Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 147

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:05:25
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng ông Diệp còn đang lầm bầm: "Cái con bé , nó đưa cho mấy quyển vở bài tập cũ cái khỉ gì ?"

Dưới ánh đèn pin lờ mờ, hai vợ chồng cùng nheo mắt nội dung tờ giấy nhắn:

【Đồng chí Diệp Bất Thủ Tín, chẳng đồng chí hứa là xem trộm ?】

Bà Thường Nguyệt Nga và ông "Diệp Bất Thủ Tín": "::::::"

Ông Diệp đờ một lúc, cuối cùng cũng ngộ chính con gái rượu xỏ mũi. Nhận điều , ông giận đến mức nhảy dựng lên: "Cái con ranh con , dám học thói lừa phỉnh cả bố nó cơ đấy! Đợi nó từ miền Nam về, sẽ..."

Lúc , Mãn Chi cùng Ngô Tranh Vinh tàu hỏa hướng về Quảng Châu.

Đích đến của hai gồm hai chặng: Chặng thứ nhất dừng chân tại Quảng Châu để thăm gia đình chị cả của Ngô Tranh Vinh. Sau đó, tùy tình hình mà từ Quảng Châu hoặc Trạm Giang bắt tàu thủy đến đơn vị bố chồng đóng quân.

Từ Tân Giang Quảng Châu tàu chạy thẳng. Hai từ Tân Giang lên Bắc Kinh, từ Bắc Kinh theo đường sắt Kinh-Hán đến Hán Khẩu, cuối cùng từ Hán Khẩu theo đường sắt Hán-Việt mới đến Quảng Châu. Tính chuyển tàu hai , mất bốn năm ngày trời mới tới nơi.

Dù lộ trình hết sức phức tạp, những điểm chuyển tàu còn cùng một nhà ga, nhưng Mãn Chi vẫn luôn giữ vững tinh thần phấn chấn, nhiệt huyết đầy . Chốc chốc cô lôi bản đồ , cùng Ngô Tranh Vinh xác định xem đến .

Khi tiếng chuông đồng của nhân viên phục vụ vang lên lanh lảnh dọc các toa, Mãn Chi vội vàng đưa bản đồ cho chồng, hối hả: "Nhanh, nhanh lên , sắp dừng , chuẩn !"

Ngô Tranh Vinh dậy, chắn mặt cô, mở rộng tấm bản đồ để che mắt những xung quanh. Anh hạ thấp giọng: "Em đưa bớt tiền đây giữ cho, cứ mỗi lấy vén áo lên, em thấy phiền ?"

"Thế tí nữa em đưa tiền lẻ cho giữ."

Chẳng là hai lên tàu lâu tin bên toa ghế cứng mất tiền. Dù xác suất quân nhân móc túi là thấp, nhưng Mãn Chi vẫn bắt Ngô Tranh Vinh chuyển hết tiền sang chỗ cô cho chắc.

Cô thuần thục vén vạt áo sơ mi, từ cái túi bao t.ử thắt sát rốn rút mấy tờ tiền lẻ và một tờ hai đồng. "Chỗ giữ , tí mua đồ trả tiền."

Cái quần lót "đặc chế" rốt cuộc chẳng ai dùng . Ngô Tranh Vinh khi nhét tiền cái túi ở quần lót thì trông cứ thế nào , cả lẫn ngoài đều thấy ái ngại. Mãn Chi cũng mặc thử, quần thì nhưng nhét tiền thì bí bách, nhất là giữa mùa hè nóng nực . Mặc nửa ngày thấy , cô liền thức đêm sửa nó thành cái túi bao t.ử thắt lưng. Cái rốn cô vốn sợ lạnh chứ sợ nóng, nhét thêm ít lá ngải cứu túi, giữ tiền hộ vệ vòng eo, thật là một công đôi việc.

Nghe tiếng nhân viên phục vụ nhắc nhở ga Thừa Đức đến, hai tì sát cửa sổ. Mãn Chi thì thầm: "Anh đoán xem ở đây mua đồ khô trái cây?"

Đoàn tàu từ từ ga, Ngô Tranh Vinh nheo mắt về phía , thủng thỉnh: "Chẳng cá cược gì cả, đoán ."

Mãn Chi ghé sát tai nhỏ vài câu: "Thế nào?"

"Ừm." Trong toa vẫn còn nên Ngô Tranh Vinh nhiều, chỉ gật đầu chấp thuận cái "vụ cá cược" của cô. "Thế đoán là trái cây."

