Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 277

Cập nhật lúc: 2025-12-25 01:05:48
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ông là lãnh đạo tỉnh ?”

Trưởng phòng Tôn trong lòng thầm hẫng một nhịp, trực giác mách bảo ông đang kéo chuyện nội bộ rối ren của nhà máy thực phẩm. bao nhiêu đôi mắt đổ dồn , ông chỉ thể khẽ gật đầu.

“Lãnh đạo!” Người đàn ông mặc kệ sự lôi kéo của viên cán bộ nhỏ, lớn tiếng : “ kiện lên lãnh đạo tỉnh! Lãnh đạo nhà máy sự thật, chẳng phân biệt trắng đen cưỡng chế sa thải . phản ánh vấn đề của lãnh đạo nhà máy!”

Ngưu Ân Cửu tức đến xanh mặt sự xuất hiện đột ngột của đàn ông , quát lớn: “Lưu Hán Dân, thôi ? Anh là nhân viên an của phân xưởng đồ hộp 1 đúng ? Đêm xảy vụ cháy 2.27, đáng lẽ trực đêm ở phân xưởng, nhưng tự ý bỏ vị trí lý do. Nhà máy xảy hỏa hoạn lớn như còn đang say sưa ở nhà! Đồng chí Hà Đại Lực cũng vì thế mà hy sinh, sa thải còn là nhẹ, lấy mặt mũi nào mà đây kêu kiện!”

Lưu Hán Dân gào lên: “Hôm đó đúng là ca của , nhưng chính Phó xưởng trưởng Hà Đại Lực bảo về nhà sớm. Phó xưởng trưởng lệnh cho rời xưởng, gọi là tự ý bỏ vị trí!”

Chương 144: Màn mắt của Diệp xưởng trưởng

Sự xuất hiện đột ngột của Lưu Hán Dân khiến Xưởng trưởng Ngưu Ân Cửu vô cùng bực bội. Vụ cháy qua là một đề tài nhạy cảm, ông chỉ nhanh ch.óng khỏa lấp nó , mà cái thằng cha Lưu Hán Dân dám náo loạn ngay mặt lãnh đạo Sở!

Ông dứt khoát mặt : “Về tình trạng mà Lưu Hán Dân phản ánh, ban lãnh đạo nhà máy cực kỳ coi trọng. chỉ suông là Hà phó xưởng trưởng cho về sớm, trong khi bảng trực hôm đó hề bất kỳ ghi chép nào về việc mặt. Đồng chí Hà Đại Lực hy sinh để cứu tài sản quốc gia , giờ chúng tìm ai để đối chứng đây?”

Phó xưởng trưởng Tưởng Văn Minh phụ họa theo: “Nếu cứ để mượn danh nghĩa lão Hà để bào chữa cho , thì những chịu trách nhiệm khác trong vụ t.a.i n.ạ.n cũng bắt chước, đổ hết trách nhiệm lên đầu khuất thể mở miệng ?”

Lưu Hán Dân kéo đàn ông đang trốn lưng , biện bạch: “Hôm đó rời vị trí chỉ , và lão Quách đều lời Phó xưởng trưởng Hà mới về, và cả hai chúng đều nhà máy sa thải!”

Mọi mặt đều im lặng. Vẫn là câu đó: c.h.ế.t là hết đối chứng. Ai đảm bảo hai thông đồng với để đổ vấy trách nhiệm cho Hà xưởng trưởng?

Lưu Hán Dân Trưởng phòng Tôn đang bất động, sốt sắng : “Lãnh đạo, ông thể kiểm tra bảng chấm công đây. , Lưu Hán Dân, từ khi nhân viên an luôn bám trụ vị trí, từng rời bỏ một ngày nào! Tại đúng ngày 2.27 lời Phó xưởng trưởng Hà về nhà ăn Tết thì xảy hỏa hoạn?”

“Anh nhân viên an mới nửa năm thôi đúng ?” Ngưu Ân Cửu hừ lạnh một tiếng, với Trưởng phòng Tôn và Diệp Mãn Chi: “Lưu Hán Dân cứ nhắm mũi dùi đồng chí Hà Đại Lực, nhưng cấp kết luận cuối cùng về chuyện của lão Hà , ông hy sinh vì cứu tài sản nhà nước. Lưu Hán Dân cứ hắt nước bẩn lão Hà, thử hỏi nhà ông sẽ nghĩ ? Thân nhân lão Hà đến nhà máy phản đối mấy đấy.”

Nhà máy tổ chức lễ truy điệu cho Hà Đại Lực, còn phát động xưởng học tập tinh thần xả cứu tài sản quốc gia của ông. Muốn Hà Đại Lực vấn đề thì bằng chứng thép. Lưu Hán Dân đưa bằng chứng nào, chỉ khăng khăng lão Hà bảo về, điều khiến lãnh đạo nhà máy xử lý thế nào.

