Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 139

Cập nhật lúc: 2025-12-24 01:56:07
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ăn nhiều một chút.” Tô Chí Khang: “……”

Hai vợ chồng ăn xong bữa trưa, dậy dọn dẹp bát đũa thì tiếng gõ cửa cổng. Thường Hải Đường buông đồ xuống mở cửa, thì phát hiện đến chính là vợ chồng Đoàn trưởng Ngô mà chị mới đem "đề tài thảo luận"!

Việc khiến chị khỏi chút tật giật , cố gắng nở nụ đon đả chào mời: “Chủ nhiệm Diệp và Đoàn trưởng Ngô đến đấy ? Kìa, mời hai đồng chí nhà chơi!”

“Chị Thường ơi, em sang biếu chị ít kẹo hỷ! Cuối tuần đám cưới em, thấy chị cùng Tô qua dự tiệc, hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn , tất nhiên là em mang kẹo sang bù cho chị !”

Thường Hải Đường ngờ cô vợ mới mang kẹo hỷ đến tận cửa thế . Anh Tô vốn đóng góp tiền mừng cùng các lãnh đạo xưởng khác cho phía quân đại diện. Dù thiệp mời ghi là mời cả gia đình, nhưng chỉ một suất tiền, dắt thêm vợ con theo thì e tiện, vả chị Thường cũng chẳng thiết gì với đôi trẻ, nên những dịp như thế chị cũng chẳng .

Chị đón lấy gói kẹo hỷ bọc giấy hồng điều, niềm nở mời hai nhà. Mãn Chi bảo: “Em chút chuyện riêng tâm tình với chị Thường, nhà em mới ăn cơm trưa xong, thôi cho nhà ạ.”

Thường Hải Đường thầm đoán, câu " mới ăn cơm trưa" chắc là ám chỉ bữa trưa đồng chí Đoàn trưởng dùng thịt lợn, nên mới tế nhị nhà dân tộc Hồi. Trong lòng chị bỗng nảy sinh thiện cảm với cô dâu mới , nụ mặt cũng tự nhiên hơn hẳn.

“Thế thì mời em , chuyện gì chị em xuống chuyện!”

Mãn Chi bảo đồng chí quân đại diện đợi ngoài sân một lát, còn thì theo chị Thường nhà, trình bày ngắn gọn mục đích chuyến thăm.

“Mượn loa phát thanh của xưởng ? Chuyện chắc vấn đề gì , Thị trưởng về giảng bài là việc lớn lao, công tác vận động sớm là đúng quá . Chủ nhiệm Diệp , chiều nay chị lên xưởng sẽ đề đạt với lãnh đạo một tiếng, nhưng em chuẩn sẵn bản thảo phát thanh đấy nhé!”

“Dạ , thế để em về soạn thảo ngay, chị Thường là dân chuyên nghiệp trong ngành, lúc đó em nhờ chị trau chuốt câu chữ giúp em với ạ!”

Thấy chị láng giềng sảng khoái như , lòng Mãn Chi rộn ràng niềm vui. Chị hàng xóm tuy trông vẻ thanh cao lãnh đạm nhưng thực chất cũng là nhiệt tình đấy chứ!

Ngô Tranh Vinh hồi lập gia đình, giữ kẽ để tránh điều tiếng với gia quyến các lãnh đạo khác nên chẳng mấy khi giao thiệp. Giờ hai thành vợ thành chồng, cô thể mặt gia đình với xóm giềng ! là "bán em xa mua láng giềng gần", cô thấy chị hàng xóm !

Vợ chồng kỹ sư Tô chiều còn , Mãn Chi xong chính sự liền cảm ơn chị Thường xin phép về. Chị Thường tiễn cô tận cửa, tận mắt thấy đôi vợ chồng trẻ dắt tay sân bên cạnh mới khép cửa cổng . Lúc nhà, vô tình qua khe hở của hàng rào, chị thoáng thấy đồng chí Chủ nhiệm Diệp "phát" cho Đoàn trưởng Ngô một cái mông, Đoàn trưởng nắm lấy cổ tay, lôi tuột trong phòng.

Thường Hải Đường thở dài một tiếng, thảo nào mà chả giặt ga giường hàng ngày!

Chương 76: Lớp học Nhân dân, Thị trưởng đăng đàn...

Sáng sớm thứ Năm, đúng sáu giờ, tiếng còi báo thức vang lên, Ngô Tranh Vinh thức dậy chuẩn tác phong. Sáu giờ rưỡi, hội quân với các đồng chí ở Ban quân đại diện để tập thể d.ụ.c buổi sáng. Bảy giờ, nhà ăn tập thể dùng bữa sáng và đối soát kế hoạch công tác trong ngày với Tần Tường. Bảy giờ hai mươi, xách cặp lồng cơm sáng về nhà, gọi đồng chí Chủ nhiệm Diệp dậy.

