Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 274

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:01:56
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không , hôm nay rằm tháng Giêng, tối nay ca kíp gì cả, ngoài những công nhân ở trực ban thì xưởng đều nghỉ.”

Diệp Mãn Chi khẽ thở phào, ít nhất sẽ quá nhiều thương vong về .

“Trong xưởng chắc lãnh đạo trực chứ? Hôm nay là vị xưởng trưởng nào trực ban?” Ngô Tranh Vinh hỏi.

“Hình như là Phó xưởng trưởng Trần thì ?” Người công nhân già lắc đầu, “Quên mất là ai trực , dù nãy cũng chẳng thấy mặt mũi ông xưởng trưởng nào ở hiện trường cả, cái lũ xưởng trưởng , chẳng ai lành gì...”

Ông lão như tìm chỗ để xả cơn giận, ngay cổng nhà máy c.h.ử.i rủa ầm ĩ, mặc kệ ánh của khác, bệt xuống tuyết: “Dọa c.h.ế.t lão già .”

Diệp Mãn Chi: “...”

Xe cứu hỏa của đội phòng cháy chữa cháy sắp đến nơi. Phát hiện một trông vẻ là cán bộ đang ngừng tập hợp công nhân tại hiện trường, định lao đám cháy dập lửa, Diệp Mãn Chi liền mặt chặn .

“Trong xưởng thể xảy nổ thứ cấp bất cứ lúc nào, bây giờ để xông dập lửa là quá nguy hiểm!”

“Không dập thì thế nào? Trong đó là dây chuyền sản xuất mới hoạt động, đó là tài sản quốc gia, thể giương mắt máy móc thiêu rụi ?”

Diệp Mãn Chi cứng rắn : “Mạng hết, vạn nhất xảy nổ thứ cấp, gây thêm thương vong, ông gánh nổi trách nhiệm ?”

“Thế tài sản quốc gia cháy hết, cô gánh nổi trách nhiệm ?”

gánh nổi, vụ cháy liên quan đến , đến lượt chịu trách nhiệm. để bao nhiêu lao biển lửa thế , thực sự xảy án mạng thì đó chính là trách nhiệm của ông!”

Trong lúc hai bên đang cãi vã, Ngô Tranh Vinh đoạt chiếc loa cầm tay lớn từ tay vị cán bộ nào.

“Tất cả lệnh , lùi phía năm mươi mét! Nhắc một nữa, nghiêm cấm tất cả gần nhà xưởng đang cháy, lùi năm mươi mét. Xe cứu hỏa đang đường đến , các đồng chí ban bảo vệ duy trì trật tự hiện trường, các công nhân viên còn sức thì cổng nhà máy sơ tán quần chúng, đảm bảo xe cứu hỏa thể kịp thời cứu viện.”

Anh cởi áo đại quân , những ngôi quân hàm sức thuyết phục hơn bất kỳ lời nào.

Người dân bình thường luôn niềm tin mãnh liệt quân nhân. Thấy đột nhiên xuất hiện một sĩ quan yêu cầu rút lui, nhiều còn mù quáng theo chỉ thị của lãnh đạo nhà máy nữa mà thực sự lùi vài chục mét.

Ngô Tranh Vinh đưa chiếc loa sắt cho Diệp Mãn Chi, thấp giọng : “Vụ nổ xảy hơn nửa tiếng mà hiện trường thấy một vị xưởng trưởng nào lộ mặt, ước chừng hôm nay ai trực ban, về nhà đón Tết cả .”

Diệp Mãn Chi gật đầu, cầm loa sơ tán đám đông.

Vị cán bộ nhỏ lúc nãy vẫn tranh luận với cô, cho rằng nên tổ chức cứu hỏa. Diệp Mãn Chi : “Dập lửa nguồn nước chứ? Ông mau dẫn tìm nguồn nước .”

Lời cô dứt, từ nhà xưởng xa phát một tiếng nổ trầm đục, hình như thiết nào đó xảy nổ thứ cấp. Vị cán bộ liền điều ngậm miệng, dám nhắc đến chuyện cho dập lửa nữa. Nếu thực sự xảy c.h.ế.t ch.óc, ông đúng là gánh nổi trách nhiệm.

Hạ Trúc Quân khi nhận điện thoại của thư ký lập tức đến hiện trường. Bà ở xa, nhưng gần như cùng lúc với lãnh đạo thành phố Tân Giang, xưởng trưởng nhà máy thực phẩm và xe cứu hỏa lao trong xưởng.

Vì hôm nay nhà máy xưởng trưởng trực ban, Diệp Mãn Chi là cán bộ nhỏ duy nhất mặt đủ thẩm quyền để chuyện, giới thiệu tình hình hiện tại cho Hạ Trúc Quân và các vị lãnh đạo, đồng thời báo cáo cách xử lý của cô và Ngô Tranh Vinh.