Ngưu Ân Cửu liếc đồng hồ : “Thời gian chờ đợi ai, lát nữa còn đại hội thể công nhân viên. Lưu Hán Dân, kiện lãnh đạo nhà máy , tuyệt đối ngăn cản! Anh về một bản báo cáo khiếu nại nộp cho , đích sẽ chuyển tài liệu đó đến tận tay lãnh đạo tỉnh!”

Lưu Hán Dân: “...”

Xưởng trưởng cam đoan mặt Trưởng phòng Tôn và ban lãnh đạo là sẽ tạo điều kiện cho kiện cáo. Sau đó, ông gọi cán bộ văn phòng khuyên giải và đưa hai vị khách mời chỗ khác.

Diệp Mãn Chi thầm nghĩ, Ngưu Ân Cửu xưởng trưởng bao nhiêu năm, xử lý tình huống đột xuất kinh nghiệm. Những lời ông đường hoàng, lạc. Lưu Hán Dân sa thải, màn náo loạn hôm nay, bước chân cổng nhà máy còn . Chứ đừng đến chuyện nộp đơn kiện xưởng trưởng chính tay xưởng trưởng, việc đó còn khó hơn lên trời.

Diệp Mãn Chi vẫn dùng bữa tiệc chào mừng với thần thái bình thường, để tiểu tiết ảnh hưởng. Mỗi bên đều cái lý của . Cô mới nhậm chức ngày đầu, nếu quá quan tâm đến chuyện khiếu nại lãnh đạo sẽ tự đẩy thế đối đầu với các lãnh đạo khác. Trước khi rõ độ nông sâu của đầm nước mang tên Nhà máy Thực phẩm , nhất cô nên gây thêm rắc rối.

Trưởng phòng Tôn vẫn còn bàng hoàng mớ hỗn độn của nhà máy, chỉ sợ thêm nhảy kêu oan. Ăn xong cơm ở nhà ăn, ông vội vàng đến hội trường nhà máy để tuyên quyết định bổ nhiệm Diệp Mãn Chi.

Lúc Diệp Mãn Chi chuẩn sẵn tâm lý, cô mỉm dậy mắt thể công nhân viên.

“Thưa các đồng chí, khi nhận quyết định bổ nhiệm của cấp , lòng lo lắng xúc động. Để chuẩn cho buổi gặp mặt hôm nay, sẵn mấy bản diễn văn.” Diệp Mãn Chi lắc lắc tờ giấy tay, : “Thế nhưng, khi thực sự giữa khuôn viên Nhà máy Thực phẩm 1, cơ hội giao lưu trực tiếp với , diễn văn nữa. Hôm nay chỉ vài lời gan ruột với các chị em công nhân.”

“Vừa Trưởng phòng Tôn giới thiệu sơ lược về , là sinh viên đại học, đây là cán bộ Sở Công nghiệp. nhấn mạnh một điều, thực chất cũng giống như nhiều đồng chí đây, xuất từ giai cấp công nông. Quê ở đội sản xuất làng Đông Hà, công xã Hồng Tinh, huyện Thông Lan, thành phố Tân Giang. Cha và các trai đều đang việc trực tiếp tại các phân xưởng nhà máy. thể tự hào mà rằng, là con em của giai cấp công nông, chính nông dân và công nhân nuôi dưỡng , chính đất nước bồi dưỡng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-277.html.]

Dưới khán đài, các công nhân vỗ tay nhiệt liệt, dành những tràng pháo tay cho vị Phó xưởng trưởng cũng xuất bình dân như .

Diệp Mãn Chi : “Đối với , Nhà máy Thực phẩm 1 Tân Giang trong một thời gian dài là một cái tên cao xa. Tại ?”

“Vì những sản phẩm mà nhà máy chúng sản xuất như đào vàng đóng hộp thương hiệu Tân Giang, dưa chuột muối Tân Giang, thịt lợn hấp đóng hộp thương hiệu Vạn Lý Trường Thành, bánh quy thương hiệu Băng Hoa... đối với đều là hàng cao cấp. Hồi nhỏ chỉ khi nào ốm, mới xin bố mở cho một hộp hoa quả để ăn.”

Các công nhân vỗ tay với vẻ đầy tự hào. Không hề quá lời khi sản phẩm của Nhà máy Thực phẩm 1 bày trong cửa hàng đều là "hàng xa xỉ". Là công nhân của nhà máy, mỗi ngày tiếp xúc với những thứ , thỉnh thoảng còn mua hàng về cải thiện bữa ăn khiến họ mặt mũi với họ hàng, làng xóm. Bất kỳ sản phẩm mới nào của nhà máy cũng trở thành đề tài bàn tán rôm rả trong các buổi họp mặt gia đình. Cuộc sống của công nhân nhà máy thực phẩm thực sự khấm khá.

