Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 149

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:08:16
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh nghĩ thế thật ?” Mãn Chi hỏi cho chắc.

“Ừ, chẳng cuối tuần nào em cũng ngủ nướng đến tận trưa mới dậy đó ? Nếu chuyến nghỉ phép mà chỉ để ngủ cho hết ngày hết giờ thì nghĩ chắc chắn sẽ hối tiếc lắm.”

Thế nên, dù "lý luận chuyên môn" bồi dưỡng thêm, nhưng Ngô Tranh Vinh định đưa "thực hành" ngay. Chuyện gì cũng tôn chỉ: việc công , việc tư ; việc gấp , việc thong thả . Anh thừa hiểu đồng chí Tiểu Diệp mong ngóng chuyến đến nhường nào.

Ánh mắt Mãn Chi xoáy mặt vài giây, xác định đó là những lời gan ruột, thần sắc mặt cô mới dần giãn . Cô nỡ vứt cuốn sách đồi trụy , chứ nỡ vứt bỏ cái đàn ông .

“Thế thì tha cho đấy,” Mãn Chi hứ một tiếng, “Cũng tại mặt dày quá cơ, lúc nãy em thấy mấy loại quả lạ mà chẳng dám mở miệng hỏi mua.”

“Thế tìm xem .”

Lệnh báo động dỡ bỏ. Ngô Tranh Vinh cùng cô cửa hàng hợp tác xã gần ga, mua mấy quả xoài với dứa (trái thơm) mà cô từng thấy bao giờ. Hai vợ chồng gương vỡ lành, tình cảm nồng thắm như xưa.

Cuộc "Hội triển lãm danh thái mỹ điểm" dự kiến kéo dài một tháng. Khi hai đến tửu lầu Quảng Châu, hoạt động diễn hơn mười ngày, nhưng từ đầu phố dẫn đến tận bên trong hai tầng lầu của khách sạn đều đông nghịt . Mãn Chi cảm giác xem triển lãm còn đông hơn cả ở ga tàu, cô vội vã túm chặt lấy thắt lưng hông Ngô Tranh Vinh để khỏi lạc.

“……” Ngô Tranh Vinh đẩy cô lên phía : “Em cứ cho chắc.”

Mãn Chi tay lăm lăm nắm tiền với phiếu lương thực, phiếu thịt, mắt đảo liên hồi như sợ thiếu mất gian hàng nào. Mỗi gian đều dán tên đơn vị: Tửu lầu Bắc Viên, tửu lầu Kim Lăng, tửu lầu Hanh Trạm… là những cái tên xa lạ với phương Bắc. Với Mãn Chi, món nào ở đây trông cũng đều là "mỹ vị nhân gian" cả.

Trước quầy của các đơn vị đều bày mẫu món ăn đặc sản, mỗi quầy ít nhất cũng mười mấy món. Các bác thợ cả trực tiếp trổ tài nấu nướng tại chỗ bán cho thực khách nếm thử. Ăn món nào là do cái duyên.

Để tiết kiệm thời gian, hai vợ chồng chia xếp hàng ở hai quầy khác , hẹn nửa tiếng hội quân ở cầu thang lên tầng hai. Mãn Chi vẫn đau đáu món gà Văn Xương và bồ câu Giang Nam mà vợ kỹ sư Tôn giới thiệu. Dù thế nào nữa, hôm nay cũng thưởng thức bằng hai món đó.

Vì phiếu lương thực, phiếu thịt hạn nên cô chọn quầy của tửu lầu Quảng Châu để xếp hàng đầu tiên. Đơn vị cử chuyên trách giới thiệu đặc sắc món ăn cho bà con, nhưng Mãn Chi hiểu tiếng Quảng Đông nên chỉ dồn hết tâm trí việc đồ ăn mà nuốt nước miếng.

Đến lượt , cô chìa tiền và phiếu thịt . Thế nhưng, đồng chí nhân viên trả phiếu thịt cho cô.

Mãn Chi ngơ ngác: “Không thu phiếu thịt ạ?”

Đối phương đáp bằng giọng phổ thông pha chút phong vị địa phương: “Hệ thống cửa hàng ăn uống quốc doanh ở đây của chúng thu phiếu.”

“Cả phiếu lương thực cũng cần ạ?” Mãn Chi mừng húm.

“Dạ , nhưng đến cuối năm cũng bắt đầu thu phiếu đấy.”

Mãn Chi mừng rỡ như bắt vàng. Đây là bữa cơm đầu tiên của hai tại Quảng Châu, ngờ nguồn cung vật tư ở đây dồi dào đến thế! Ăn tiệm mà cần phiếu!

là mỗi tỉnh một chế độ cung ứng khác , chính sách tem phiếu cũng đồng nhất. Ở Tân Giang, năm ngoái ăn tiệm cũng cần phiếu, nhưng sang năm nay thống nhất thu đủ phiếu lương thực, phiếu thịt . Trước khi , Ngô Tranh Vinh cẩn thận đổi một ít "Phiếu lương thực quốc".