"Được, thế em đoán là đồ khô. mà em cũng đang thèm trái cây, thôi thì mong là thắng ."

Hai chỉ mang theo lương khô cho một ngày, còn đều giải quyết đường . Mãn Chi mong chờ mỗi khi tàu cập bến, nhất là những ga xép. Mỗi dừng, các bà các chị địa phương xách làn dọc sân ga chào mời đủ loại bánh trái tự , cả lạc rang, hạt dưa. Hôm qua ở một ga nhỏ, cô mua hai chùm nho hương hoa hồng thơm nức, nhâm nhi suốt cả buổi chiều. hôm nay cả ngày trời vẫn thấy bóng dáng trái cây .

Tàu dừng hẳn, mấy bà cụ xách làn lao đến cửa sổ. Trong khi những khác còn đang hò hét gọi , Ngô Tranh Vinh kinh nghiệm thò tay ngoài, vẫy vẫy hai tờ tiền lẻ. Thấy khách sộp, một bà cụ quấn khăn mỏ quạ chạy xộc tới: "Đồng chí ơi, mua lê Kinh Bạch ?"

"Mua ạ."

Thấy trái cây hiếm hoi, Ngô Tranh Vinh thầu sạch sáu quả lê còn trong làn. Mãn Chi mừng rỡ huých khuỷu tay : "Chắc chắn là thấy lê trong làn từ ! Đồ lừa đảo, dám lừa em cá cược!"

"Mấy quả đáy làn, mắt tinh đến mức ." Ngô Tranh Vinh chỉ là từ xa thấy hành khách khác lấy từ trong làn hai quả nên mới đoán .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-147.html.]

Mua , Mãn Chi tâm trạng vui vẻ nên chấp nhặt nữa. Cô rửa sạch lê, chia cho đồng chí Cục trưởng Quách đối diện một quả.

"Tiểu Diệp dạo ăn uống quá nhỉ," phụ nữ trung niên liếc vòng eo cô, "Có sắp ?"

Mãn Chi: "::::::"

Tuần mới "đến tháng", nổi! Còn cái cục u lên ở bụng cô, đấy là cái túi bao t.ử đựng tiền mà!

"Dạ , tại em khỏe ăn thôi ạ, hì hì," Mãn Chi đ.á.n.h trống lảng, "Cục trưởng Quách ơi, các chặng vé của giống ạ? Có còn cùng toa nữa ?"

Hành trình quá dài nên Ngô Tranh Vinh mua vé . May mắn thế nào chung toa với một đoàn đại biểu của tỉnh. Đoàn Quảng Châu dự Hội nghị Giao lưu Vật tư Toàn quốc, hơn hai mươi chiếm gần nửa toa. Người phụ nữ cùng phòng với hai vợ chồng chính là Cục trưởng vật tư của Cục Thương nghiệp Tân Giang.

"Đích đến của chúng giống , chắc vé sẽ xếp cùng một cụm thôi," Cục trưởng Quách chỉ tay mấy tờ báo tay hai , "Tiểu Diệp, cho mượn tờ báo xem tí nào."

Tay Mãn Chi đang dính đầy nhựa lê. Ngô Tranh Vinh liền đưa báo cho bà, hỏi: "Cục trưởng Quách, chúng cháu thể xem nhờ cuốn sách của bác ạ?"

Để hành lý nhẹ nhàng, trừ mấy cuốn sách mang quà, hai mang theo sách dọc đường, hàng ngày chỉ xem báo diệt thời gian. Tuy là vợ chồng nhưng ngoài vẫn giữ cách, nhất là đang mặc quân phục, càng chú ý tác phong. Trừ lúc ăn cơm, hai vợ chồng cứ như Ngưu Lang - Chức Nữ, mỗi một đầu giường. Ngô Tranh Vinh mấy cái cánh đồng hoang dọc đường cũng phát ngán, chuyện nhiều với vợ, buồn chán đến mức cả mấy mẩu tin vặt ở kẽ báo.

Cục trưởng Quách hào phóng đưa cuốn sách qua. Đó là cuốn tiểu thuyết dài tập Ngày Và Đêm của nhà văn Liên Xô Simonov, lấy bối cảnh trận chiến bảo vệ Stalingrad trong Chiến tranh Vệ quốc. Ngô Tranh Vinh theo thói quen lật trang tiêu đề, thấy đây là bản chữ Phồn thể do Cục Xuất bản Ngoại văn Moscow phát hành năm 1951. Giờ nhà nước đang đẩy mạnh chữ Giản thể, những cuốn sách cũ chữ Phồn khó tìm thấy ở hiệu sách. Chẳng trách từng qua.

