Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 337
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:11:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Tĩnh Tư nghiến răng : "Thắng thua là chuyện thường tình, thể thua trận chứ thể thua . Đây là thứ cô thắng , cầm lấy ."
Nói đoạn, ném hộp ngọc cho sải bước rời .
cất kỹ chiếc hộp: "Vậy xin nhận." Rồi sang cảm ơn Bành Vũ Diễn. Đang định rời thì bất ngờ Dư lão túm c.h.ặ.t lấy , quát: "Đứng ! Không !"
kỳ quái lão, lão vội hỏi: "Cô bé, khoan , cho rốt cuộc loại đan d.ư.ợ.c cô luyện thế nào?"
Bành Vũ Diễn nổi nữa, xen : "Dư lão, đây là bí kỹ riêng của , ngài hỏi e là ."
Dư lão cuống quýt phân bua: "Ái chà, lú lẫn quá, cứ hễ kích động là chẳng còn nặng nhẹ gì nữa. Cô bé , cô thể cho thêm vài viên đan d.ư.ợ.c , để mang về nghiên cứu một chút."
Lão suy nghĩ một hồi, thấy , bèn : "Cô bé, lấy của cô . Cô theo tới kho t.h.u.ố.c, trúng cái gì thì cứ việc lấy."
Mắt sáng rực lên. là gừng càng già càng cay, tay thật hào phóng.
mỉm : "Nếu Dư lão lòng nâng đỡ hậu bối như , con xin cung kính bằng tuân mệnh."
Dư lão nắm lấy tay : "Đi, , ngay bây giờ."
Lão kéo lôi thang máy, lên đến tầng 67. Cả tầng hóa đều là nơi ở của Dư lão. Lão thường trú tại trụ sở Hiệp hội, ngày đêm nghiên cứu d.ư.ợ.c lý, cả đời kết hôn, cũng chẳng con cái, chỉ vài vị t.ử.
bất giác nảy sinh lòng kính trọng sâu sắc đối với lão.
Lão dẫn tới căn phòng ở góc hành lang, dùng một chiếc chìa khóa đặc biệt mở cửa. Mắt lập tức hoa lên. Bốn bức tường trong phòng đều là ngăn kéo, bên trong chất đầy d.ư.ợ.c liệu.
"Nào, nào, cứ tự nhiên mà chọn." Dư lão một câu xoay thẳng, "Ta nghiên cứu đan d.ư.ợ.c đây."
ngây đó. Lão cứ thế yên tâm để một ở đây chọn t.h.u.ố.c ? Lão sợ khuân sạch kho t.h.u.ố.c của lão ? Có lẽ trong lòng lão, cả căn phòng d.ư.ợ.c liệu cũng quan trọng bằng phương pháp luyện đan của .
Đã thì khách sáo nữa.
Bản bây giờ cũng hạng thấy cái gì cũng vơ lấy. xem từng ngăn một, thầm kinh ngạc trong lòng. Trong kho t.h.u.ố.c nhiều linh thực vô cùng quý hiếm, mà chỉ một hai gốc, mà là cả một ngăn kéo lớn.
Thời thượng cổ, những linh thực vàng cũng khó mua , mà ở đây trông giống như rau cải bắp thế ? Chẳng lẽ cũng giống như Huyết Nguyệt Thảo, ở thời hiện đại đều đáng tiền? Rốt cuộc bao nhiêu loại d.ư.ợ.c liệu quý giá thời cổ đại mà bây giờ trở nên rẻ mạt như ?
mượn Dư lão một cuốn d.ư.ợ.c điển hiện đại để tra cứu, tìm thấy nhiều loại linh thực như thế. Lại lên mạng tìm thêm, phát hiện nhiều loại trở thành cỏ dại mọc đầy núi, thậm chí một loại tên là Quang Hoa Thảo, nay gọi là Hòa Thảo, mọc đầy trong ruộng lúa, là loại cỏ dại mà nông dân tìm cách để tiêu diệt.
Thế nhưng, Quang Hoa Thảo thời thượng cổ là nguyên liệu quan trọng để luyện chế Cửu phẩm Thiên Nguyên Đan! Thiên Nguyên Đan chính là loại đan d.ư.ợ.c giúp tu đạo giả thăng cấp Thần cấp.
Trên Cửu phẩm là Thần cấp, Thần cấp là Địa Tiên. Nghe khi trải qua thiên kiếp phi thăng mà thể thành tiên nhưng vẫn sống sót thì chính là Địa Tiên. Địa Tiên thể coi là tồn tại mạnh mẽ nhất ở phàm gian .
diễn tả tâm trạng của lúc thế nào nữa. Nếu các luyện đan sư thời thượng cổ mà xuyên đến hiện đại, chắc họ sẽ sướng phát điên mất.
Vì , chọn một loại d.ư.ợ.c liệu vốn quý giá thời thượng cổ nhưng ở hiện đại thì bình thường, song cũng đến mức là cỏ dại ven đường.
Sau khi chọn xong, báo cho Dư lão một tiếng. Lão qua lộ vẻ vui: "Cô bé, cô chọn mấy thứ t.h.u.ố.c tầm thường thế ? Có khinh thường ? Lão Dư là hạng keo kiệt thế ? Mau chọn cho một mớ thứ quý giá nhất , quý ."
Đầu đầy hắc tuyến. Ông cụ ơi, gì ai như ngài cơ chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-337.html.]
Hết cách, đành chọn thêm một mớ nữa, mãi đến khi lão hài lòng mới cho về chỗ nghỉ. Vừa bước phòng, cảm thấy gì đó , lập tức vung Trói Quỷ Tỏa về phía rèm cửa.
