Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 138
Cập nhật lúc: 2025-12-24 01:55:25
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh cứ ngỡ cô chỗ nào khỏe, là vệ sinh. Thế nhưng, Diệp Mãn Chi xoay , vòng tay ôm lấy eo hỏi: “Anh , bảo vụ giẫm đạp ở Công viên Nhân dân liệu ảnh hưởng đến kế hoạch mời Thị trưởng về phố Quang Minh giảng bài ? Dù thì đó cũng là tập trung đông mà! Lại còn diễn sát sạt nữa chứ! Thị trưởng mà hủy về nữa thì bao nhiêu công sức em chuẩn chẳng hóa đổ xuống sông xuống biển hết ?”
Ngô Tranh Vinh: “……”
Mãn Chi cứ thế tự lo tự sầu: “Không , nhiều bà con khối phố còn tin Thị trưởng sắp về . Mai em tung tin ngay, cho cái việc Thị trưởng về giảng bài thành chuyện ‘ván đóng thuyền’, để cả phố ai ai cũng ! Đến lúc đó dù Thị trưởng hủy thì cũng nể mặt quần chúng chứ nhỉ? Anh bảo em thế ?”
Ngô Tranh Vinh: “……”
Chương 75: “Thảo nào ngày nào cũng giặt ga giường...”
Nửa đêm canh ba vợ lay tỉnh để thảo luận công tác, khiến Ngô Tranh Vinh khỏi bắt đầu tự kiểm điểm bản .
Hai ngày nay tuy là kỳ nghỉ tân hôn, nhưng nghĩ Lai Nha tuổi đời còn trẻ, lẽ cần thời gian để thích nghi, nên trong sinh hoạt vợ chồng, đòi hỏi chừng mực. Ban ngày sắp xếp các hoạt động bổ ích cho tâm, ban đêm cũng chỉ là lăn từ bên trái sang bên , hoặc nhích từ bên sang bên trái chiếc giường lớn mà thôi. Mỗi Lai Nha rên rỉ kêu mệt, đều tin là cô mệt thật.
“Em đang chuyện với đồng chí đấy!” Mãn Chi hỏi xong, đợi mãi chẳng thấy hồi âm, bèn theo cảm giác hôn "chụt" một cái môi : “Anh ngủ gật ?”
Trong bóng tối om om, chẳng là hôn trúng chỗ nào, cứ coi như là môi .
“Không, đang cân nhắc vấn đề.” Ngô Tranh Vinh cảm giác cổ cô vợ l.i.ế.m cho ướt nhẹp. “Vấn đề gì cơ?”
Người đàn ông đáp lời, lẳng lặng mà dứt khoát, nhấc chân thâm nhập trong. Mãn Chi đang mải chuyện bỗng nhấc bổng một bên chân lên: “!!!”
Cô thẹn quá hóa giận, thụi cho hai cái ngực: “Em đang bàn chính sự với mà!” “Nửa đêm , chính sự gì mà để mai bàn?” “Thì tại em chợt nhớ , hỏi là em ngủ !” Mãn Chi áp sát giục giã: “Anh mau trả lời em !”
“Em trả lời , ‘Golubushka’ nghĩa là gì?” Mãn Chi ngẩn một lúc, bật giữa đêm đen. Cái câu cô ở rạp kịch hôm qua, hóa tay vẫn cứ để bụng! “Không thèm cho .”
Ngô Tranh Vinh nhanh chóng rà soát một lượt các cách xưng hô trong vở kịch. Vừa hành động, phỏng đoán: “Là ‘Mình ơi’ ?” Anh đoán chắc là nghĩa , nhưng chẳng đáp lời.
Mãi một lúc , hỏi: “Hay là ‘Người của ’?” Mãn Chi hổ lấy tay bịt miệng : “Anh đừng nữa.”
Diễn viên sân khấu diễn thì ngữ điệu phần khoa trương, cô chỉ thấy sến chứ chẳng . giọng Ngô Tranh Vinh vốn trầm ấm, nghiêm túc, câu hỏi mà như câu khẳng định, khiến cô mà ngón chân cũng quắp cả . Cô bịt miệng , trong phòng rốt cuộc cũng yên tĩnh. Tiếng dế mèn kêu râm ran ngoài cửa sổ gỗ mở toang, kịp thời che lấp những nhịp thở dốc đan xen.
