Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 340
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:11:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó chủ tịch Bành lộ rõ vẻ giận dữ, gằn giọng: "Stuart, chúng chỉ là tỉ thí luyện đan, cũng chẳng thù sâu hận nặng gì, cớ nhất định một mất một còn?"
Stuart khẩy hai tiếng: "Không cược bằng mạng sống thì chẳng gì kích thích, hứng chơi."
Phó chủ tịch Bành tức đến run cả râu, sang Green: "Người của Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư các ông là lũ điên cuồng tàn độc thế ?"
Green như đáp : "Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư chúng bao giờ thiếu những kẻ điên. Bởi vì chỉ kẻ điên mới đủ sức nghiên cứu những loại linh d.ư.ợ.c nhất."
Phó chủ tịch Bành chỉ tay mặt lão: "Ông cũng là một tên điên."
"Quá khen." Green đáp trả đầy khiêu khích.
Stuart sang : "Sao nào? Có dám ?"
"Có gì mà dám?" hếch cằm, dõng dạc: "Anh chiến, liền chiến!"
"Tốt, sảng khoái!" Hắn vỗ tay hai cái. Cả hai chúng bên lò luyện, chọn vài loại linh thực và d.ư.ợ.c thạch bắt đầu bào chế độc d.ư.ợ.c.
Nửa giờ , độc d.ư.ợ.c của cả hai thành. Thuốc của đựng trong chai thủy tinh trong suốt, chứa chất lỏng màu xanh biếc, còn của là một viên đan d.ư.ợ.c màu đen, tỏa hương t.h.u.ố.c thoang thoảng.
"Mời." hiệu, cầm viên đan lên ngửi nuốt chửng. cũng uống cạn lọ độc d.ư.ợ.c của .
Thuốc độc đến ruột, sắc mặt liền đổi, trừng mắt đầy giận dữ. Cái tên tiểu nhân nham hiểm , loại độc luyện d.ư.ợ.c tính cực kỳ bạo liệt, nếu là khác, e rằng còn kịp luyện xong t.h.u.ố.c giải thì độc phát vong .
Hắn nhếch miệng lộ một nụ lạnh lẽo, ánh mắt như : "Để xem cô gì."
khẽ thầm, ai bảo đen đủi đụng ? là ai chứ? chính là "Hồng Vận Nữ" đấy.
lấy một bao kim châm từ trong n.g.ự.c , nhanh ch.óng châm mười huyệt đạo cơ thể, phong tỏa độc tính . Stuart lạnh lùng quan sát, hừ một tiếng bắt đầu luyện d.ư.ợ.c. mang theo đầy kim châm, cũng bắt đầu nổi lửa luyện đan.
Một tiếng , giải d.ư.ợ.c của cả hai đều thuận lợi luyện thành. Sau khi uống , phun một b.úng m.á.u màu xanh lục về phía Stuart.
Mặt lúc đen sạm , lộ rõ vẻ đau đớn cực độ. Khán giả bắt đầu xì xào: "Nguyên Quân Dao thắng ?"
"Đừng vội, thấy tên Stuart hạng xoàng , chắc chắn còn bài tẩy."
Lời còn dứt, Stuart đột ngột phun một ngụm m.á.u đen, giơ tay lau sạch vết m.á.u khóe miệng, đắc chí : "Độc d.ư.ợ.c của cô d.ư.ợ.c tính mạnh thật đấy, nhưng tiếc là mặt , nó cũng chỉ đến thế mà thôi."
lạnh lùng , đột nhiên mỉm : "Vậy ?"
Vừa dứt lời, mặt Stuart bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy, lảo đảo lùi hai bước, liên tục nôn hai b.úng m.á.u lớn. Vũng m.á.u đen kịt tỏa mùi hôi thối nồng nặc khắp sân đấu. Hắn ôm n.g.ự.c, từ từ khuỵu xuống, run rẩy chỉ tay : "Cô... cô..."
thản nhiên : "Xem ván thua ."
Green biến sắc, bật dậy lao xuống kiểm tra cho Stuart. Lão ngẩng đầu, dùng gậy ba-toong chỉ thẳng : "Cô thật độc ác! Cô hai loại độc đó của giải triệt để, nên mới luyện loại độc d.ư.ợ.c . Nó chỉ d.ư.ợ.c tính cực mạnh mà khi hóa giải, nó còn kích thích dư độc trong cơ thể , khiến độc tính của chúng tăng cường gấp bội!"
nhếch môi: "Ngài Green, sẽ coi lời của ngài như một lời khen ngợi dành cho ."
Green hừ lạnh, lấy một viên đan d.ư.ợ.c cho Stuart nuốt . Phó chủ tịch Bành nổi giận: "Green, ông đừng vô liêm sỉ như thế! Đã là trận t.ử đấu của hai hậu bối, ông là tiền bối mà dám nhúng tay ?"
Green cũng đầy vẻ giận dữ quát : "Stuart là thiên tài xuất sắc nhất thế hệ của Liên minh chúng , kẻ nào g.i.ế.c chính là kẻ thù của chúng !"
Phó chủ tịch Bành mắng thẳng mặt: "Ông dù gì cũng là một đại lão, nhân vật tầm cỡ của Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư, hôm nay định vứt bỏ liêm sỉ thật đấy ? cho ông , lão già, hai đứa nhỏ ký sinh t.ử trạng, đó cũng chữ ký của ông đấy. Ông mà dám giở quẻ, sẽ liều mạng với ông đến cùng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-340.html.]