Keng! Một tiếng động lanh lảnh vang lên, dây trói của đ.á.n.h bật trở . nhíu mày, lớn tiếng quát: "Ai?"
Gió thổi tung rèm cửa, một bóng hình cao lớn hiện ngoài ban công. Đó là một thanh niên ngoại quốc mặc áo khoác da đen, mái tóc ngắn màu đỏ, đeo kính râm, miệng ngậm một cọng cỏ, khoanh tay với vẻ bất cần đời. Ánh mặt trời chiếu khiến mái tóc rực lên sắc vàng óng ả.
"Anh là ai?" nhíu mày hỏi, "Đến đây việc gì?"
" là Stuart." Hắn lạnh, "Đến xem đối thủ của rốt cuộc là hạng thế nào."
"Anh là của Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư châu Âu?" Sắc mặt sa sầm, "Tự tiện đột nhập thế , e là sĩ cho lắm nhỉ?"
Stuart : "Nghe bảo đối thủ là một đại mỹ nhân nên kìm lòng . Không ngờ xem một màn kịch ."
"Ồ? Chuyện so tài với lúc nãy đều thấy cả ?" mỉa mai, "Xem chỉ thích tự ý xông nhà khác, mà còn thích rình rập nữa."
"Làm một thục nữ, từ 'rình rập' nên thốt từ miệng cô mới ." Hắn bảo.
nhạt: "Anh mà ?"
Hắn tháo kính râm xuống, lộ gương mặt tuấn tú, ánh mắt quét qua mặt , đáy mắt thoáng hiện vẻ khinh miệt: "Trông thì cũng xinh đấy, chỉ tiếc là bản lĩnh luyện d.ư.ợ.c chẳng ."
"Ồ?" nhếch môi, "Xem Stuart tự tin kỹ thuật luyện d.ư.ợ.c của nhỉ?"
"Luyện đan thuật Hoa Hạ các thời thượng cổ quả thực lợi hại, nhưng sớm thất truyền . Luyện đan thuật thời nay chẳng qua chỉ là trò trẻ con. Còn luyện d.ư.ợ.c thuật châu Âu chúng từng mai một, luyện d.ư.ợ.c sư cao cấp của chúng nhiều hơn các nhiều." Hắn hếch cằm, nhạt: "Những loại đan d.ư.ợ.c các luyện trong kỳ thi, ở châu Âu chúng chỉ dành cho những dị năng giả tầng lớp thấp nhất, một viên cũng chỉ vài ngàn đô-la mà thôi."
Điểm cũng qua. Châu Âu tuy trải qua thời Trung Cổ tăm tối, vô luyện d.ư.ợ.c sư và dị năng giả coi là phù thủy và hỏa thiêu, nhưng luyện d.ư.ợ.c thuật của họ thần kỳ truyền thừa , hề đứt đoạn. Đây lẽ là ý trời.
lấy một chai rượu vang từ trong tủ lạnh, rót cho một ly, xuống ghế sofa thong thả nhấm nháp. Hắn nheo mắt , dường như đoán đang tính toán điều gì.
liếc một cái, : "Người cũng xem , tỉ thí cũng rình xong , còn biến ? Chẳng lẽ định đợi mời ở ăn tối ?"
Đôi mắt lóe lên tia giận dữ, cơ mặt mắt giật liên hồi: "Tốt, lắm, thú vị đấy. bắt đầu thấy nể sự bình tĩnh của cô đấy. Nguyên Quân Dao, sẽ đ.á.n.h bại cô t.h.ả.m hại trong cuộc thi, để cô rằng mặt Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư, đám luyện đan sư phương Đông các chỉ như lũ kiến cỏ, một cái dẫm cũng đủ nát."
"Nói nhảm nhiều quá." Lần chẳng buồn nữa, lạnh lùng đáp: "Luyện đan sư phương Đông chúng một ưu điểm, đó là thích hơn thích . Nói khoác bao nhiêu cũng vô ích, chỉ thắng cuối cùng mới là cường giả thực sự. Bây giờ càng nhiều, lúc vả mặt càng đau thôi."
Stuart lạnh vài tiếng: "Để xem, đến lúc đó ai mới là kẻ vả mặt."
Dứt lời, rèm cửa tung bay, bóng ngoài cửa sổ biến mất tăm tích.
Hắn , lập tức gọi điện cho Vệ Trúc Nghiên: "Vệ , công tác an ninh của Hiệp hội Luyện đan sư các ăn kiểu gì thế? Người của Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư g.i.ế.c đến tận cửa đây ."
Vệ Trúc Nghiên báo cáo chuyện cho Bành Vũ Diễn. Bành Vũ Diễn nổi trận lôi đình, đích dẫn tới khách sạn nơi Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư ở để "hỏi tội". theo, nhưng của Liên minh những xin mà còn liên tục chế nhạo, bảo rằng trụ sở hiệp hội đường đường chính chính mà của họ như chỗ . Nếu là họ thì hổ thẹn mà c.h.ế.t , còn mặt mũi nào dẫn tìm rắc rối.
Việc khiến Phó chủ tịch Bành tức đến suýt ngất. Sau khi trở về, lão triệu kiến nữa, đưa cho một cuốn đan phương trân tàng của lão, bảo mang về nghiên cứu kỹ. Lần vì thể diện của bộ luyện đan sư Hoa Hạ, nhất định thắng.
Thật ngờ, Stuart đến khiêu khích giúp nhận lợi ích lớn đến . Phó chủ tịch Bành là luyện đan sư Ngũ phẩm, tuổi thọ cao, kinh nghiệm phong phú, những đan phương và nhật ký luyện đan của lão giúp học hỏi nhiều điều.