Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 152
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:11:02
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Tranh Vinh những con sóng vỗ cuộn trào, giọng đỗi thản nhiên: “Chúng là phận con cháu, những việc đến lượt lo. Đến lúc đó em cứ sát , xem xét tình hình mà hành sự là .”
Mãn Chi thầm nghĩ, ừ nhỉ, Ngô Tranh Vinh là con đẻ, cô chỉ là con dâu, phàm việc gì cứ theo sát gót Ngô Tranh Vinh là xong hết.
Ở phía bên , tại tư gia của Chính ủy Ngô.
Ngô Hoài Niên cũng đang cùng bà nhà bàn luận về hai đứa trẻ.
“Bà mặc bộ là , đừng nữa! Lúc hai đứa nó cưới mặt, con trai đầu dẫn vợ về, gì thì cũng tận bến tàu mà đón một cái.” Ngô Hoài Niên đồng hồ bảo: “Đồng chí lão Tôn , đề nghị bà nâng cao hiệu suất công tác, hôm nay ngoài phố tắc đường, sớm hai tiếng mới kịp.”
“Ông khỏi cửa mà ngoài tắc đường ?”
“Cậu Lưu báo cáo từ sớm, trong thành phố các đoàn biểu tình tuần hành, xe cộ khó lưu thông lắm.”
Tôn Nhữ Trân ngạc nhiên hỏi: “Sao biểu tình nữa? Lại chuyện gì xảy ở ?”
“Anh, Mỹ xâm lược Trung Đông .” Ngô Hoài Niên đồng hồ, thúc giục: “Bà khẩn trương lên một chút, hôm nay tuyệt đối trễ tràng đấy!”
Tôn Nhữ Trân xuống chiếc ghế bên cạnh, bàn bạc với ông: “Ông Hoài Niên , là ông đại diện cho nhé? ... thôi nữa.”
“Chẳng thống nhất ? Cùng đón con dâu!”
Không khí im lặng mất mười mấy giây, Ngô Hoài Niên thở dài bảo: “Tranh Vinh tuy lớn lên bên cạnh , nhưng dù cũng là khúc ruột bà đẻ . Lúc gặp các con, dáng cha , dù vồn vã thì cũng nên quá lạnh nhạt, xa cách chứ?”
Ông Ngô thấy và con trai tuy ít gặp mặt, nhưng thường xuyên thư từ điện thoại qua , tình cảm cha con vẫn khá thiết. đồng chí lão Tôn trong phương diện biểu hiện kém xa ông. Con trai dẫn vợ về nhà, việc trọng đại như thế mà bà định thoái thác ngay phút chót!
“Bà đừng mãi giữ định kiến về những chuyện cũ nữa, cảnh nhà là do thời đại tạo nên. Năm bao nhiêu gia đình tan đàn xẻ nghé, chúng còn sống khỏe mạnh đến giờ là vạn hạnh , chỉ thể là tạo hóa trêu ngươi thôi.”
Năm đó khi tin Cả hy sinh truyền tới, ông và chú Ba sớm nhận thế cuộc hiểm nghèo nên tự lo liệu hậu sự cho riêng , còn gửi Tranh Vinh khi nhỏ nhất về quê, coi như để mầm mống hương hỏa cho nhà họ Ngô. Kết quả là con trai gửi về quê đầy một năm, hai đứa con của Cả đưa tới bên cạnh ông.
Chị dâu khi Cả hy sinh thì đổ bệnh dậy nổi, cầm cự hơn nửa năm cũng về với tổ tiên. Thời đó, ba em bọn họ vì công tác mà mỗi một ngả, liên lạc cực kỳ khó khăn. Nếu sớm chị dâu đưa con về ngoại nông nỗi , ông sớm đưa ba con về Tân Giang . Giờ tìm cơ hội gửi các cháu về miền Bắc thì đường xá còn an nữa. Lúc quân Nhật chiếm đóng bộ vùng Đông Bắc, đường xá loạn lạc binh đao, Cả chỉ để hai mống con , vạn nhất dọc đường bề gì thì ông ăn với chị?
Thế là ông đành tạm giữ các cháu bên nuôi nấng, còn đứa con út thì đành để ở quê cho ông bà nội chăm sóc. Có lẽ các con đều những thiệt thòi riêng, nhưng bao năm qua, ông Ngô tự thấy thẹn với lòng, đối đãi công bằng với tất cả. Ông chung sống khá hòa hợp với cả bốn đứa con và hai đứa cháu. Điều duy nhất khiến ông trăn trở là đồng chí lão Tôn, chẳng hiểu bà nghĩ gì mà đối với đứa con út lúc nào cũng cứ lạnh nhạt, hờ hững.
