Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 140

Cập nhật lúc: 2025-12-24 01:58:15
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất nhiên, đó đều là chuyện của .

Lúc bấy giờ, Diệp Mãn Chi vẫn thể ngờ rằng phố Quang Minh nơi công tác trở nên "nổi đình nổi đám" chỉ nhờ một bức ảnh. Lúc , cô đang tay xách ghế đẩu, cùng toán dân phố cuối cùng tiến về phía sân vận động!

Phía , dòng rồng rắn lên mây trông vô cùng hoành tráng, quy mô chẳng kém gì đoàn diễu hành hôm nọ. Đi qua các con phố khác, hễ qua đường tò mò hỏi thăm là bà con khối phố dịp "vênh mặt" hãnh diện:

“Tụi Thị trưởng giảng bài đấy! Gì cơ, đồng chí cũng ? Thế thì , chỉ cư dân phố Quang Minh chúng mới dự thôi. Sao á? Hoạt động do phố chúng tổ chức, đương nhiên là ưu tiên nhà !”

“Thị trưởng chỉ đích giảng cho phố Quang Minh thôi nhé, suất dự hạn cả đấy, cứ năm mới chọn một ưu tú thôi, quý giá lắm!”

Mãn Chi bên cạnh bà con "nổ" mà chỉ che mặt thầm. Bình thường chẳng mấy khi lộ diện, hóa bà con lối xóm nhà cũng đầy tinh thần tự tôn tập thể và cả một chút "bệnh sĩ" đáng yêu thế .

Trong sân vận động lúc chật kín . Ngay phía bãi cỏ là một bục giảng cao vút, phía treo băng rôn đỏ chói dòng chữ: "Lớp học Chính trị Tư tưởng Xã hội Chủ nghĩa đầu tiên - Khu phố Quang Minh, thành phố Tân Giang". Khắp sân bãi rợp bóng cờ hoa, khẩu hiệu và các tờ báo tường khổ lớn. Ở mỗi khu vực đều cán bộ phố, các đồng chí dân quân, tự vệ, tiểu tổ trưởng dân phố và các phần t.ử tích cực chịu trách nhiệm giữ gìn trật tự.

Mãn Chi thầm thừa nhận, sự sắp xếp của Trưởng ban Trương Cần Giản thật sự tầm xa trông rộng. Một cuộc họp tập trung đông đảo quần chúng thế mà diễn nền nếp, sự cố lộn xộn nào thì coi như thành công một nửa .

mười giờ, lớp học chính thức bắt đầu. Đồng chí Thị trưởng bước lên bục giảng trong tiếng vỗ tay rền vang như sấm dậy. Ông ái gửi lời chào nồng nhiệt đến thể bà con.

Nhìn xuống , Thị trưởng tỏ vẻ khá hài lòng. Đã gọi là "Lớp học Nhân dân" thì đúng chất là của nhân dân. Ông để ý thấy hàng ghế đầu tiên là bà con lao động chân chất, phần lớn là các cụ già, phụ nữ và các cháu thiếu nhi. Còn các đồng chí cán bộ diện sơ mi đóng thùng quân phục chỉnh tề đều tự giác vòng ngoài hoặc ở hai hàng ghế cuối cùng.

Quận Chính Dương kiểu "đầu voi đuôi chuột", chạy theo chủ nghĩa hình thức, điều khiến ông tâm đắc. Vì thế, đối diện với những quần chúng lao động thực thụ, Thị trưởng giảng bài bằng tất cả nhiệt huyết và sự chân thành!

Chủ đề bài giảng ông chọn lọc từ danh sách phố Quang Minh đề xuất, xoay quanh nội dung: “Chủ nghĩa Xã hội là con đường duy nhất đúng đắn”. Ngoài việc giải thích định nghĩa và đặc trưng của chế độ mới, ông còn lấy những ví dụ sinh động từ sản xuất công nghiệp, chỉnh trang đô thị đến đời sống hằng ngày để chứng minh tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội.

Giọng trầm hùng, quyết đoán của Thị trưởng qua hệ thống loa phóng thanh truyền đến tai từng dân. Với nhiều bà con, đây thực sự là "tiết học cuộc đời" đầu tiên của họ. Những ban đầu chỉ theo xem náo nhiệt cũng dần nội dung cuốn hút, mắt rời bục giảng.

Mãn Chi cùng các đồng chí đồng nghiệp hàng cuối, ghi chép thầm thán phục trình độ của Thị trưởng. Cụ tiên tri dạy: "Bắn cung bia, chuyện ". Cô tin rằng khi việc với cán bộ, Thị trưởng chắc chắn dùng nhiều từ ngữ bình dân, tục ngữ phương ngữ đến thế. ở đây, bài giảng của ông vô cùng dễ hiểu, tuyệt nhiên những thuật ngữ chuyên môn đ.á.n.h đố . Ngay cả những bà con chữ cũng thể nắm bắt cái tinh thần mà ông truyền tải.

