Khuất Phục - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:59:38
Lượt xem: 19
1
“ nhận thua, tối nay Chu Sương Giáng thuộc về đại ca.”
Cảnh Thiếu Xuyên nới lỏng cà vạt, ngửa , uể oải tựa lưng ghế sofa.
Cảnh Tư Thần đối diện , nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối.
Giọng trầm trầm: “Nỡ ?”
Cảnh Thiếu Xuyên ngả ngớn: “Hiếm khi thấy đại ca để mắt tới phụ nữ.”
“Nếu thích, đương nhiên em nhường thôi.”
Cảnh Tư Thần đáp, Cảnh Thiếu Xuyên tiếp lời.
“Có điều...”
“Cô theo em cũng một năm , nếu đại ca chê bai...”
Cảnh Tư Thần đột nhiên dậy, tiện tay cầm lấy chiếc áo khoác: “Không cần, cứ là cô .”
Cảnh Thiếu Xuyên dường như nghẹn họng. nhanh cợt nhả: “Vậy cũng , tối nay đại ca cứ chơi cho thật vui vẻ nhé.”
Cảnh Tư Thần giơ tay đẩy gọng kính, khẽ gật đầu sải bước rời khỏi phòng bao.
2
Anh , trong phòng lập tức trở nên náo nhiệt.
“Thiếu Xuyên, đùa thật đấy?”
“Lúc theo đuổi mất ròng rã ba tháng trời, hạ khép nép đủ kiểu, thế mà đầy một năm chán ?”
Cảnh Thiếu Xuyên nâng ly rượu lên: “Chơi chịu, cá trả.”
“Với cũng chỉ là một phụ nữ thôi mà.”
“Cứ tưởng Chu Sương Giáng vị trí đặc biệt trong lòng lắm chứ.”
Cảnh Thiếu Xuyên nhấp một ngụm rượu, tản mạn:
“Lúc đầu thì đúng là đặc biệt thật, kiêu ngạo lắm, khó theo đuổi vô cùng.”
“ bây giờ , cô cũng chẳng khác gì những phụ nữ khác.”
“Chẳng cũng ngoan ngoãn như một con ch.ó mặt .”
“Hay là Thiếu Xuyên, tới nhường cho chơi thử chút nhé?”
Cảnh Thiếu Xuyên bỗng sa sầm mặt, quăng mạnh ly rượu xuống bàn. Gã giật sợ hãi, vội ngậm miệng gượng.
Lại hỏi: “ Thiếu Xuyên , lỡ Thần chạm cô thật, tính ?”
“Không .”
“Đại ca là gần nữ sắc, mắc bệnh sạch sẽ nặng đến mức thái quá.”
“Chuyện đó khó lắm, Chu Sương Giáng mặc cái váy xẻ lộ chân, chằm chằm mấy liền.”
Cảnh Thiếu Xuyên khẩy: “Anh chỉ ghét cay ghét đắng cái loại đàn bà lả lơi khoe khoang nhan sắc mà thôi.”
“Cược , cược , Thiếu Xuyên, dám cược ?”
Cảnh Thiếu Xuyên xì một tiếng: “Các đừng quên.”
“Chu Sương Giáng yêu c.h.ế.t sống .”
“Cô thà đập đầu c.h.ế.t , chứ tuyệt đối đời nào để gã đàn ông khác chạm dù chỉ một chút.”
“Nếu mấy cược thật thì cẩn thận thua sạt nghiệp đấy.”
Nói , Cảnh Thiếu Xuyên dậy rời .
Ngoài cửa một cô gái trẻ trung xinh đợi sẵn. Thấy bước liền nũng nịu sáp tới.
Anh chỉ thấy men bốc lên, ép con gái đó tường hung hăng hôn xuống.
3
khẽ áp lưng cửa, chậm rãi xoay .
Hễ uống chút rượu là luôn ngủ say. Cho nên Cảnh Thiếu Xuyên mới ăn kiêng dè đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khuat-phuc/chuong-1.html.]