“Năm đó gửi con về quê là quyết định của , bà việc gì tự trách . Thằng bé nó cũng bao giờ oán thán nửa lời, đối với cha thế là hiếu thuận lắm , bà còn lòng điểm gì nữa?” Ngô Hoài Niên thúc giục: “Mau quần áo , chúng cùng đón con dâu!”
Tôn Nhữ Trân vẫn bất động ghế.
Gửi con về quê đúng là quyết định của ông Ngô. ban đầu ông định gửi về thực là con trai trưởng Tuấn Lĩnh, ông gửi đứa con lớn bắt đầu hiểu chuyện về quê. Thế nhưng, hai đứa con đầu lòng cùng bà nếm trải bao đắng cay trong những ngày gian khổ nhất, nên bà dành tình cảm sâu nặng nhất cho chúng. Nghe ông định gửi con , phản ứng đầu tiên của bà là kịch liệt phản đối, tìm cách để giữ con trai cả bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-152.html.]
Ông Ngô sắt đá quyết gửi một đứa, nên trong lúc hoảng loạn, bà đề nghị gửi đứa út mới hai tuổi về quê thế. Đứa trẻ hai tuổi đang là lúc tốn công chăm sóc nhất. Thằng Tranh Vinh từ lúc là chẳng lúc nào chịu yên, nghịch ngợm hơn hẳn chị nó. Đứa trẻ tí tuổi đầu mà hở là tự mở cửa chạy tót ngoài ngõ. Lúc đó bà dành phần lớn tâm lực cho đứa út , sức lực dồi dào của nó thường xuyên khiến bà mệt lử. Vì thế, gửi nó về cho ông bà nội nuôi dưỡng, đối với bà lúc cũng là một sự giải thoát theo nghĩa khác.
Bà vẫn nhớ như in lúc thằng bé bế , nó chẳng lấy một tiếng, cũng gào thét gọi “ ơi ” như khi, nó chỉ lặng lẽ vai lớn, dùng đôi mắt đen láy bà đăm đắm. Bà đương nhiên là xót con, nhưng trong cơn bĩ cực, giữa con cả và con út, bà chọn đứa đầu tiên.
Đứa út gửi , bà sướt mướt thành tiếng, nửa đêm tỉnh mộng thường nhớ đến đôi mắt trong trẻo của đứa trẻ . Lúc đó bà còn nghĩ gì nhiều, cơ hội bà cũng về quê thăm con, nhưng khi chồng dùng giọng điệu khoe khoang bảo: “Thằng Tranh Vinh thông minh y hệt bác Cả nó hồi nhỏ, thơ Đường dạy từ lúc hai ba tuổi mà đến năm lên bảy lên tám nó vẫn nhớ như in đấy.”
Bà diễn tả nổi tâm trạng lúc đó. Bà thấy vui vì sự thông minh của con, bà chỉ đột nhiên cảm thấy tay chân lạnh ngắt. Tranh Vinh thông minh, thơ học từ lúc hai ba tuổi mà nó nhớ mãi. Vậy thì cái câu bà bàn với ông Ngô về việc để nó về quê cho cả, liệu nó nhớ mãi ?
Tranh Vinh hai tuổi vẫn sống cùng cha , lớn cứ nghĩ trẻ con gì nên khi bàn bạc chẳng bao giờ né tránh nó. Có lẽ nó ấn tượng về cuộc đối thoại . Bao năm qua ông Ngô luôn tìm cơ hội hàn gắn tình cảm con, bà cũng định mở lời giải thích điều gì đó với con. Thế nhưng mỗi khi bà định cất lời, đôi mắt như thấu thị việc của Tranh Vinh mặt trùng khớp với đôi mắt đứa trẻ trong giấc mộng của bà, khiến lời định đều nghẹn ứ nơi cổ họng.
Sự ngăn cách giữa họ bao giờ là do hai đứa cháu sống trong nhà. Mà là vì năm bà chọn Ngô Tuấn Lĩnh và từ bỏ Ngô Tranh Vinh. Đó lẽ là bí mật ai giữa hai con, giải thích quá nhiều đôi khi thành giả tạo.
Ngô Hoài Niên những gút mắc trong lòng bà nhà, khi giúp bà chọn một bộ váy đoan trang, ông thúc giục nữa: “Đi thôi, hôm nay đầu gặp con dâu, chúng tuyệt đối trễ! Con trai lớn , bà gì với nó cũng chẳng , chẳng con dâu ? Chỉ cần bà chung sống với con dâu thì tình cảm với con trai cũng sẽ dần ấm áp lên thôi.”