Sắc mặt Green u ám, chẳng thèm đoái hoài đến lão, cứ liên tục đổ linh d.ư.ợ.c miệng Stuart thi triển thêm vài ma pháp hỗ trợ. Thế nhưng mặt Stuart vẫn đen kịt, m.á.u tươi ngừng trào , đôi mắt thâm quầng chảy cả huyết lệ.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Green, thều thào: "Thầy ơi... con... ... c.h.ế.t..."
Green xót xa đến đỏ cả mắt, sang gằn giọng: "Đưa giải d.ư.ợ.c đây!"
Phó chủ tịch Bành sải bước chắn mặt : "Lão già, ông định gì?"
Ánh mắt Green tràn ngập sát khí lạnh lẽo: "Đưa giải d.ư.ợ.c đây, chuyện coi như bỏ qua."
"Bỏ qua?" Phó chủ tịch Bành lạnh, "Ai bảo là bỏ qua? Liên minh các ông lặn lội xa xôi đến Hoa Hạ khiêu khích hết đến khác, giờ thua định quỵt nợ ? Lần , mặt mũi của Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư mới thực sự là mất sạch !"
Green im lặng một hồi xuống giọng: " sẵn sàng dùng linh d.ư.ợ.c để đổi giải d.ư.ợ.c."
Phó chủ tịch Bành mỉa mai: "Green, ông dù gì cũng là nguyên lão, luyện d.ư.ợ.c sư cấp 6, thế, ngay cả ông cũng giải độc do một hậu bối của chúng luyện ?"
Green trầm giọng: "Ai bảo giải ? Chỉ là dụng cụ và nguyên liệu của đều ở châu Âu, giờ về kịp, nếu mở miệng xin giải d.ư.ợ.c từ một con nhóc chắc?"
Phó chủ tịch Bành hì hì hai tiếng, hỏi : "Quân Dao , cháu thấy ?"
xoa cằm suy nghĩ: "Thực ... đưa giải d.ư.ợ.c cũng là thể, quan trọng là các vị định trả giá thế nào thôi."
Green lạnh lùng: "Cô cái gì?"
"Yêu cầu của cũng cao ." mỉm , "Chỉ cần những thứ là đủ."
Nói xong, rút một tờ danh sách dài dằng dặc mở mặt lão. Định lực của Green nhưng cũng nén nổi sự giận dữ trong mắt. Lướt qua vài dòng, lão nghiến răng: "Được! Đưa giải d.ư.ợ.c đây."
"Mời ký tên đây ." như ảo thuật, rút một cây b.út. Lão cầm lấy ký xoẹt một cái.
hài lòng gật đầu: "Đã thì giải d.ư.ợ.c là của các ông."
ném một bình ngọc qua, lão mở ngửi lập tức cho Stuart uống. Cuối cùng Stuart cũng ngừng nôn m.á.u, ánh mắt dần khôi phục bình thường. Hắn hít một sâu, chậm rãi dậy, bằng ánh mắt phức tạp, với Green: "Cảm ơn thầy."
Green vỗ vai : "Người Hoa Hạ câu: thắng bại là chuyện thường tình của binh gia, đừng để bụng." Stuart gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy chiến ý.
Phó chủ tịch Bành đắc ý vô cùng: "Nguyên lão Green, đa tạ nhường. Những chiến lợi phẩm chúng xin nhận, mời thong thả, tiễn!"
Green liếc chúng một cái lạnh nhạt: "Phó chủ tịch Bành, đừng quá đắc chí. Sẽ ngày chúng đòi món nợ ."
"Luôn sẵn lòng chào đón." Phó chủ tịch Bành hỉ hả.
Green hừ lạnh: "Đi!" Lão dẫn đoàn Liên minh sải bước rời .
Cả đấu trường bùng nổ trong tiếng reo hò, đồng loạt dậy vỗ tay ngớt dành cho . Phó chủ tịch Bành cũng rạng rỡ, vỗ vai : "Quân Dao, lắm! Gần trăm năm nay, Hiệp hội Luyện đan sư Hoa Hạ luôn bọn họ chèn ép, cuối cùng cũng nở mày nở mặt , ha ha!"
mỉm khiêm tốn: "Phó chủ tịch quá khen, cháu chỉ đóng góp một chút sức mọn vì Hoa Hạ thôi ạ."
Lão bảo: "Đừng khiêm tốn quá, cháu mới ngoài hai mươi, cứ nên chút ngông cuồng mới đúng. Tuổi trẻ ngông thì đợi đến già mới ngông ?"
bật : "Câu của ngài đúng là chí lý."
Lão tiếp: "Chuyện với Stuart cháu đúng. Hắn quá kiêu ngạo, coi Hoa Hạ gì, dạy cho một bài học mới nhớ đời . cũng thể g.i.ế.c thật, giờ cháu bẻ gãy nhuệ khí của , trấn lột đống đồ từ tay Green, quá !"
lấy tờ danh sách đưa cho lão: "Phó chủ tịch Bành, việc chắc phiền Hiệp hội đòi đồ giúp cháu. Cháu xin trích hai phần quà cảm ơn, mong các ngài đừng chê."