Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 158
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:19:26
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Cần Giản gật đầu tán thành: "Cách nghĩ tương đối , các đại biểu khóa nếu vấn đề gì thì thể tiếp tục tham gia ứng cử."
Trong lớp học nhanh chóng vang lên vài cái tên quen thuộc với Mãn Chi, đều là những gương mặt cư dân thành tích tiên tiến nổi bật, từng đại biểu Hội đồng nhân dân các khóa .
Bác Lý - Trưởng ban quản trị 5 lên tiếng: " xin đề xuất thêm một nhân sự nữa. Mấy năm chúng từng giới thiệu đại biểu sinh viên, chủ yếu là vì phố sinh viên đại học nào thực sự tiêu biểu, bọn trẻ hoặc là học xa, hoặc là tiếng tăm của trường và mức độ tiến bộ của bản đủ tầm. Năm nay, đồng chí Chu Mục ở Ban 5 chúng thi đỗ đại học, còn là sinh viên trường Đại học Tổng hợp tỉnh nhà, thấy thể giới thiệu đồng chí Chu Mục đại biểu sinh viên!"
Năm nay cả cái phố Quang Minh chỉ con trai Phó Giám đốc Chu nhà máy 856 là đỗ Đại học Tổng hợp. Những mặt ở đây đều Chu Mục là ai. vì vẫn còn là sinh viên, hiểu rõ tình hình cụ thể nên cũng chẳng đưa nhận xét gì. Nhất thời thấy ai lên tiếng phản đối tán thành.
Mãn Chi chú ý quan sát động tĩnh trong phòng họp, thấy cái đề cử thế mà chẳng ai phản đối, trong lòng cô bỗng bốc hỏa bừng bừng. Nhà họ Chu dám nhúng tay báo cáo sức khỏe của khác, tuy Chu Mục trực tiếp tham gia nhưng mà báo, còn cấu kết với đàn bà khác để lừa gạt vị hôn thê của , hạng dựa cái gì mà đòi Đại biểu nhân dân cơ chứ?
Chuyện trúng tuyển đại học cô tiếng , nhưng công tác bầu cử Đại biểu nhân dân diễn ngay mũi cô. Nếu để hạng như Chu Mục trúng cử đại biểu, thì cái chức Phó Chủ nhiệm cô cũng quá bạc nhược !
" thấy giới thiệu Chu Mục là thích hợp." Mãn Chi lên tiếng phản đối dứt khoát.
"Chu Mục là sinh viên Đại học Tổng hợp thì sai, nhưng trường chỉ là sinh viên địa phương. Anh nhập học đầy một học kỳ, là Đảng viên, cũng chẳng cán bộ đoàn thể sinh viên, về mặt học tập và chính trị tạm thời thành tích gì đặc biệt nổi trội. Trong khi đó, cả quận Chính Dương chỉ duy nhất một chỉ tiêu đại biểu sinh viên."
"Theo , đại biểu sinh viên khóa là một đồng chí cán bộ học ở trường Tổng hợp, năm nay đồng chí nghiệp, khả năng cao là sẽ tiếp tục tham gia ứng cử. Chu Mục so với thì thiếu hẳn sức cạnh tranh. 15 suất của khối phố quý giá lắm, chi bằng cứ dành thêm cho đại biểu cư dân và đại biểu công nhân, còn đại biểu sinh viên thì nên thôi giới thiệu nữa."
Lập luận của Mãn Chi thấu tình đạt lý nên nhận sự hưởng ứng của nhiều . Chu Mục ở phố Quang Minh thì còn coi là chút mặt mũi, nhưng đưa lên Quận cạnh tranh với thiên hạ thì thực lực đúng là đủ tầm. Thế là chuyện đề cử đại biểu sinh viên chẳng ai nhắc nữa.
Sau khi các Trưởng, Phó ban quản trị tranh luận một hồi về chỉ tiêu cư dân, cuộc họp chuyển sang phần giới thiệu đại biểu cơ quan. Trong 15 suất chắc chắn dành một suất cho cán bộ khối phố. Hiện văn phòng khối phố tám cán bộ, việc trao suất duy nhất cho ai quả là một vấn đề. Ứng cử viên đều do khác đề cử chứ ai "mèo khen mèo dài đuôi" tự ứng cử . Vì thế, dù trong bụng ai cũng nhẩm câu "chọn , chọn " thì mặt mũi vẫn vẻ điềm nhiên, chờ đợi sự giới thiệu liên danh của khác.
Anh Hà Cường ở Ban 1 vốn là "cánh tay " của Trương Cần Giản, liền tiên phong : " thấy suất nên dành cho Chủ nhiệm Trương Cần Giản. Năm nay thành tích công tác của khối phố chúng ai cũng thấy rõ, Chủ nhiệm Trương công lao nhỏ."
