Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 157
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:16:29
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vạn nhất sang năm cái suất "miễn thi đề bạt cán bộ học" phần cô, thì cô cũng chuẩn tư tưởng mà vác lều chõng thi đại học thôi.
Lê Hoa đầu phép "nhập phòng" sách, Mãn Chi sợ nó cào rách mấy cuốn bảo bối của Ngô Tranh Vinh nên chỉ cho phép nó khoanh tròn bệ cửa sổ hoặc bàn . Cô cố gồng chống đôi mắt đang díp cả , sách đến tận chín giờ hơn, học mệt quá thì tiện tay "nựng" con mèo một tí cho tỉnh .
Đang lúc gà gật, bỗng nhiên cô thấy tiếng gõ cửa ngoài ngõ. Cả lẫn mèo gần như đồng loạt dựng ngược tóc gáy. Khuya khoắt thế , còn ai gõ cửa cơ chứ? Mãn Chi lớn từng tuổi, đây là đầu tiên ngủ một qua đêm, tiếng gõ cửa lúc đêm hôm cô căng thẳng đến tột độ. Cô mở cửa sổ phòng sách, gọi với ngoài: "Ai đấy ạ?"
"Này Lai Nha, chín giờ hơn còn ?" Là giọng của ông cụ Diệp.
Mãn Chi vội bế mèo chạy : "Bố, bố sang đây?"
"Thôi cần mở cửa , nhà ngủ ngay !" Ông Diệp Thụ Tín ngoài cổng vọng : "Thằng Vinh lúc công tác dặn bố buổi tối tạt qua xem con thế nào. Bố ngay để con ở một là mà, nửa đêm nửa hôm còn tắt đèn ngủ!"
"Con đang học bài mà. Thôi bố về , con ngủ ngay đây." Mãn Chi hỏi thêm: "Có dặn bố mang bữa sáng sang cho con ?"
" , sáng mai bố mang sang, cấm ngủ nướng đấy nhé. Để bố muộn là con tay bố!"
"Thế bố đừng mang sang nữa, sáng mai con định trạm phục vụ tiện dân ăn bánh bao cho tiện!"
Ông Diệp tuy nuông chiều con gái nhưng cũng đến mức "cơm bưng nước rót" tận miệng, bảo mang cơm sang, ông mừng húm vì đỡ một việc, cứ thế chắp tay lưng lầm bầm bỏ về. Ông cũng mới chuyện, hóa thằng Vinh ngày nào cũng mang bữa sáng sang cho nó. là chiều quá sinh hư mà.
...
Không còn dịch vụ "cơm sáng tận giường" của Ngô Tranh Vinh, Mãn Chi mỗi sáng dậy sớm hơn mười lăm phút để trạm phục vụ tiện dân ăn uống, coi như gián tiếp ủng hộ công tác của khối phố.
Hôm , cô ăn sáng xong, đang lững thững bước văn phòng thì nhận điện thoại từ Quận gọi xuống. Đầu dây bên yêu cầu khối phố cử một đại diện tham gia hội nghị Hội đồng bầu cử quận Chính Dương.
"Bầu cái gì hả đồng chí?" Mãn Chi vẫn kịp phản ứng.
"Thế đồng chí bảo bầu cái gì?" Người bên đáp: "Bầu đại biểu Hội đồng nhân dân chứ gì nữa! Liên quan đến việc phân bổ chỉ tiêu đại biểu khóa III đấy, khối phố các đồng chí nhất định cử dự."
Mãn Chi đặt máy xuống, sang hỏi: "Bác Chủ nhiệm ơi, Quận sắp tổ chức tổng tuyển cử đại biểu Hội đồng nhân dân, bảo cử họp, bác với cháu ai ạ?"
Hồi bầu cử khóa I, cô đầy mười tám tuổi nên tư cách cử tri. Khóa II tuy bỏ phiếu nhưng lúc đó cô đang mải lo nghiệp cấp ba, cứ theo đúng hướng dẫn bỏ phiếu hòm về. Từ đến nay chính thức tham gia hoạt động bầu cử nào, cô thực lòng cũng lên Quận họp cho .
Trương Cần Giản xua tay: "Nếu cháu rảnh thì mặt phố Quang Minh dự . Bây giờ mới chỉ là công tác chuẩn bầu cử, phố chẳng chia mấy chỉ tiêu, cháu cứ mà ngóng."
Mấy cái cuộc họp phát động bầu cử thường kéo dài, nội dung rườm rà, bác Trương vốn chẳng mặn mà gì. Hai hôm nay bác còn đang bận mời Phó cục trưởng Cục Lương thực về giảng bài thứ tư cho "Lớp học nhân dân lớn", thực sự là dứt mà họp .