“Lửa lớn, chúng chặn các công nhân định cứu viện,” Diệp Mãn Chi , “Mười lăm phút xảy nổ thứ cấp. Vụ nổ đầu tiên xảy 7 giờ rưỡi tối, chúng đến hiện trường lúc 8 giờ 5 phút. Sau đó công nhân nào khu vực hỏa hoạn, còn tình hình đó thì rõ. Có công nhân hôm nay xưởng nghỉ, mỗi xưởng chỉ để vài trực...”

Hiện trường nhiều lãnh đạo, cô giới thiệu chi tiết tình hình xong thì những việc đó thuộc phạm vi quản lý của cô nữa. Xưởng đồ hộp xây dựng riêng biệt, bốn gian nhà xưởng liền , lửa cháy lan sang các xưởng thực phẩm khác. Đến hơn 10 giờ đêm, đám cháy cuối cùng cũng khống chế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-274.html.]

Ngày rằm tháng Giêng đó là ngày 27 tháng 2. Một trận hỏa hoạn lớn chỉ thiêu rụi xưởng đồ hộp, gây tổn thất trọng đại về tài sản quốc gia, mà còn khiến 2 thiệt mạng và 7 thương. Trong hai thiệt mạng, một là Phó xưởng trưởng nhà máy thực phẩm – Hà Đại Lực.

Thành ủy Tân Giang và Sở Công nghiệp thành lập đoàn điều tra liên ngành, chuyên trách điều tra vụ hỏa hoạn "2.27". Các lãnh đạo nhà máy thực phẩm 1 đều kỷ luật và phê bình vì sự cố .

Trải qua một vụ hỏa hoạn khiến Diệp Mãn Chi vẫn còn sợ hãi, cô quét dọn triệt để các nguy cơ cháy nổ trong nhà . Còn phía Sở Công nghiệp, khi xử lý xong vấn đề của nhà máy thực phẩm, cuối cùng cũng đưa việc điều chỉnh nhân sự của các công ty chuyên doanh chương trình nghị sự.

Ngoài nhân sự Giám đốc cho ba công ty chuyên doanh lớn là Đường, Dệt và Da, còn nghiên cứu quyết định nhân sự Phó xưởng trưởng cho Nhà máy Thực phẩm 1 Tân Giang.

Trong phòng họp tầng ba, các lãnh đạo Sở đang Trưởng phòng Nhân sự giới thiệu lý lịch và các tình hình liên quan.

Sảnh trưởng La lên tiếng : “Đồng chí Hà Đại Lực của Nhà máy Thực phẩm 1 hy sinh, mấy vị xưởng trưởng khác thì kỷ luật vì sự cố , sĩ khí trong xưởng đang khá thấp. công tác tái thiết nhà máy thực phẩm quan trọng, nhiệm vụ sản xuất thể trì hoãn, cần nhanh ch.óng bổ sung cho nhà máy một vị Phó xưởng trưởng năng lực giỏi, tố chất chính trị vững vàng để hỗ trợ ban lãnh đạo nhà máy triển khai công việc...”

Trưởng phòng Tôn gật đầu: “Đảng ủy nhà máy thực phẩm đề cử với Sở đồng chí Lưu Thắng, Trưởng phòng Cung tiêu. Đồng chí Lưu Thắng là cán bộ lên từ nhà máy thực phẩm, kinh nghiệm cơ sở phong phú, từng là công nhân xưởng đóng chai, nhân viên phòng cung tiêu, Phó trưởng phòng, Trưởng phòng...”

Phòng họp im phăng phắc, yên lặng lý lịch của Lưu Thắng. Sau khi Trưởng phòng Tôn kết thúc phần giới thiệu, gần nửa phút trôi qua mà ai phát biểu.

“Khụ, xin vài câu,” Phó sảnh trưởng Lý khẽ hắng giọng, “Đồng chí Lưu Thắng qua, việc ở nhà máy tận tụy. nhớ mang máng năm , năm kìa gì đó, hình như dính chuyện gì thì ? Có từng hối lộ cán bộ ở Sở ? nhớ nhầm chứ?”

Trưởng phòng Tôn : “Năm , khi tỉnh bình chọn sản phẩm ưu tú, mặt nhà máy thực phẩm tặng quà cho giám khảo, đó chủ động khai báo với tổ thẩm định, thừa nhận sai lầm. Thái độ nhận . Theo các đồng chí ở nhà máy, trong một năm qua, Lưu Thắng tiến bộ rõ rệt về tố chất chính trị và năng lực nghiệp vụ...”

Phó sảnh trưởng Lý lắc đầu: “Chuyện hối lộ mới qua đầy hai năm, thấy nên vội vàng giao trọng trách cho đồng chí , ít nhất qua hai năm thử thách. Nhà máy thực phẩm 1 trải qua hỏa hoạn, là trăm công nghìn việc cần cũng quá, nên bổ nhiệm một đồng chí năng lực, khí phách, kinh nghiệm cơ sở khiến tâm phục khẩu phục. xin đề cử một cho bộ phận nhân sự...”