Tất nhiên, đó là chuyện khi vụ hỏa hoạn xảy . Các loại đồ hộp là trụ cột kinh tế của nhà máy. Bốn phân xưởng đồ hộp lớn nhất thiêu rụi, việc tái thiết thiên tai đến bao giờ mới thành. Đa công nhân đều đang nghỉ việc tạm thời.

cảm thán: “Chao ôi, ngày tháng khó khăn .”

“Hôm qua xưởng trưởng mới từ Sở xuống, còn thấy mừng, tưởng lãnh đạo sẽ rót vốn cho mua thiết mới.” Người bên cạnh thầm thì: “ Diệp xưởng trưởng là phụ nữ, trẻ thế , chắc Sở chẳng trọng lượng mấy .”

Một nữ công nhân ở hàng ghế phản bác: “Phụ nữ thì ? thấy nữ xưởng trưởng , Diệp xưởng trưởng cũng xuất công nhân đấy thôi! Phụ nữ gánh vác nửa bầu trời, đừng coi thường chị em chúng !”

Trên đài, bài phát biểu của Diệp Mãn Chi vẫn tiếp tục.

“Nhà máy Thực phẩm 1 trải qua một nỗi đau, là một con của Tân Giang, cũng đau lòng như các đồng chí. Lúc nãy khi hội trường, một đồng chí lớn tuổi hỏi: Tại Sở Công nghiệp cử một ‘đứa con gái’ đến xưởng trưởng? Trẻ thế liệu nắm bắt công việc của nhà máy ?”

Diệp Mãn Chi : “Chuyện phụ nữ gánh vác nửa bầu trời là chuyện xưa như trái đất , nhiều nữa, chỉ xin về những việc trực quan hơn. Cái tên Nhà máy Bếp than Quang Minh Tân Giang, qua ?”

Bên gật đầu, ngơ ngác.

“Chưa qua cũng , 40% bếp than tổ ong thành phố là do nhà máy đó sản xuất. Nhiều đồng chí đang dùng bếp than ở nhà lẽ chính là sản phẩm của nhà máy đó đấy.” Diệp Mãn Chi tự hào : “Và chính là vị Xưởng trưởng đầu tiên của nhà máy bếp than đó!”

Oa ——

Hóa vị Phó xưởng trưởng mới đến cũng " nghề" đấy chứ. Ít nhất là từng kinh nghiệm xưởng trưởng thực thụ.

“Trước khi đến nhậm chức, bộ phận tổ chức hỏi : Cô nhận thế nào về sự phát triển của Nhà máy Thực phẩm 1, tự tin công tác tái thiết ?”

“Câu trả lời của lúc đó là: kỳ vọng sự phát triển của nhà máy, và cực kỳ tự tin việc tái thiết!” Diệp Mãn Chi nghiêm giọng: “Lời là xã giao, cũng là hô khẩu hiệu.”

“Đêm hỏa hoạn 2.27, mặt tại hiện trường nhà máy chúng . Khi lửa bùng lên, nhiều chị em công nhân bất chấp hiểm nguy, xông biển lửa để cứu tài sản quốc gia.”

“Một đồng chí lẽ vẫn còn ấn tượng với . Hôm đó mắng một công nhân tên là Phương Dụ một trận để ngăn lao chỗ c.h.ế.t vì thể xảy nổ thứ cấp. Hai bên tranh cãi kịch liệt. Dù quá trình vui vẻ gì, nhưng trong lòng vô cùng khâm phục.”

“Nhà máy chúng những như Phương Dụ, coi xưởng là nhà, hết lòng vì việc công, kiên quyết bảo vệ tài sản nhà nước. Có ý chí, quyết tâm và hành động như , chúng còn lo gì thành công tác tái thiết đây?”

Nhờ cô nhắc , một công nhân mặt đêm đó mới sực nhớ .

bảo mà, Diệp xưởng trưởng thấy quen lắm! Hóa chính là đêm hôm đó!” Một tổ trưởng ở phân xưởng đồ hộp vẫn còn sợ hãi : “May mà lúc đó lời xông cứu thiết , nếu giờ chắc đang theo bầu bạn với Hà xưởng trưởng .”

“Suỵt, đừng bừa!”

Công nhân bên bàn tán xôn xao, còn các vị xưởng trưởng chủ tịch đoàn thì mỗi một tâm tư riêng.

Loading...