Chủ nhiệm Diệp vốn thâm niên dậy lúc bảy giờ rưỡi để tám giờ kịp giờ việc, hồi còn ở nhà đẻ thì đồng chí Thường Nguyệt Nga lo việc gọi dậy và cơm nước. Sau khi kết hôn, nhiệm vụ gian khổ rơi cả lên vai Ngô Tranh Vinh.

Mãn Chi lúc nghỉ phép thì nơm nớp lo công việc, đến lúc thật thì luyến tiếc cái giường dậy. Cô tự công tác tư tưởng cho chính : Tuy kỳ nghỉ tân hôn hết, nhưng chỉ cần việc thành tích, vững cái ghế Phó chủ nhiệm, cô sẽ sớm một kỳ nghỉ dài , tàu hỏa, ngắm biển khơi!

, khi Ngô Tranh Vinh xách bữa sáng về, chỉ cần gọi một tiếng là cô " thành dịch vụ" thức giấc, chẳng hề khó bảo như lời vợ dọa dẫm.

Mãn Chi lấy hai cái túi lưới, đưa cho một cái, dặn dò: “Trong là kẹo hỷ, mang chia cho các đồng chí dự đám cưới nhé.” “Ừ.” Ngô Tranh Vinh còn bận công tác nên nán lâu, cầm túi kẹo, siết mạnh đầu ngón tay cô một cái mới dắt xe .

Mãn Chi ăn sáng xong cũng xách túi lưới của bộ đến cơ quan. Đi từ lối cửa Đông đại diện sang phố Quang Minh giúp cô rút ngắn hẳn ba phút đồng hồ. Phát hiện trọng đại khiến tâm trạng cô thêm vài phần, từ mai thể ngủ nướng thêm ba phút nữa !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-139.html.]

Tin tức về vụ giẫm đạp ở Công viên Nhân dân truyền đến văn phòng phố. Trưởng ban Trương Cần Giản là "cáo già" thương trường chính trị, độ nhạy bén nhất định, những gì Mãn Chi nghĩ tới cũng lường . Lớp học Nhân dân tuy là đề xuất của Mãn Chi, Thị trưởng cũng là do cô mời về, nhưng đây là vinh dự chung của tập thể, chắc chắn để chuyện "c.h.ế.t yểu".

Do đó, trong hai ngày tiểu Diệp nghỉ phép, Trương Cần Giản rút kinh nghiệm từ vụ công viên, cắt cử sân vận động dựng biển chỉ dẫn an , chia khu vực tập trung cụ thể cho từng Ban đại diện khối phố, yêu cầu quần chúng sân theo từng đợt. Lực lượng công an do quận điều phối, nhiệm vụ tiếp theo của phố là vận động quần chúng giảng đông đủ. Sân vận động sức chứa hàng nghìn , nếu lúc đó sân bãi trống huếch trống hoác thì mặt mũi cán bộ để cho hết.

“Đồng chí cán bộ Diệp ơi, Thị trưởng giảng bài thì liên quan gì đến dân tụi ? Không ?”

Mãn Chi giơ chiếc loa pin lên dõng dạc: “Được chứ ạ! Hoạt động tinh thần tự nguyện, đồng chí nào thì báo với đồng chí Tổ trưởng dân phố để chúng giữ chỗ nữa.”

“Cả phố chúng gần hai vạn dân, mà sân vận động Nhân dân cùng lắm chỉ chứa bốn nghìn . Tính cứ năm mới một giảng, chỉ tiêu vô cùng quý giá. Ai nhất định báo sớm để nhường suất cho đồng chí khác!”

Lại thắc mắc: “Chủ nhiệm Diệp , tư tưởng vững vàng , cần giáo d.ụ.c thêm . Mà Thị trưởng định cái gì mà suất ‘sốt’ thế?”

Mãn Chi đáp: “Thị trưởng giảng cho dân thì tất nhiên chuyện sát sườn với đời sống của dân . Chị , em hỏi thật, giờ chị thấy mặt mũi đồng chí Thị trưởng bao giờ ?”

“Ha ha, dân đen tụi lấy cơ hội mà gặp Thị trưởng!”

“Đấy! Đã thấy thì đừng quan tâm đồng chí giảng gì, cứ xem xem Thị trưởng mặt mũi , bao nhiêu tuổi, năng chất lãnh đạo . Để đến Tết nhất về quê tụ tập họ hàng, dân phố Quang Minh còn chuyện mà khoe! Thị trưởng nhậm chức bao lâu nay, mới chỉ về duy nhất phố Quang Minh ‘thầy giáo’ giảng bài thôi, vinh dự cả thành phố chỉ phố đấy ạ!”