“Đồng chí Triệu Quế Lâm, Trưởng phòng Tổng hợp 3 của Phòng Công nghiệp Hóa chất nhẹ, . Vừa xuất từ ngành công nghiệp nhẹ, là sinh viên đại học. Những cán bộ trẻ tuổi, tài cao thế hợp để nhận nhiệm vụ lúc nguy nan...”

Ông thao thao bất tuyệt giới thiệu về Triệu Quế Lâm, nhưng các lãnh đạo khác thì uống nước, xa xăm, chẳng ai tiếp lời. Xưởng trưởng nhà máy thực phẩm 1 là cán bộ cấp Phó xứ, Phó xưởng trưởng là cấp Chính khoa. Mà Triệu Quế Lâm đang là Trưởng phòng cấp Chính khoa ở Sở mấy năm . Cùng là Chính khoa, điều chuyển từ Sở về doanh nghiệp trực thuộc Phó xưởng trưởng thì tương đương với "bình điều" nhưng thực chất là xuống.

Trưởng phòng Tôn thu dọn tài liệu, trong lòng cũng ngừng cân nhắc. Triệu Quế Lâm tuy thất bại trong cạnh tranh lên Phó xứ đó, nhưng năng lực thực sự tồi, lầm gì lớn, đơn tố cáo của cấp kéo chân. Để Phó xưởng trưởng thực sự phí. tình hình nhà máy thực phẩm đúng là lạc quan, nếu lãnh đạo sắp xếp một giỏi về tái thiết thì cũng hợp lý. Chỉ là tiếc cho Triệu Quế Lâm.

Trưởng phòng Tôn ngẩng đầu, ánh mắt lướt nhanh qua Sảnh trưởng Lý và Sảnh trưởng Hạ đối diện. Triệu Quế Lâm là "ái tướng" do một tay Hạ Trúc Quân đề bạt. Trong danh sách đề cử của bộ phận tổ chức tên Triệu Quế Lâm, và đang tạm thời đề cử Công ty Công nghiệp Da của tỉnh. Thông thường họ sẽ đề cử 2-3 ứng viên cho mỗi vị trí. Mà ứng viên khác của Công ty Da là Quách Khải của Phòng Doanh nghiệp trực thuộc – vốn là thuộc cấp cũ của Sảnh trưởng Lý.

Một khi Triệu Quế Lâm đẩy về Nhà máy Thực phẩm 1 Phó xưởng trưởng, thì khi chọn cho Công ty Da, coi như loại ngay lập tức. Ông liếc Hạ Trúc Quân, Triệu Quế Lâm là của bà, bà Sảnh trưởng chắc chắn lên tiếng cho của chứ.

Hạ Trúc Quân đặt chén xuống, thản nhiên : “Nếu Sảnh trưởng Lý đề cử thì cũng xin đề cử một .”

Trưởng phòng Tôn khổ trong lòng, vị lẽ "gậy ông đập lưng ông", đề cử Quách Khải đấy chứ?

Hạ Trúc Quân coi như thấy biểu cảm tế nhị của , bình tĩnh : “ đề cử đồng chí Diệp Mãn Chi ở Văn phòng Sở.”

Chương 143: Tiểu Diệp Xưởng trưởng

Nhân sự do Hạ Trúc Quân đề cử ngoài dự tính của tất cả .

Sảnh trưởng La hỏi: “Đồng chí Diệp Mãn Chi là thư ký của chị ?”

,” Hạ Trúc Quân , “Lần cũng coi như 'đề cử tài tránh ' (cử hiền bất tị ). Tiểu Diệp là sinh viên ưu tú khoa Kinh tế Công nghiệp của Đại học Tỉnh, lúc nghiệp về Sở chính đích chọn cô về Phòng Công nghiệp Hóa chất nhẹ, khá hiểu tình hình của cô .”

Phó sảnh trưởng Lý : “ nhớ cô Diệp Mãn Chi đầy ba mươi tuổi, đó cũng từng đảm nhiệm vị trí lãnh đạo nào, đưa cô lên Phó xưởng trưởng Nhà máy Thực phẩm 1 ngay như , liệu quá vội vàng ? Tiểu Diệp biểu hiện công tác , nhưng ủng hộ việc 'nhổ lúa cho mau lớn' (oạt miêu trợ trưởng).”

Trưởng phòng Tôn xen cuộc đấu của hai vị lãnh đạo, nhưng với tư cách Trưởng phòng Nhân sự, trong vấn đề liên quan đến cán bộ trẻ, ông vẫn giải thích đôi lời: “Trong Sở chín cán bộ trẻ dự nguồn, bao gồm đồng chí Tưởng Phong – thư ký Sảnh trưởng La, và cả đồng chí Diệp Mãn Chi. Đồng chí Diệp Mãn Chi từng là cán bộ nữ trẻ trong diện 'ươm mầm' dự trữ của Quận ủy Chính Dương thành phố Tân Giang...”

Loading...