Mãn Chi nghĩ, Thị trưởng thế là quá tuyệt vời, đúng là dựng nên một "tấm gương mẫu mực" cho Lớp học Nhân dân của phố. Mục đích của giảng bài để phô trương học vấn, mà là để quần chúng hiểu và tin theo.

Khi thấy bài phát biểu sắp hồi kết, cô vội đưa mắt sang khu vực Ban đại diện 5, chạm đúng ánh mắt của - bà Thường Nguyệt Nga. Bà Thường thấy ký hiệu của con gái, liền mở chiếc túi vải ôm khư khư suốt cả buổi, lấy hai khóm hoa xác pháo rực rỡ.

Chị dâu Thẩm Lượng Muội thấy nhổ cả cụm hoa từ chậu đất thì xót xa bảo: “Mẹ ơi, để cả chậu mà tặng cho trang trọng!”

“Con thì gì! Mang cả chậu nhỡ tưởng ‘mìn’ bên trong, cho lên đài thì ! Cứ mang cả chậu cả đất thế là các đồng chí công an chặn ngay từ sân .”

Bà Thường chẳng buồn đôi co, đưa nắm hoa xác pháo cho thằng cháu đích tôn - bé Mạch Đa. “Ở nhà bà dặn thế nào, còn nhớ ?” Mạch Đa nắm chặt bó hoa, hồi hộp gật đầu: “Dạ, đợi ông xong, cháu sẽ chạy lên tặng ạ.”

Thẩm Lượng Muội ngờ cô em chồng sắp xếp nhiệm vụ trọng đại cho con trai , lòng chị còn run hơn cả thằng bé: “Con ơi, cầm khéo thôi kẻo gãy hoa! Mẹ ơi, để tiểu nó? Mạch Đa nhà còn bé quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-140.html.]

Bà Thường mắng khẽ: “Bé cái gì mà bé! Năm nay thằng bé lớp 1 đấy. Sau trường, thầy cô bạn bè nó từng tặng hoa, chuyện trò với Thị trưởng thì kiểu gì chẳng bầu lớp trưởng! Cơ hội nghìn năm một, nếu nhờ con Mãn Chi Phó chủ nhiệm thì cái việc ‘nở mày nở mặt’ đến lượt nhà !”

Mạch Đa dáng " lớn" gật đầu: “Mẹ hiểu , bà nội là học, cứ lời bà!” Thẩm Lượng Muội: “……” Ơ , học thì ý kiến ? Mình cũng đăng ký lớp bình dân học vụ xóa mù chữ đấy chứ bộ!

Trên bục giảng, Thị trưởng lời kết, ông vẫy tay chào bà con và định cúi chào để xuống sân. lúc đó, từ bậc thềm bên cạnh, một bé trai chạy "lạch bạch" lên. Thị trưởng ngẩn một giây nhanh chóng nở nụ hiền hậu.

Bị hàng nghìn con mắt đổ dồn , Mạch Đa run lắm, nhưng lời cô út dặn thì dám quên. Thằng bé chìa bó hoa xác pháo mặt, dõng dạc: “Thưa ông, hoa là bố cháu trồng, cháu tặng ông ạ!”

Nghe thấy "ông Thị trưởng" cảm ơn còn xoa đầu , Mạch Đa ngượng nghịu gãi đầu, lí nhí: “Cháu chào ông ạ!” chạy "lạch bạch" xuống đài.

Thị trưởng cầm bó hoa xác pháo tay mà dở dở . Ông từng tặng nhiều loại hoa, từ hoa nhựa đến hoa hồng kiêu sa. nhận một bó hoa xác pháo "nguyên gốc" thế thì là đầu tiên! Loại hoa vốn là hoa công cộng, đầy rẫy ở các bồn hoa ven đường. Bó hoa tay ông vẫn còn dính nguyên bầu đất, nếu thằng bé bảo là bố nó trồng, ông cứ tưởng nó "vặt trộm" ở đó mang lên.

Nhìn bó hoa, Thị trưởng bùi ngùi cảm thán: Quần chúng lao động thật là thuần hậu, chân chất! Ông giơ cao bó hoa xác pháo vẫy chào bà con. Trong tiếng vỗ tay rền vang và giai điệu hào hùng của bài hát “Ca ngợi Tổ quốc”, buổi giảng bài thành công .

Hoạt động do phố tổ chức nhưng những cán bộ cấp thấp như Mãn Chi Trương Cần Giản chẳng thể chen chân đến gần Thị trưởng. Họ chỉ phép lưng Bí thư Quận ủy và Chủ tịch quận để tiễn đoàn xe của Thị trưởng rời . Lãnh đạo , họ còn để hướng dẫn bà con giải tán trong trật tự. Phải đến khi cuối cùng rời sân an thì nhiệm vụ hôm nay mới gọi là thành.