Trong lúc bà con đang xì xào bàn tán, Lưu Kim Bảo bên cạnh bồi thêm: “Đừng là bà con, ngay cả đám cán bộ phố chúng cũng thấy Thị trưởng bao giờ ! Lần mời đồng chí về là nhờ đồng chí Phó chủ nhiệm Diệp đây thư tâm huyết, rằng thể nhân dân phố Quang Minh khao khát đồng chí chỉ giáo, Thị trưởng mới gật đầu đấy!”

“Mọi quanh năm quẩn quanh xó bếp, chi bằng dẫn con em sân vận động mà mở mang tầm mắt! Sân vận động trang hoàng lộng lẫy lắm, lúc đó chỉ gặp Thị trưởng mà còn cùng hàng nghìn học, cái khí náo nhiệt vài năm mới một thôi!”

Thị trưởng giảng gì quan trọng, quan trọng là khơi gợi lòng hiếu kỳ và tâm lý đám đông của quần chúng. Cứ tập hợp sân cái , dù động cơ ban đầu là gì, nhưng khi thì kiểu gì cũng thu lượm cái chữ, cái tư tưởng mang về.

Bà con khối phố 2 hai cổ động cũng dần xiêu lòng. Đằng nào cũng chỉ mất một buổi sáng, xem náo nhiệt tí cũng chẳng mất gì, cái chính là thấy Thị trưởng! Sau mà chẳng cái để "nổ" với em bạn bè!

“Chủ nhiệm Diệp ơi, Thị trưởng về chỉ để giảng bài thôi , sắp xếp công ăn việc cho tụi ?” Mãn Chi và Lưu Kim Bảo: “......”

Mãn Chi thầm nghĩ: còn Thị trưởng thăng quan thẳng cho đây , nhưng mà đời như mơ! Cô vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh: “Chẳng cần đến Thị trưởng, ngay phố cũng khả năng sắp xếp việc . Bác ơi, ai cần tìm việc ạ?”

“Con gái thứ hai nhà .” “Thế thì bác trình bày cụ thể cảnh em nó: bao nhiêu tuổi, sức khỏe thế nào, bằng cấp , năng khiếu gì, đây việc gì... Ngay cả Thị trưởng cũng thể sắp xếp việc đầu đuôi ngọn ngành . Phố cũng đang một chỉ tiêu lao động, mấy hôm nay cán bộ đang lu bu việc lớp học, đợi Thị trưởng giảng bài xong, bác cứ lên văn phòng phố gặp em nhé.”

Mãn Chi cứ thế kiên nhẫn giải đáp đủ câu hỏi " trời bể" của bà con. Ở khu tập thể quân giới, loa phát thanh cũng truyền thông báo và những điều cần lưu ý. Các cán bộ phố thì tỏa khắp các ngõ hẻm để công tác vận động.

Ngày hôm đó, bộ nhân viên phố và các Ban đại diện đều việc đến tận chín giờ tối mới nghỉ. Mãn Chi về đến nhà còn chẳng buồn ăn tối, chỉ kịp vệ sinh qua loa đổ vật xuống giường ngủ say như c.h.ế.t, quần áo cũng là do Ngô Tranh Vinh giúp cô cởi .

thông báo đến từng hộ gia đình, nhưng trong lòng cô vẫn phập phồng lo sợ. Làm công tác cơ sở lâu năm sẽ hiểu, đừng bao giờ tin quá mức lời hứa của quần chúng. Nhiều vì nể mặt cán bộ mà gật đầu cái rụp, nhưng đến giờ G là họ "ngại" .

Thế nên, sáng hôm , cô ăn vội bữa sáng chạy ngay sang khối phố 1. Thấy bà con lục tục khênh ghế đẩu kết bạn cùng tiến về phía sân vận động, cô mới thực sự thở phào nhẹ nhõm!

Vì mỗi khối phố lịch hẹn giờ khác nên bà con theo từng đợt trật tự. Suốt cả buổi sáng, dòng xách ghế đẩu nhộn nhịp phố tạo nên một cảnh tượng vô cùng mới mẻ cho phố Quang Minh!

Đồng chí phóng viên báo thành phố kịp thời ghi cảnh tượng bà con tay xách nách mang ghế đẩu, xếp hàng dài chỉnh tề, gương mặt rạng rỡ dự lớp học. Bức ảnh chụp vội tiên đăng tờ Nhật báo Tân Giang, đó Nhân dân Nhật báo và các tờ báo lớn của Trung ương đăng . Về , tác phẩm còn tham gia "Triển lãm ảnh báo chí Xã hội chủ nghĩa quốc" và giành giải Vàng danh giá. Nó trở thành biểu tượng cho đời sống tinh thần tích cực, vươn lên của nhân dân trong chế độ mới, lưu truyền và đăng tải suốt hàng chục năm đó.

Loading...