Bác Trương thích , nhưng Mãn Chi khoái họp! Được lời như cởi tấm lòng, cô khoác túi xách, dắt xe đạp phi thẳng lên Ủy ban Quận. Ngô Tranh Vinh vắng nhà nhưng cái xe đạp cũng chẳng nghỉ ngơi, mấy hôm nay cô cứ cưỡi xe chạy ngược chạy xuôi suốt.
Lúc cô đạp xe đến Ủy ban Quận thì vẫn còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ họp. Cô gửi xe cẩn thận lên tầng hai tạt phòng Quận trưởng Mục Lan chơi một lát. Nghe bảo cô họp Hội đồng bầu cử, Mục Lan bảo: "Thế thì cháu cho kỹ, cố mà tranh thủ thêm vài chỉ tiêu đại biểu cho khối phố."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-157.html.]
"Ơ, chỉ tiêu đại biểu mà cũng tranh thủ hả bác?"
"Phải chứ, trong danh sách đại biểu Hội đồng nhân dân Quận đại biểu công nhân, nông dân, các đảng phái, phụ nữ... đại loại là phân hơn mười hạng mục, trong đó cũng một chỉ tiêu cho cán bộ cơ quan, mà cán bộ cơ quan vài suất cho cán bộ khối phố. Khóa bác là một trong những đại biểu cơ quan của Quận, khóa phố Quang Minh lấy suất đó là trông chờ cháu đấy."
"......"
Mãn Chi thầm nghĩ, nếu cô mà tranh thủ suất , chẳng lẽ cô cũng thể ứng cử để trở thành Đại biểu Hội đồng nhân dân Quận ?
Chương 84: Tấm biển Gia đình quân nhân vẻ vang
Trong mắt Mãn Chi, Hội đồng nhân dân là một nơi thần thánh bí ẩn. Cái phong thái của Chủ nhiệm Mục mỗi khi lên Quận họp Hội đồng nhân dân cô chứng kiến . Mặc bộ đồ cán bộ chỉnh tề, n.g.ự.c cài thẻ đại biểu, tay cầm sổ ghi chép ý kiến quần chúng, cả toát một tinh thần sứ mệnh cao cả. Oai cực kỳ luôn! Nếu cơ hội đại biểu, phản ánh tâm tư nguyện vọng của bà con, Mãn Chi đương nhiên tranh thủ cơ hội cho ! Cô thậm chí còn tham lam cho cả bố cũng tham gia ứng cử để cả nhà cùng "vinh quang".
Thế nhưng, khi phòng họp, rõ nội dung phát biểu của lãnh đạo, cô mới đúng là " mơ giữa ban ngày". Theo suy nghĩ của cô, bầu đại biểu Hội đồng nhân dân với bầu Trưởng ban quản trị dân phố chắc quy trình cũng na ná . Ai thì đăng ký ứng cử, cử tri bỏ phiếu, ai cao phiếu nhất thì trúng.
cô kỹ lời lãnh đạo bục thì nguyên văn là thế : "Việc giới thiệu ứng cử viên đại biểu thực hiện theo phương thức lãnh đạo giới thiệu, qua thảo luận rộng rãi, kết hợp ý kiến quần chúng; khi danh sách sơ bộ sẽ giao cho Hội đồng bầu cử Quận thẩm tra kỹ lưỡng mới quyết định tư cách ứng cử viên."
Cô chằm chằm hai dòng chữ trong sổ tay, ngẫm nghĩ hồi lâu lấy bút mực khoanh tròn bốn chữ "lãnh đạo giới thiệu". Nếu ở nhà máy thì đó là Giám đốc giới thiệu, còn ở khối phố thì chính là bác Trương Cần Giản giới thiệu chứ còn ai nữa! Chả trách bác Trương chẳng vội vàng gì chuyện lên Quận họp! Người "nắm thóp" hết , danh sách sơ bộ là do bác cầm trịch mà!
Tuy nhiên, bác Trương "một một chợ" cũng dễ. Một mặt, việc giới thiệu "qua thảo luận rộng rãi, kết hợp ý kiến quần chúng", mặt khác "Hội đồng bầu cử Quận còn thẩm tra kỹ lưỡng". Mãn Chi thấy khâu thẩm tra của Quận mới là mấu chốt.
Quận Chính Dương tổng cộng 202 chỉ tiêu đại biểu, phố Quang Minh chia 15 suất. Tuy 15 suất nhưng cứ đưa tên lên là trúng cả . Trong cuộc họp hôm nay, căn cứ tình hình thực tế của Quận để thảo luận về tỷ lệ phân bổ cho các tầng lớp. Ví dụ: các đảng phái dân chủ 10 , đoàn thể nhân dân 4 , đại biểu cơ quan 22 , công nhân 46 , giới công thương 11 , đại biểu cư dân 64 , ngoài còn giới giáo dục, nông dân, văn nghệ sĩ, tôn giáo, dân tộc thiểu , phụ nữ... Mãn Chi đếm sơ qua thấy tất cả mười sáu hạng mục.