Thế nhưng, khi đang về phía lối , đồng chí Trần - Chánh văn phòng UBND thành phố nhỏ gì đó với Chủ tịch Mục Lan. Bà Mục Lan liền , vẫy vẫy tay gọi Mãn Chi. Thấy , Mãn Chi vội vàng chạy lúp xúp tới.

Chủ tịch Mục giới thiệu: “Báo cáo Thị trưởng, đây chính là đồng chí Diệp Mãn Chi - thư gửi đồng chí đấy ạ. Hiện đồng chí đang giữ chức Phó chủ nhiệm Ủy ban hành chính phố Quang Minh. Tuổi trẻ tài cao, tinh thần ‘nghé con sợ hổ’, nhậm chức mấy ngày dám tâm thư gửi lãnh đạo thành phố .”

Thị trưởng gật đầu hà hà: “ vẫn còn ấn tượng với tiểu Diệp. Lần gặp, cô còn là cán bộ trẻ giữ trật tự ở chợ tự do, là Phó chủ nhiệm phố , tiến bộ nhanh đấy.”

Bí thư Quận ủy Lã đây là đầu thấy mặt Mãn Chi, nhưng nể cái sự dũng cảm của cô, ông cũng dành thời gian tìm hiểu qua lý lịch cán bộ trẻ . Nhìn khuôn mặt còn vương nét thanh xuân của cô, Bí thư Lã : “Đồng chí Diệp Mãn Chi là một trong những cán bộ trẻ triển vọng quận đề bạt năm nay. Có tinh thần cách mạng, tố chất chính trị vững vàng, là lớp cán bộ kế cận đầu tiên mà quận đào tạo theo tiếng gọi của Thành ủy đấy ạ.”

Thị trưởng khẽ gật đầu: “Quận Chính Dương trong việc trọng dụng cán bộ trẻ đúng là táo bạo, gò bó. Xét quy mô thành phố, đồng chí Diệp Mãn Chi lẽ là Chủ nhiệm phố trẻ nhất .”

Mãn Chi vốn định nhiều, nhưng câu cô chẳng rõ Thị trưởng đang khen đang nhắc nhở. Ngộ nhỡ ông tán thành việc "phá cách" dùng trẻ của quận thì chức vụ của cô coi như tiêu đời kỳ sát hạch cuối năm!

Cô đắn đo hai giây cố ý lộ vẻ mặt ngượng nghịu, bối rối: “Báo cáo Thị trưởng, hiện cháu mới chỉ là ‘Quyền’ Phó chủ nhiệm thôi ạ, ngạch hành chính vẫn là bậc 25, thể sánh với các đồng chí Phó chủ nhiệm ở các phố khác . Phải đợi đến cuối năm trải qua kỳ sát hạch của quận, nếu đạt yêu cầu cháu mới chính thức bổ nhiệm, nên giờ cháu vẫn đang trong giai đoạn thử thách thôi ạ!”

Thị trưởng mỉm : “Dù là quyền chức nhưng công tác tổ chức nề nếp, khí thế. Sau những hoạt động mang lợi ích thiết thực cho nhân dân thế cần phát huy nhiều hơn, thành phố luôn luôn ủng hộ.”

Mãn Chi khiêm tốn đáp: “Thưa Thị trưởng, thành công của Lớp học Nhân dân hôm nay là kết tinh trí tuệ của tập thể cán bộ phố Quang Minh và sự hỗ trợ hết của lãnh đạo quận ạ. Bản cháu thời gian công tác còn ngắn, kinh nghiệm chính trị nhiều, trình độ lý luận đủ tầm để lớp cho bà con. Vì thế cháu mới bàn với Trưởng ban Trương Cần Giản mời các đồng chí lãnh đạo thành phố và quận về đây tuyên truyền, coi như là ‘tầm sư học đạo’, mượn trí tuệ của cấp để bù đắp cho những thiếu sót của bản cháu ạ.”

Thị trưởng trò chuyện với một cán bộ cấp cơ sở như cô vài câu là quý lắm , thể đòi hỏi một cuộc đàm thoại chuyên sâu hơn. Mãn Chi thêm vài câu cùng lãnh đạo quận tiễn ông lên xe. Trước khi , bà Mục Lan gọi riêng Mãn Chi một góc:

“Vừa cháu thể hiện . Trước đó cô còn lo cháu tuổi trẻ dễ nảy sinh tâm lý ham công lớn, kiêu ngạo. Chuyện Lớp học Nhân dân thế nào lãnh đạo quận đều hiểu cả. Đồng chí Trương là Trưởng ban, cháu tôn trọng và phối hợp chặt chẽ, ngoài giữ gìn sự đoàn kết của bộ máy. Muốn triển khai công việc hanh thông, cháu thể thiếu sự ủng hộ của đồng chí Trương đấy.”

Mãn Chi thưa chuyện với Thị trưởng xong, đầu óc vẫn còn đang lâng lâng sung sướng và xúc động vô cùng!

Loading...