô Tranh Vinh cũng ý, lúc cô , bắt chuyện ngay: “Mệt cả ngày , lát nữa em tắm rửa chút ?”
“Nhà đến cái nhà xí còn chẳng , lấy chỗ mà tắm ạ?” Mãn Chi vốn rõ cảnh của : mùa hè thì dội nước giữa sân, các mùa khác thì tắm ở nhà máy. Phía tây tầng lầu của Ban quân đại diện nhà tắm công cộng, họ huấn luyện xong là tắm luôn ở đó.