Trao suất cho bác Trương thì cũng chẳng bới móc gì. Hồi bác Mục Lan Chủ nhiệm thì suất thuộc về bác Mục Lan, nay bác Mục Lan thăng chức lên Quận , xét theo thâm niên cấp bậc thì cũng đến lượt bác Trương.
Thế nhưng, cả Quận chỉ 22 suất đại biểu cơ quan, mà cán bộ lớn nhỏ ở các phòng ban trực thuộc Quận khi lên đến cả trăm . Cạnh tranh khốc liệt như thế, xét về thành tích cá nhân của bác Trương thì chắc cửa thắng. Tuy thành tích chung của phố Quang Minh phần của bác Trương, nhưng thời bác Mục Lan còn ở đây, bác lấn át . Cán bộ thường của khối phố thì cuối năm xét "Cá nhân tiên tiến", còn Chủ nhiệm và Phó Chủ nhiệm thì xét "Chiến sĩ thi đua công tác cơ sở". Phố Quang Minh từng ba đề nghị danh hiệu Chiến sĩ thi đua, hai giới thiệu bác Mục Lan đều trúng, còn giới thiệu bác Trương, lẽ do cạnh tranh quá gắt nên bác trượt mất! Do đó, dù Phó Chủ nhiệm hơn ba năm trời, bác Trương vẫn chẳng danh hiệu cá nhân nào hồn.
Mãn Chi cũng chẳng danh hiệu cá nhân nào, cô nghĩ bụng tình cảnh hai cũng kẻ tám lạng nửa cân. Lợi thế của bác Trương chẳng qua là già đời hơn cô, xét thứ bậc thì xếp cô. dù chọn, Mãn Chi cũng tranh thủ lấy một cơ hội cho . Danh sách sơ bộ khi lên Quận, Hội đồng bầu cử Quận còn cân đối tình hình chung để chọn ứng cử viên từ các đơn vị. Vạn nhất cô chọn thì !
Thế là, khi hai đề cử bác Trương, Mãn Chi phát biểu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-158.html.]
"Cháu cũng đề cử bác Chủ nhiệm Trương. Tuy là cấp phó nhưng cháu cũng xin dày mặt thưa thật một câu: Thành tích năm nay của khối phố thực sự nổi bật. Đặc biệt là khi bộ máy lãnh đạo kiện , văn phòng khối phố thành hai việc lớn bà con hết lời khen ngợi."
"Một là mời đồng chí Thị trưởng về giảng bài đầu tiên về giáo d.ụ.c chính trị tư tưởng xã hội chủ nghĩa cho cư dân phố Quang Minh, đó mời lãnh đạo Cục Công nghiệp và Cục Giáo d.ụ.c về giảng các bài tiếp theo. Hai là chị em phụ nữ chung tay lập nên Trạm phục vụ tiện dân Mùng 8 tháng 3, mang bao nhiêu tiện ích cho bà con. Có sự ủng hộ hết của bác Trương thì hai công tác mới triển khai nhanh chóng và thuận lợi như thế. Vì , cháu thấy giới thiệu bác Trương là hợp lý."
Nghe xong, Trương Cần Giản mỉm hài lòng. Suất đại biểu cơ quan thường là dành cho Chủ nhiệm hoặc Phó Chủ nhiệm. Nay Mãn Chi đề xướng tên bác, thì suất coi như chắc chắn thuộc về bác . Còn việc cuối cùng Quận chọn thì hạ hồi phân giải.
Mãn Chi tiếp tục: "Ngoài bác Trương , cháu còn đề cử thêm đồng chí Lưu Kim Bảo. Vụ án gián điệp địch gây xôn xao dư luận qua đều rõ, đồng chí Lưu Kim Bảo nữ đặc vụ đ.â.m một nhát trọng thương. Về thâm niên và thành tích cũ, Kim Bảo chắc chắn bằng bác Trương, nhưng cháu khâm phục lòng dũng cảm đương đầu với kẻ địch của đồng chí . Dù hy vọng trúng cử lớn, cháu vẫn đề cử đồng chí Lưu Kim Bảo lấy một suất!"
" đấy, Kim Bảo đúng là cừ khôi, chúng cổ vũ cho lớp trẻ chứ!" Nghe Mãn Chi , vài quan hệ với Lưu Kim Bảo liền hưởng ứng ngay.