Thời , phiếu quốc thường dân gian gọi là loại "bay khắp trời", quý nhất trong các loại phiếu. Loại phiếu tỉnh dùng để "ăn khắp tỉnh" thứ nhì, còn loại "ăn tại chỗ" của thành phố là rẻ nhất. Để đổi mớ "bay khắp trời" , hai vợ chồng bù thêm ít phiếu thành phố đấy!

Nay ở cửa hàng quốc doanh thu phiếu, cô còn tính toán chi li từng mẩu phiếu để sống qua ngày nữa! Ngoài gà Văn Xương và bồ câu , cô còn "vung tay quá trán" mua thêm vịt lát thơm, cá vược chiên, bánh bao xá xíu…

Lúc hội quân với Ngô Tranh Vinh, hai gọi tổng cộng gần ba mươi món mặn và quà vặt. Dù suất nếm thử ở triển lãm nhỏ, nhưng mỗi thứ một miếng cũng khiến bụng Mãn Chi căng tròn như cái trống. Ấy là kể cô "đánh chén" tì tì tận ba cái bánh bao xá xíu!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-149.html.]

“Hay chuyển nhà khách về mạn , tìm cái nào gần nhà chị Cả với tửu lầu Quảng Châu .” Mãn Chi xoa bụng mộng mơ: “Mấy ngày tới cứ đây mà ăn, quyết tâm ăn cho hết mớ lẻ của hàng nghìn món Quảng Đông . Cái bánh bao xá xíu ngon tuyệt ạ, bẻ là nước sốt chảy thơm lừng, đây là tuyệt kỹ của bác thợ cả họ Trần, chỉ tửu lầu Quảng Châu mới thôi!”

“Ừ, ở nốt đêm nay sáng mai chuyển.” Nhận lấy đĩa tôm chiên đồng chí Tiểu Diệp mua, Ngô Tranh Vinh hỏi: “Em ăn nữa ?”

Mãn Chi lắc đầu, chống cằm khích lệ: “Anh ăn nhiều , em ăn là thấy mãn nguyện !” Cô thực sự nhét thêm nữa, đành tự an ủi rằng: chồng ăn cũng như ăn .

Dưới làn "đạn bọc đường" của Chủ nhiệm Tiểu Diệp, Ngô Tranh Vinh dọn dẹp sạch sành sanh đống thức ăn bàn. Rời hội triển lãm, hai dạo danh lam thắng cảnh nửa buổi chiều, đến lúc qua thăm nhà chị Cả thì bụng vẫn còn no tới bảy tám phần.

Lúc hai xách quà bước nhà, chỉ rể Cả và cháu ngoại đón. Ngô Tranh Vinh hỏi: “Chị em ga đón em thì thôi, giờ em dẫn cả vợ đến tận cửa mà vẫn thấy bóng dáng chị ?”

Anh rể Cả hà hà: “Chị còn đang bù đầu ở cơ quan lo nhập hàng. Nửa tháng nay tám giờ tối mới tan sở thôi. sáng nay chị dặn là hai ngày tới sẽ cố gắng về sớm một chút.”

Anh rể em vợ đang đùa giỡn tình, Ngô Tranh Vinh định giới thiệu Mãn Chi thì chị Cả bồng một quả dưa hấu lớn bước nhà. Thấy em trai mặc quân phục, chị lập tức ấn quả dưa tay con trai lao tới, vỗ bồm bộp lên vai Ngô Tranh Vinh đầy thiết.

“Cái thằng , vạm vỡ đấy ? Lần chị gặp ở Bắc Kinh vai rộng thế ! Chà chà…”

“Đơn vị cơ sở ngày nào cũng thao trường huấn luyện, cường độ nặng hơn ở cơ quan mà chị.” Ngô Tranh Vinh ôm nhẹ chị gái giới thiệu: “Chị, đây là em dâu, Diệp Mãn Chi.”

Mãn Chi chìa tay định bắt tay, nhưng chị chồng quàng vai lôi tuột , mật bảo: “Tiểu Diệp, em mặc bộ đồ trông ‘diện’ () lắm, mắt của chị cũng khá đấy chứ?”

Chị dự đám cưới của em trai nhưng gửi nhiều quà mừng, trong đó một súc lụa màu xanh khổng tước. Vừa cửa chị nhận ngay, bộ sườn xám ngắn tay em dâu đang mặc chính là may từ súc lụa chị tặng.

Mãn Chi , giơ ngón tay cái: “Chất lụa với màu sắc đúng là hạng đặc biệt đấy ạ. Ở các cửa hàng Tân Giang em thấy loại lụa nào phẩm cấp cao thế .”