Chẳng bao lâu , phía động tĩnh. “‘Thiên thần của ’ ?” Giọng Ngô Tranh Vinh cũng nhịp nhàng như động tác: “Có là thiên thần của ?”
“Không , !” Mãn Chi lắc đầu, bật thành tiếng: “Em bảo đừng nữa mà!” Trong bóng tối, nước mắt nơi khóe mắt ai đó cuốn , nhưng những giọt mới nhanh chóng tuôn . Người đàn ông siết chặt lấy trong lòng, giọng run rẩy theo từng nhịp va chạm: “Không thiên thần, thì chắc chắn là ‘Bảo bối của ’ ...”
Nước mắt Mãn Chi tuôn xối xả, cô c.ắ.n môi nhất quyết thưa. Ngô Tranh Vinh đêm tuy đáp án như ý, nhưng dường như vô tình "mở vòi nước" của vợ...
...
Nghỉ phép cưới ba ngày, thì cả ba ngày Mãn Chi đều ngủ nướng đến tận giờ cơm trưa mới dậy. Hai ngày đầu thì thôi, chứ ngày thứ ba cô chính sự thật mà!
Lớp học Nhân dân sắp khai giảng mà xảy vụ giẫm đạp ở công viên, lòng cô cứ thấy bất an, sớm để chuẩn . Ấy thế mà hôm nay ngủ đến trưa trật trưa bang! Đã mắt còn sưng húp lên thế , mặt mũi mà đến cơ quan?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-138.html.]
Ngô Tranh Vinh ở phòng việc thấy động tĩnh bèn buông sách bước sang, định hỏi xem trưa nay cô ăn ở nhà ngoài. Nhớ mấy câu đêm qua, Mãn Chi hổ lưng thèm tiếp chuyện. Bị hỏi dồn quá, cô mới lầm bầm: “Tất cả là tại em nhụt chí, hôm nay em còn định tuyên truyền cho lớp học Nhân dân với bà con đây !”
Sau đêm qua, Ngô Tranh Vinh nhận thức mới về lòng tự trọng và cả tinh thần hăng say công tác của vợ. Để tránh ảnh hưởng đến hòa khí gia đình, sáng nay tìm cách bù đắp.
“Trên báo đăng tin về vụ giẫm đạp ở Công viên Nhân dân, nhưng giúp em ngóng tình hình . Hôm đó một lượng lớn dân tràn từ cửa công viên, phá vỡ hàng rào bảo vệ của công an, dòng đổ xô như thác lũ, lớp đè lên lớp ...”
Nghe , Mãn Chi vội hỏi: “Thương vong thế nào ạ?” “Tính đến sáng nay, 2 c.h.ế.t, 11 trọng thương, 32 thương nhẹ.” “……” Mãn Chi lẩm bẩm: “Nghiêm trọng thế cơ ạ? Sáng nay ai đến tìm em ?” “Không .”
Mãn Chi giường suy tính. Nếu Thị trưởng hủy hoạt động, đồng nghiệp ở phố chắc chắn sẽ đến thông báo cho cô. Chưa thông báo nghĩa là kế hoạch vẫn chạy. Thị trưởng về ngày 21, việc quan trọng nhất lúc là công tác tuyên truyền an cho quần chúng, đồng thời xin hỗ trợ từ Công an thành phố, chứ dựa mấy đồng chí ở đồn Quang Minh thì chắc chắn là xuể.
Vụ ở công viên to thế, chắc Chủ tịch quận Mục cũng chứ? Có khi xin chi viện từ Công an quận Công an thành phố cũng nên. Việc của phố bây giờ là thông báo lịch học cho bà con càng sớm càng , đồng thời công tác vận động an .
Nghĩ thông suốt , Mãn Chi trách khéo: “Tất cả tại ! Không thì sáng nay em báo cho mấy Ban đại diện khối phố .”
Nếu là cặp vợ chồng bằng tuổi, càm ràm thế chắc nổ tranh cãi. Ngô Tranh Vinh qua cái tuổi ham đôi co, giúp cô chọn váy trong tủ bảo: “Cậy các em gõ cửa từng nhà thì đến bao giờ mới xong? Dân phố Quang Minh một nửa là công nhân xưởng 856, lúc Thị trưởng giảng bài công nhân cũng đông, lát Ban phát thanh xưởng bảo một tiếng, cho loa phát khắp khu sản xuất và khu tập thể là xong.”