Mãn Chi cứ nghĩ bố chồng phái một chiếc xe đến đón hai vợ chồng về là lắm , vì hôm nay là ngày việc, ai nấy đều bận rộn cả. Không ngờ "đẳng cấp" đón tiếp còn vượt xa mong đợi, hai cụ sinh đích chạy tận bến tàu nghênh tiếp!
Sau khi Ngô Tranh Vinh giới thiệu đôi bên, Mãn Chi mực hào phóng và nhiệt tình chào “Bố, Mẹ”. Ông Ngô sướng rơn hà hà, luôn miệng khen , ngay tại bến tàu trao ngay cho con dâu một cái phong bao "đổi miệng" đỏ chói. Mãn Chi sờ độ dày của phong bao, đoán chừng cũng kém quà gặp mặt hồi là bao. Mẹ chồng dường như cũng thiết hơn đôi chút, tuy vẫn ít lời nhưng bà hỏi han kỹ tình hình chuyến của các con.
Vì trong thành phố đang tổ chức biểu tình phản đối Anh, Mỹ xâm lược Trung Đông nên dọc đường , câu chuyện chủ yếu xoay quanh thời sự. Cộng thêm cháu ngoại Lương Vũ "béo múp" hoạt náo khí nên cuộc trò chuyện đầu gặp mặt diễn khá hòa hợp.
Mưa ở thành phố ven biển đến là đến, những giọt mưa rơi lộp bộp cửa kính xe khiến Mãn Chi rõ khung cảnh khu trú đóng xung quanh. Khi bước xuống xe, cô hớt hải chạy trong mưa nhà bố chồng, đến vẻ ngoài căn nhà còn kịp rõ lóng ngóng bước cửa.
Ngô Tranh Vinh định bảo đưa cô về phòng quần áo ướt thì cánh cửa khép đẩy nữa, một phụ nữ trung niên che ô bước .
“Hiệu trưởng Tôn nhà ạ?”
Tôn Nhữ Trân đon đả: “Chúng cũng mới về đây, mời Chủ nhiệm Lưu nhà!”
Nhà đột ngột khách, Mãn Chi là phận con dâu, giờ mà bỏ ngay thì e là thất lễ. Thế nên cô đành tươi nán một bên để tiếp khách cùng . Đối phương là phu nhân của Phó Tư lệnh quân khu, đến nhà họ Ngô là để mời bà Tôn nghỉ hưu "tái xuất giang hồ", cùng các chị em hội phụ nữ khác thành lập một trường mẫu giáo.
Bà Tôn mới đón con trai con dâu về, còn bao nhiêu việc lo, giờ gì tâm trí mà nghĩ đến chuyện trường lớp. Nghe yêu cầu của đối phương, bà định lấy lý do bận tiếp đón vợ chồng con út để khéo léo từ chối.
Thấy vẻ lưỡng lự mặt chồng, Mãn Chi trong lòng thầm sốt sắng. Cô : “Mẹ ơi đừng lo cho tụi con, cứ vì đại cục mà gây dựng sự nghiệp ạ!” Có như thế cô mới thể thảnh thơi cùng Ngô Tranh Vinh ngoài ăn uống chơi bời, ngao du thiên hạ một cách danh chính ngôn thuận .
Chương 82: “Kiến thức lây truyền qua đường nước bọt…”
Để chào mừng nàng dâu mới Diệp Mãn Chi, trai ruột và họ của Ngô Tranh Vinh đều đưa vợ con về nhà ăn bữa cơm đoàn viên. Lúc Mãn Chi mới , bố chồng cô hóa sống riêng biệt! Dù là con đẻ con cháu họ, khi lập gia đình đều dọn ở riêng hết cả.
So với hai họ, Mãn Chi quan tâm nhiều hơn đến trai ruột của Ngô Tranh Vinh. Ngô Tuấn Lĩnh ngoài ba mươi, cũng mặc bộ quân phục nhưng khí chất ôn hòa hơn em trai nhiều. Sự nhã nhặn của Ngô Tranh Vinh thực chất chỉ là cái vỏ bọc giao tế, bên trong thì cao ngạo "ngất trời", Mãn Chi hồi mới yêu thấu . ở bác Cả một sự thiết hiếm thấy, đối xử với quá vồn vã nhưng chân thành như mưa dầm thấm đất.
Bữa tối hôm nay món canh bí xanh hầm sò điệp, Mãn Chi thầm quan sát, thấy Ngô Tranh Vinh uống tì tì ba bát canh. Trừ bát đầu tiên là tự múc, hai bát hình như đều là Cả múc cho .