Cũng thật trùng hợp. lúc bất chợt tỉnh giấc vì ác mộng và trọn vẹn cuộc đối thoại của bọn họ.
Cũng chính khoảnh khắc , bừng tỉnh khỏi câu chuyện cổ tích Lọ Lem.
đẩy cửa bước . Cũng chẳng tìm gào ầm ĩ.
Nếu thể đường hoàng đem phần thưởng thua cược cho một gã đàn ông khác, điều đó chứng tỏ, trong lòng , chẳng là cái thá gì cả.
Nếu điều mà loạn lên, khiến mất mặt. Với những kẻ thiếu gia quyền quý như bọn họ, bóp c.h.ế.t cũng dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến mà thôi.
thẫn thờ giường, xuống. Kéo chăn đắp kín nhưng vẫn thấy lạnh run rẩy.
Cho đến khi cánh cửa phòng ai đó đẩy . thấy tiếng bước chân của một đàn ông tiến gần giường.
Kéo theo đó là một mùi hương gỗ thông thanh lạnh. Rất xa lạ.
Một mùi hương từng xuất hiện Cảnh Thiếu Xuyên.
lén lút siết c.h.ặ.t t.a.y, nhắm nghiền mắt .
Chiếc chăn nọ nhẹ nhàng lật . Rồi cả bế bổng lên.
“Sương Giáng, về nhà ngủ tiếp.”
Giọng của đàn ông trầm hơn Cảnh Thiếu Xuyên một chút, cực kỳ mờ ám và gợi cảm.
vờ như chuyện gì.
He hé mắt, mềm mại ôm lấy , nũng: “Thiếu Xuyên, giờ mới tới?”
Cơ thể đàn ông rõ ràng cứng đờ. Khi mở miệng nữa, giọng càng trầm hơn:
“Đợi lâu lắm ?”
“Vâng... đầu em đau quá.”
“Lát nữa uống chút canh giải rượu là sẽ thôi.”
Anh bế ngoài, vòng tay rắn rỏi, mạnh mẽ. Bước chân cực kỳ vững chãi.
rúc mặt n.g.ự.c , mặc cho hương thơm thanh lãnh len lỏi khoang mũi.
“Đêm nay mùi thơm quá.”
“Vậy ?”
“Vâng, thơm hơn hẳn những mùi hương đây.”
“Em thích ?”
“Thích ạ.”
Bước chân khựng một nhịp. Trong dãy hành lang dài dằng dặc, ánh đèn lờ mờ, từ lâu chẳng còn bóng .
Anh bỗng cúi đầu, đặt một nụ hôn phớt nhẹ lên khóe môi :
“Thích là .”
4
Hai ngày là đầu tiên gặp Cảnh Tư Thần.
Cũng chính ngày đó, mới Cảnh Thiếu Xuyên còn một trai sinh đôi. Chẳng qua quanh năm ở nước ngoài, hiếm khi về nước.
Cảnh Thiếu Xuyên dường như khá e dè cả . Anh bao giờ nhắc đến .
Suốt cả buổi tối hôm đó, gần như liếc lấy một cái. Từ đầu đến cuối chỉ với đúng một câu:
“Tên của cô Chu .”
tại tối nay chấp nhận một vụ cá cược hoang đường đến . nhạy bén cảm nhận rằng bứt khỏi trò chơi của đám con ông cháu cha một cách an , lẽ chỉ thể theo con đường của Cảnh Tư Thần.
Trong tiềm thức, ngay từ cái đầu tiên, thấy và Cảnh Thiếu Xuyên là hai kiểu khác biệt.
bước khỏi phòng tắm, Cảnh Tư Thần từ phía ôm chầm lấy eo .
Lúc cúi xuống hôn, nhịn khẽ: “Tối nay vội vã thế, Thiếu Xuyên.”
Nụ hôn đang áp môi khựng : “Đổi cách xưng hô khác , ?”
“Vậy em gọi là gì?”
“Có nhớ bình thường em gọi là gì ?”