“Hai đứa giờ là một nhà, ai cũng lớp học do phố tổ chức, chuyện thì ảnh hưởng đến . Đây là việc của phố, để em tự sang việc với Ban phát thanh.” Mãn Chi chỉ chỉ sang sân bên cạnh: “Với , em đang ‘nhất cự ly nhì tốc độ’, thể nhờ chị nhà đồng chí Kỹ sư Tô giúp đỡ.”
“Em còn quen cả vợ kỹ sư Tô nữa ?”
Nhà 16 chỉ một láng giềng, là nhà 15 của Tô Chí Khang, Phó tổng công trình sư xưởng 856. Kỹ sư Tô mới ngoài bốn mươi, vợ kém mười tuổi. Hồi Ngô Tranh Vinh còn độc , quan hệ với họ cũng chỉ là xã giao, gặp đường thì chào hỏi một câu, dù là hàng xóm nhưng chẳng mấy khi qua .
“Quen chứ ! Hồi em với chuyển đồ cưới về đây gặp chị Thường ở bên cạnh. Chị cùng họ với em, coi như là một nhà, hôm đó hai chị em buôn chuyện trong sân một lát.”
“Kỹ sư Tô chuyển về đây cùng đợt với đấy. Nghe bảo chị Thường là phát thanh viên đài phát thanh địa phương, từ khi chuyển về đây biên chế ở đài thành phố nên tạm phát thanh viên ở xưởng. Nhiều tin quan trọng loa là do chị đấy, trưa nào cũng . Có điều chị ít , tính tình vẻ thanh cao lãnh đạm, chị sẵn lòng giúp .”
Ngô Tranh Vinh đưa chiếc váy chọn cho vợ, ngạc nhiên: “Đến cả chuyện chị gì em cũng ?” Anh ở cạnh nhà hai năm trời, đến cái tên đầy đủ còn kịp hỏi. Thật chẳng bằng Lai Nha mới dọn về hai ngày.
“Các đồng chí nữ chuyện với mà, buôn một hồi là hết.” Mãn Chi rũ chiếc sườn xám ngắn tay màu trắng xanh , ngập ngừng hỏi: “Ở nhà mà mặc sườn xám gì ?” “Không mặc ở nhà, chẳng lẽ em định mặc đến cơ quan?” “……”
Mãn Chi thấy cũng lý, ngoài mấy buổi diễn âm nhạc dân tộc , cô chẳng mấy khi dịp diện sườn xám, thôi thì ở nhà "điệu" một tí cũng chẳng . Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân, đồ đồng hồ bàn: “Sắp hết giờ nghỉ trưa , em sang tìm chị Thường nhờ vả ngay! Kỹ sư Tô với chị Thường là dân tộc Hồi, trưa nào họ cũng về nhà ăn cơm, em qua tầm là đúng lúc.”
Ngô Tranh Vinh: “……” Anh bắt đầu thấy tò mò về cái "mạng lưới thông tin" của đồng chí Phó chủ nhiệm Diệp đấy.
Bên sân 15 láng giềng, chị Thường Hải Đường cũng đang xì xào với chồng về đôi vợ chồng mới cưới bên cạnh. “Cái ông Đoàn trưởng Ngô với vợ ông , cưới mới ba ngày thôi nhỉ?” “Ừ, chủ nhật tuần tổ chức xong.” Tô Chí Khang lật sách gặm bánh bao, vẫn phân tâm tiếp chuyện vợ.
“Giời đất ơi! Ông Tô , ông thấy chứ, ông Đoàn trưởng Ngô mới cưới vợ ba ngày mà giặt ga giường đến hai đấy! Sáng nay em về nấu cơm, thấy ông mang cái ga giặt xong nhà. Có khi hôm qua cũng giặt mà em thấy chứ!”
Tô Chí Khang: “……”
Thường Hải Đường quanh phòng một lượt, tiếp tục cảm thán: “Giặt ga mà phơi ngoài sân! Ông bảo cái nhà lấy chỗ mà phơi cho khô ?” “Người phơi ngoài sân là vì thiên hạ thấy. Em cũng là phụ nữ học thức, chuyện ‘phi lễ vật thị’ (chuyện tế nhị nên ) mà em hiểu ?” “Thì em cố ý ! Chẳng qua là chỗ riêng tư vợ chồng thì em với ông thôi mà!”
Thường Hải Đường gắp hết trứng trong đĩa hẹ xào trứng bát , đẩy nửa đĩa hẹ còn sang cho chồng.