Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 333
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:11:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Sau vụ , chắc chẳng còn ai dám đụng streamer nữa nhỉ?】 【Haha, vị thế và giá trị của streamer bây giờ tăng vọt , đoán là đàn ông theo đuổi cô sẽ ngày càng nhiều cho xem.】 【Đến còn đang kiềm lòng đặng rước cô về dinh đây .】
tắt phòng livestream, với Doãn Thắng Nghiêu: "Chúng thôi."
Nói xong, chẳng thèm đếm xỉa đến bất kỳ ai, cứ thế rời . Những vốn chẳng quen, họ chọn cách ngoài quan sát cũng là lẽ thường tình, lý do gì để trách cứ họ. kể từ nay về , nếu họ việc gì cầu đến cửa, tuyệt đối sẽ giúp nửa ngón tay.
Kẻ hối hận nhất lẽ là Thư bộ trưởng. Ông vốn tưởng chắc chắn sẽ c.h.ế.t nên mới chọn cách bỏ mặc, ngờ thể xoay chuyển càn khôn, giờ đây còn nổi danh khắp cả nước, phận địa vị khác xưa.
Nếu sớm thế , hẳn ông liều c.h.ế.t bảo vệ . Chỉ tiếc đời t.h.u.ố.c hối hận, chừng nào ông còn tại chức, bộ phận đặc biệt chi nhánh Sơn Thành đừng hòng nhận một chút lợi lộc nào từ chỗ .
Chúng rời khỏi núi Bách Quỷ, Doãn Thắng Nghiêu suốt dọc đường đều im lặng. Mãi đến khi về tới cửa nhà , bỗng gọi giật : "Quân Dao, tại Đường Minh Lê rời ."
Anh khựng một chút tiếp: "Tu vi của quá thấp, bảo vệ em, nên mới liều mạng tìm cách để trở nên mạnh mẽ hơn. Giờ đây, cũng hiểu rõ cái cảm giác bất lực đó ."
Dứt lời, đợi lên tiếng xoay bước thẳng nhà .
theo bóng lưng , lòng tràn đầy bùi ngùi. ai bảo vệ cả, nhưng luôn liên lụy đến những xung quanh. mạnh hơn! Mạnh hơn nữa! trở thành đủ khả năng bảo vệ bản và bạn bè, chứ là một gánh nặng của kẻ khác.
Vừa cửa, lập tức mở máy tính, nhóm hỏi: "Tiền bối Âm Trường Sinh, ngài chứ?"
Âm Trường Sinh trả lời, đó là Hoàng Sơn Quân lên tiếng: "Nha đầu , Âm Trường Sinh thực sự nếm mùi đau khổ ."
hít một lạnh, run rẩy hỏi: "Ngài ... ngài ?"
vốn dự cảm , việc ngài hạ phàm cứu chắc chắn trả giá đắt, chỉ hy vọng cái giá đó quá lớn, nếu sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho chính .
Chính Dương Chân Quân im lặng hồi lâu mới : "Haiz, Quân Dao , con nhất là đừng hỏi nữa, tránh thêm đau lòng."
Tay run b.ắ.n lên, môi run rẩy: "Chân Quân tiền bối, xin hãy cho con , con chịu đựng mà. Nếu rõ, cả đời con sẽ yên lòng."
Lão thở dài: "Chúng thể tùy tiện xuống phàm gian. Một khi phá vỡ quy tắc, tất sẽ trừng phạt."
"Hình... hình phạt thế nào ạ?" Nước mắt lăn dài má, dồn dập hỏi.
Chính Dương Chân Quân đáp: "Hiện giờ đan điền của thương, bế quan . Tu vi e là sẽ sụt giảm nhiều, thậm chí thể mất sạch công lực..."
nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đầu óc ong ong. Âm Trường Sinh vốn coi trọng việc tu hành, ngài từng tu hành là sở thích duy nhất của ngài. Giờ đây thể tu hành nữa, việc đó còn đau đớn hơn cả g.i.ế.c ngài .
gạt nước mắt hỏi: "Có cách nào giúp ngài ạ? Con thể bất cứ điều gì."
Như chợt nhớ điều gì, vội : " , m.á.u của con! Chân Quân tiền bối, ngài hãy đem m.á.u của con cho ngài uống, lẽ sẽ giúp ích ."
"Máu của con?" Chính Dương Chân Quân kinh ngạc hỏi .
nghiến răng : "Máu của con thể giúp thể tu luyện sinh linh căn, giúp thể học võ cải thiện căn cốt, giúp dị năng thức tỉnh dị năng."
"Cái gì?" Chính Dương Chân Quân sững sờ, mãi một lúc lâu mới hồn: "Con... con thật ?"
"Tuyệt đối nửa lời gian dối." khẳng định chắc nịch.
Lão im lặng, lâu đến mức lo lão offline, đành lên tiếng hỏi: "Tiền bối?"
"Thiên ý, đúng là thiên ý mà." Lão thở dài, "Đây lẽ chính là cơ duyên của Trường Sinh. Nha đầu, con hãy trích một chén nhỏ m.á.u của bình ngọc, đó đặt ở ngoài cửa."
lập tức lấy m.á.u, đặt bình ngọc ngoài. Chẳng bao lâu , bình ngọc biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-333.html.]
Chính Dương Chân Quân : "Đã nhận đồ . Âm Trường Sinh cứu, con cần lo lắng nữa." Lão khựng dặn thêm: "Nha đầu, nhớ kỹ, chuyện tuyệt đối tiết lộ cho ai , bất kỳ ai cũng , rõ ?"
gật đầu: "Con hiểu rõ điều , tiền bối cứ yên tâm ạ."