Thực Lưu Kim Bảo cũng chút toan tính với suất . Việc thương lập công tính thời điểm, năm nay lập công thì chỉ xin giải thưởng cho năm nay thôi, để sang năm là "nguội" mất. Thế nên chớp lấy cơ hội để lấy cái danh Đại biểu nhân dân. Đương nhiên, cạnh tranh suất với lãnh đạo đơn vị là rủi ro. Trượt thì , chứ nhỡ trúng tuyển, dễ bác Trương ghi "sổ đen" lắm.
Kim Bảo là hạng thanh niên mới lớn ngơ ngác, lúc Mãn Chi đề cử bác Trương, cô nhắc đến Thị trưởng mới nhắc đến Trạm phục vụ, ngoài khi rõ nhưng trong văn phòng ai chẳng hai công tác là do Mãn Chi cầm trịch. Cô cũng đang nhắm tới cái suất đại biểu đây!
Thế là chủ động lên tiếng: "Vậy xin đề cử đồng chí Diệp Mãn Chi. 'Lớp học nhân dân lớn' và 'Trạm phục vụ tiện dân' đều do Phó Chủ nhiệm Diệp gây dựng nên, mảng thu nhập từ nghề phụ gia đình do cô phụ trách từ đầu năm đến nay luôn dẫn đầu thành phố. Thành tích đưa lên Quận cũng sức nặng." Anh đề cử Mãn Chi, một phần là để " ", mặt khác cũng là cô cùng gánh bớt cái "hỏa lực" từ phía lão Trương. Dù ai trúng thì cũng đến nỗi đắc tội với cả hai vị Chủ nhiệm.
Phố Quang Minh chỉ 15 suất, nhưng tại buổi hội nghị hôm đó 22 giới thiệu liên danh. Trương Cần Giản vốn là trọng sĩ diện và phong độ, bác thể vì chắc chắn trúng cử mà gạt tên hai ứng cử viên trẻ tuổi . Nếu hội nghị khối phố quyết , thì bác quyết định cứ gửi cả danh sách sơ bộ 22 lên Quận, để cấp "liên danh giới thiệu". Hai đứa trẻ tuy chút thành tích nhưng "đế" đủ dày, dù giới thiệu thì phần lớn cũng chỉ "quân xanh" lót đường thôi. Bác chẳng ngại thể hiện vẻ rộng lượng, đem nộp cả danh sách 22 lên Quận.
Mỗi ứng cử viên đều nộp một bản báo cáo thành tích cá nhân. Mãn Chi chẳng thành tích cá nhân gì vang dội, nhưng công trạng trong công việc thì nhiều vô kể. Cô bổ sung thêm nội dung mới bản lý lịch cũ, thu xếp gọn gàng đem nộp.
Việc giới thiệu ứng cử viên chỉ là một khâu nhỏ trong công tác tổng tuyển cử. Tiếp theo, văn phòng khối phố và đồn phái xuất còn thẩm tra tư cách cử tri, từng ngõ gõ từng nhà để đăng ký cử tri và phát thẻ cử tri. Mỗi thẩm tra tư cách cử tri là y như rằng xảy đủ chuyện rắc rối.
Thẩm tra tư cách cử tri cũng giống như một nữa khẳng định thành phần giai cấp của mỗi . Ai gốc gác công nông thì đương nhiên thấy vinh quang, ưỡn n.g.ự.c đầy tự tin. đến những thành phần khác thì khó lắm, hạng địa chủ ác bá, phản động, tội phạm hình sự, mắc bệnh tâm thần là quyền bầu cử. Đến ngày bầu cử, hớn hở cầm thẻ cử tri bỏ lá phiếu quý giá, còn những ai thẻ thì trông "lạc quẻ" và khó coi vô cùng.
Sáng thứ Tư, khi thể cán bộ văn phòng đang rà soát thẻ cử tri, cửa phòng bỗng đẩy mạnh, một nữ đồng chí hơn ba mươi tuổi dắt theo đứa nhỏ xông . Vừa cửa chị hùng hổ lao đến bàn việc của dì Phượng, gặng hỏi:
"Dì Phượng ơi, dì phụ trách công tác hậu phương quân đội của khối phố ? Chuyện của gia đình quân nhân chúng , dì chủ ?"
Dì Phượng đặt bút xuống: " là phụ trách, chị chuyện gì?"
"Thế tại cái thằng Trần Chí Kỳ qua khâu thẩm tra cử tri, mà thì ? Suất của ?" Người đàn bà kéo đứa nhỏ gần, chỉ vết sẹo mới đóng vảy trán nó: "Bố nó bộ đội xa nhà về , các định để nó bắt nạt thế !"
Gia đình quân nhân, liệt sĩ ở phố Quang Minh đều danh sách rõ ràng, dì Phượng ấn tượng với phụ nữ .