“Tất nhiên , lô hàng về đến cửa hàng chị kịp bày lên quầy bà con tranh mua sạch sành sanh. Chị chỉ tranh hai súc, hai chị em mỗi một súc! Có điều đám trẻ các em mặc sườn xám mới , chứ chị giờ béo béo cút, dùng lụa thế cũng phí !”

Mãn Chi hai chị em mặt, thằng bé cháu ngoại bụ bẫm bên cạnh, cố nhịn đến đau cả bụng. Hồi ở nhà cũ tỉnh ủy cô xem ảnh cả nhà họ Ngô, nhưng vì ảnh nhỏ quá nên thấy điểm đặc biệt. Nay tận mắt thấy chị Cả, cô mới phát hiện : Ngô Tranh Vinh và chị gái dường như đúc từ cùng một khuôn mà ! Bảo hai là sinh đôi long phượng cô cũng tin. Giống quá đỗi! Cái mặt của Ngô Tranh Vinh, đặt ở đàn ông thì là mỹ nam, mà đặt ở phụ nữ thì cũng chẳng kém cạnh gì.

Chị Ngô Đại Lam dáng đẫy đà, ngay cả mu bàn tay cũng mấy cái lúm đồng tiền, đúng là kiểu "mỹ nhân béo" hiếm gặp thời nay. Mãn Chi "yêu ai yêu cả đường ", ấn tượng đầu tiên về chị chồng cực kỳ . Cô cảm thấy chị chính là một phiên bản nữ của Ngô Tranh Vinh nhưng múp míp hơn, nhiều hơn và vô cùng niềm nở, nhiệt tình.

Cô chào hỏi vợ chồng chị Cả, lì xì cho cháu Lương Vũ một phong bao. Thấy thằng bé khuôn mặt giống đến chín phần, miệng chúm chím “Cảm ơn mợ Út”, Mãn Chi cuối cùng nhịn mà bật thành tiếng.

Vẻ ngoài và tính cách của Lương Vũ đúng là " y bản chính" từ , cực kỳ hiếu khách. Lúc rể khu bếp tập thể của nhà tập thể nấu cơm, Lương Vũ như một "ông cụ non", lôi khẩu s.ú.n.g lục đồ chơi của cho mợ Út chơi cùng. Đợi Mãn Chi nể tình nhận lấy vài động tác ngắm bắn, Lương Vũ mới xán gần thương lượng: “Mợ Út ơi, mợ cho cháu mượn cái máy ảnh chơi một lát ?”

Chị Ngô Đại Lam ở phía bên quát khẽ: “A Vũ!”

“Không chị ạ, máy ảnh của ông nội mà.” Ngô Tranh Vinh đưa máy ảnh cho cháu, chỉ bảo là nút bấm, là đèn chớp. Thấy chị gái vẫn đang lườm con, hỏi: “Nghe rể bảo dạo đơn vị chị bận lắm, chị tăng ca lo chuyện nhập hàng ạ?”

“Chao ôi, lễ 1/7 xong sắp đến 1/8, 1/8 là đến 1/10 ngay. Mỗi dịp lễ tết thế , cửa hàng bách hóa đều tăng cường cung ứng, mà cửa hàng lớn nhất khu vực Hoa Nam, cho phép để xảy tình trạng đứt hàng. Các thứ khác thì còn dễ, điều động từ địa phương khác về là , chứ mấy ‘đồ đại’ như đồng hồ, xe đạp, máy khâu thì cả nước chỉ vài ba nhà máy sản xuất, đơn hàng xếp đến tận sang năm …”

Ngô Đại Lam là Trưởng phòng cung tiêu của cửa hàng bách hóa. Lương bổng ở đây cao, phúc lợi , thảo nào chị chẳng béo thế . áp lực công việc thì đúng là nhỏ. Công tác cung tiêu trong hệ thống thương nghiệp chính là các mối quan hệ. Ai quan hệ rộng, đó lấy hàng sớm. Mỗi dịp lễ tết thực sự là một kỳ thi sát hạch gắt gao với các trưởng phòng cung tiêu.

Chao ôi…

Mãn Chi ăn miếng dưa hấu rể cắt, gợi ý: “Chị Cả ơi, Quảng Châu đang mở Hội triển lãm giao lưu vật tư quốc mà, lúc tàu tụi em còn cùng toa với đoàn đại biểu tỉnh em đấy. Chị thử triển lãm giao lưu với họ xem, tìm nguồn hàng đấy ạ!”

Chị Ngô Đại Lam xua tay bảo: “Cái đó thì đừng hòng, đấy là việc trao đổi ở tầm cấp tỉnh . Toàn quốc là một bàn cờ, Bộ Công nghiệp nhẹ với Bộ Thương nghiệp giữa điều phối. Hàng đổi về sẽ do tỉnh phân bổ, lúc đó về đến đơn vị nào thì còn chừng . Chị mà mất bao công sức kéo lô xe đạp về mà cuối cùng tỉnh chia cho đơn vị khác thì mà tức nổ đom đóm mắt!”

Loading...