Chính Dương Chân Quân đó cũng offline. cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, xếp bằng giường tu luyện, nhanh ch.óng tiến trạng thái vật ngã lưỡng vong.
Bế quan ròng rã suốt một tuần lễ, mới định tu vi Tứ phẩm của .
Sáng sớm hôm đó, tỉnh dậy kỳ tu luyện, vươn vai một cái thật dài bước ngoài, bất ngờ phát hiện bàn một mảnh giấy. Tờ giấy do Doãn Thắng Nghiêu để , sự việc gây chấn động lớn đối với . Thực lực của quá thấp, thể bảo vệ , vì quyết định ngoài phiêu bạt một phen, bảo đừng lo lắng, sẽ sớm về.
Lòng dâng lên chút bùi ngùi. Đối với Doãn Thắng Nghiêu, cảm động, thật lòng là cũng chút thiện cảm, nhưng... nhưng cha và em trai em gái đều là kẻ thù của .
Anh thực sự với , nhưng thể vì thế mà chấp nhận . Bằng nếu g.i.ế.c em trai em gái , xuống tay cho đành? Lúc đó nên giúp , giúp của ? Haiz, thật đau đầu!
phiền muộn vò đầu bứt tai, thôi kệ, nghĩ nữa, tới tới đó .
Sau đó, nhận điện thoại từ Tiểu Lâm. Anh cho vụ việc ở núi Bách Quỷ truyền về tổng bộ, các vị đại lão đó bất bình với việc Thư bộ trưởng bỏ mặc . Chỉ trong vòng vài ngày, ông cách chức và điều với lý do việc hiệu quả. Vị bộ trưởng mới vẫn ấn định, tạm thời do Tiểu Lâm quyền điều hành.
thừa , nếu nhóm Thanh Nương g.i.ế.c c.h.ế.t, cấp tuyệt đối sẽ xử lý ông . Sở dĩ bộ phận đặc biệt nịnh bợ như chẳng qua là vì nể mặt tiền bối Âm Trường Sinh mà thôi. Có một chỗ dựa lớn như , ai mà chẳng vắt óc tìm cách lấy lòng.
Trong lòng thoáng chua xót. Cho đến tận bây giờ, vẫn dựa cái danh của các vị tiền bối mới thể bình an. Tổng một ngày, sẽ trở thành cường giả thực thụ, cần mượn danh nghĩa của bất kỳ ai để bảo vệ chính .
đóng cửa tu luyện thêm vài ngày, sẵn tiện nghiên cứu thêm các loại đan d.ư.ợ.c mới, định bụng trong vòng một tháng sẽ bước chân khỏi cửa. Nào ngờ hôm nay tiếng gõ cửa bỗng vang lên, mở thì thấy một thanh niên vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Chào cô, Nguyên tiểu thư." Chàng thanh niên giơ tay một thủ ấn. giật , đây là thủ ấn chuyên dụng giữa các luyện đan sư.
"Anh là luyện đan sư?" hỏi.
Anh gật đầu, lấy từ trong n.g.ự.c một tấm thẻ bài màu trắng, đó một chữ "Dược" theo lối chữ Triện.
"Anh là của Hiệp hội Luyện đan sư?" cầm lấy thẻ bài, mặt khắc một cái tên: Vệ Trúc Nghiên.
"Tại hạ là Vệ Trúc Nghiên, gia sư là Phó chủ tịch Hiệp hội Luyện đan sư - Bành Vũ Diễn." Anh cung kính .
"Hóa là cao đồ của Bành chủ tịch." vội vàng mời nhà. Sau vài câu chào hỏi xã giao, thẳng vấn đề: "Không Vệ đến đây việc gì quan trọng?"
"Thực giấu gì cô, Nguyên tiểu thư, Hiệp hội Luyện đan sư chúng một việc hệ trọng nhờ cô giúp sức."
"Chuyện gì ?" thắc mắc, "Sao trịnh trọng thế?"
Vệ Trúc Nghiên đáp: "Là của Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư châu Âu. Họ cử một đoàn luyện d.ư.ợ.c sư đến để thách đấu với Hiệp hội Luyện đan sư chúng ."
khỏi nhíu mày: "Vô duyên vô cớ, tại họ đến thách đấu?"
Vệ Trúc Nghiên liếc , vẻ mặt thôi. hỏi: "Chẳng lẽ chuyện liên quan đến ?"
Vệ Trúc Nghiên : "Thiếu niên tên Louis mà cô g.i.ế.c ở núi Bách Quỷ chính là t.ử của một vị Nguyên lão trong Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư châu Âu. Hắn đến tìm Đăng Lung Hồng chính là để dâng lên cho vị Nguyên lão đó để kéo dài thọ mệnh."
hừ lạnh: "Bọn họ còn mặt mũi nào mà đến tìm gây rắc rối? Tên Louis đó lộng hành ngay đất Hoa Hạ, chúng tìm họ tính sổ là nể mặt lắm ."
"Cô đúng, bọn họ dám mặt gây rắc rối một cách lộ liễu." Vệ Trúc Nghiên nghiêm sắc mặt, "Vì họ cử một đội ngũ lấy danh nghĩa đoàn giao lưu đến Hoa Hạ để thách đấu với Hiệp hội chúng . Nếu chúng thắng, họ sẽ dâng lên một lô d.ư.ợ.c liệu quý hiếm mà Hoa Hạ ; còn nếu họ thắng, chúng bắt buộc giao Đăng Lung Hồng."