Với 15 suất của phố Quang Minh, họ thể giới thiệu thẳng 15 công nhân, hoặc 5 công nhân và 10 cư dân, bất kỳ tổ hợp nào khác, tóm là "nội bộ" phố Quang Minh tự quyết. nếu ứng cử viên mà lý lịch dày, thành tích cá nhân rực rỡ thì dễ đại biểu phố khác hất cẳng khỏi danh sách. Cô thấy lãnh đạo khối phố khi giới thiệu nhân sự cũng "bày binh bố trận", đưa đội hình mạnh nhất thì mới cơ may ôm trọn suất đại biểu.
Mãn Chi ở Quận gần hết ngày, sát giờ tan tầm mới mang tinh thần nghị quyết về văn phòng khối phố. Trương Cần Giản từng tổ chức bầu cử nhiều nên cũng coi như quen đường nước bước. Xem xong tỷ lệ phân bổ mà Mãn Chi ghi chép, bác đập bàn quyết định luôn: "Ngày mai tổ chức một hội nghị liên tịch khối phố, mời tất cả Trưởng, Phó ban quản trị dân phố đến họp để thảo luận về nhân sự đại biểu Hội đồng nhân dân."
Nghe bác sắp xếp, Mãn Chi thấy trong lòng hổ thẹn. Hóa bấy lâu nay cô "lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử", cứ tưởng bác Trương định "độc đoán chuyên quyền", ai dè bác quyết định triệu tập cán bộ cốt cán để cùng bàn bạc. Đang lúc thầm cảm thán "tầm hẹp hòi" thì bác Trương bồi thêm một câu: "Lần bầu cử , bác trình danh sách sơ bộ lên cho Quận trưởng Mục tận bốn , vật lộn hơn một tháng trời mới thông qua . Lần chúng rộng rãi lắng ý kiến quần chúng, cố gắng để một là 'ăn' ngay."
Mãn Chi: "......" Hóa là vì "ăn hành" nhiều quá nên mới khôn đấy thôi.
Hội nghị liên tịch ngày hôm mượn một gian lớp học lớn của trường Tiểu học Phản Đế. Trương Cần Giản bục giảng, nghiêm nghị chẳng khác gì một ông thầy Tổng giám thị.
"Công tác bầu cử sắp tới sẽ triển khai diện mặt trận. Bầu cử cấp cơ sở chính là nền móng cho bầu cử Hội đồng nhân dân cấp Thành phố, cấp Tỉnh và tiến tới là cấp Trung ương. Đơn vị cơ sở chúng nhất định đặc biệt chú trọng công tác tổng tuyển cử, vì thế..." Bác phát biểu khai mạc mất mười lăm phút đồng hồ chỉ để nhấn mạnh tầm quan trọng của bầu cử. Lại thêm năm phút nữa để về ý nghĩa của việc "giới thiệu liên danh, bầu cử ngang mức".
Ngòi bút của Mãn Chi cứ quẹt lung tung trong sổ tay, mãi cho đến khi bác yêu cầu các Trưởng ban quản trị dân phố giới thiệu nhân sự, cô mới thực sự xốc tinh thần.
"Bác Trương ơi, cho phát biểu vài lời!" Bác Quách - Trưởng ban quản trị 4 mở màn. "Phố Quang Minh tình hình khá đặc thù, vì địa bàn nhiều nhà máy, nhiều hợp tác xã nên công nhân và xã viên đông. Họ biểu hiện ở đơn vị thế nào rõ lắm, nên thấy việc giới thiệu đại biểu công nhân và thủ công nghiệp nhất nên xin ý kiến lãnh đạo đơn vị của họ."
" ủng hộ ý kiến Quách! Với công nhân phố đông hơn các nơi khác, chiếm tận 40% dân , chỉ tiêu giới thiệu nên áp dụng máy móc cái mức 23% của Quận, mà ít nhất dành cho công nhân 5 suất mới hợp lý."
Trương Cần Giản đập bàn: "Cho bao nhiêu suất quan trọng, miễn là thành tích cá nhân đủ rực rỡ, thì đưa cả 15 suất cho công nhân cũng ! Các các chị cứ đề xuất !"
"Ồ, thế thì xin giới thiệu đồng chí Triệu - Trưởng xưởng lắp ráp nhà máy 856. Đồng chí là Chiến sĩ thi đua cấp Thành phố, nhiều năm liền là cá nhân tiên tiến, khóa cũng là đại biểu công nhân, nếu tái cử chắc chắn Quận sẽ phản đối."