"Chủ nhiệm Tiểu Diệp, xem cùng ?" Ngô Tranh Vinh chủ động mời gọi.

Mãn Chi gật đầu lia lịa, rửa sạch tay xuống cạnh . Toa giường giường là giường, mỗi một vị trí, cứ chung một giường mãi dễ xì xào. Lần coi như lý do chính đáng để sát rạt bên .

Cuốn Ngày Và Đêm cô cũng xem. Ngô Tranh Vinh cầm sách, cô phụ trách lật trang, hai vợ chồng cứ thế dán mắt sách suốt cả buổi chiều. Trong sách miêu tả nhiều cảnh chiến trường, thực lòng Mãn Chi thích mảng chiến tranh cho lắm, nhưng thấy Ngô Tranh Vinh say mê quá, cô cũng chẳng nỡ tỏ kém "tiến bộ". Đọc dần cũng cuốn những ngày đêm khốc liệt tranh giành từng căn nhà, góc phố ở Stalingrad.

Đọc sách tàu hại mắt, hai cứ xem cảnh một lúc sách một lúc, ròng rã suốt hai ngày trời. Tiếc là khi tàu ga Quảng Châu, hai vẫn đến đoạn kết trả sách cho Cục trưởng Quách.

Mãn Chi hỏi bác Quách xem Tiểu đoàn trưởng Saburov và cô bác sĩ quân y Anya cuối cùng đến với ? Cô chẳng quan tâm chiến sự Stalingrad thắng bại , chỉ đôi trẻ tu thành chính quả thôi.

Cục trưởng Quách bảo: " cũng xong , là hai đứa cứ cầm ? Khi nào về Tân Giang thì trả ?"

Nếu là cán bộ trẻ khác chắc vồ lấy ngay để tranh thủ giữ mối quan hệ với lãnh đạo. Mãn Chi suy bụng bụng , nếu ai đó mượn cuốn tiểu thuyết đang dở suốt cả tháng trời, chắc cô sẽ phát điên mất. Cô cũng kết cục mà!

"Dạ thôi ạ bác Quách, dịp cháu sẽ hiệu sách tìm mua một cuốn. Sách của bác lắm, đáng để trân trọng giữ gìn ạ."

Tàu cập ga Quảng Châu sáng sớm, hai vợ chồng chào tạm biệt các thành viên trong đoàn đại biểu. Vừa xuống xe, cái nắng phương Nam ập đến khác hẳn miền Bắc.

"Ở miền Nam đúng là nóng hơn nhà nhiều nhỉ!" Mãn Chi tỉnh giấc, tinh thần vẫn hừng hực như ngày đầu lên xe.

Điều ngoài dự tính của Ngô Tranh Vinh, cứ ngỡ bốn ngày đường vất vả sẽ bào mòn bớt cái sự hăng hái của đồng chí Tiểu Diệp. Ga Quảng Châu là ga lớn, hành khách đông như kiến, Mãn Chi sợ lạc nên cứ túm chặt lấy vạt áo sơ mi của , mắt dáo dác quanh.

"Mình qua nhà chị Cả luôn hả ?" Cô vẫn nhớ nhiệm vụ thăm chị.

"Tìm cái nhà khách ở tạm , ban ngày chị còn ." Ngô Tranh Vinh nắm cổ tay cô dắt khỏi ga. "Em đầu gặp chị, cũng tắm rửa đồ cho nó tươm tất chứ?"

Mãn Chi gật đầu lia lịa, đúng là Quân đại diện hiểu cô nhất. Cô thực lòng xuất hiện mặt chị chồng với bộ dạng bụi bặm, nhếch nhác thế .

Hai chìa giấy đăng ký kết hôn và giấy giới thiệu để thuê một phòng đôi ở nhà khách. Việc đầu tiên là tắm rửa ở khu nhà tắm công cộng, đó mới tính đến chuyện cơm trưa. Trong khu quân đội nhà cô ít miền Nam, khi Mãn Chi dò hỏi kỹ xem Quảng Châu món gì ngon.

dài giường, nhẩm tính mấy cái tên đặc sản: "Bao giờ thì đảo hả ? Mấy ngày ở đây liệu kịp ăn hết đống món ngon nhỉ?"

Loading...