Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 341

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:12:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó chủ tịch Bành nở nụ rạng rỡ, : "Yên tâm, chúng nhất định sẽ đòi giúp cháu. Chuyện đòi nợ thế , đặc biệt là đòi nợ Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư, chúng là chuyên gia đấy."

Nói xong, lão vỗ vai tán thưởng: "Con bé cách đối nhân xử thế, khá lắm, khá lắm."

bước xuống từ đấu trường, Đậu Lân vui sướng nhào lòng : "Chị Nguyên lợi hại quá, em bảo mà, chị nhất định sẽ đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá."

xoa đầu bé: "Tiểu Lân, chị mệt, để chị nghỉ ngơi một lát chơi với em nhé?"

Cậu nhóc gật đầu lia lịa: "Vâng, em đợi chị nhé."

khéo léo gạt những đang vây quanh chúc tụng và bắt chuyện, vội vàng trở về phòng . Ngay khi cửa đóng , sắc mặt lập tức trở nên đau đớn, phun một ngụm m.á.u tươi.

lập tức thi châm, những cây kim châm đ.â.m sâu mấy đại huyệt đỉnh đầu, đó lấy vài viên đan d.ư.ợ.c giải độc nuốt xuống vận hành Đại Huyền Thiên Quyết. mất ròng rã mười tiếng đồng hồ để chữa trị. Khi m.á.u đen chảy từ thất khiếu, khắp tỏa mùi hôi thối nồng nặc, mới tống khứ hết dư độc ngoài.

Tên Stuart quả thực bản lĩnh, loại độc d.ư.ợ.c luyện chế vô cùng bá đạo, suýt chút nữa trúng kế của . May mà cuối cùng cũng vượt qua .

Luyện d.ư.ợ.c sư châu Âu quả là thực lực, kỹ thuật luyện d.ư.ợ.c của họ cao hơn Hoa Hạ, d.ư.ợ.c liệu sử dụng cũng hơn. Xem , trình độ tổng thể của họ thực sự nhỉnh hơn một bậc.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, đang định tìm tiểu ma vương họ Đậu chơi thì đột nhiên chuông điện thoại reo lên. Đó là một máy lạ. nhấc máy, hóa là chú Trung.

Chú Trung là thuộc hạ của nhà họ Đường, Đường Minh Lê lớn lên từ nhỏ, là gia thần trung thành nhất của .

"Chú Trung, việc gì ạ?" Giọng khá lạnh nhạt. Trước đây chú luôn coi thường , cho rằng chỉ là món đồ chơi của Đường Minh Lê. Khi thấy đối xử với một chút, chú liền coi là "hồng nhan họa thủy" sẽ hại . Phải đến khi bộc lộ thực lực, chú mới đổi cách về .

"Nguyên tiểu thư, đại thiếu gia gặp chuyện ." Giọng chú Trung đầy vẻ lo lắng.

cau mày. Chẳng Đường Minh Lê tìm cách thoát khỏi thứ ma vật ? "Anh gặp chuyện gì?" lập tức căng thẳng.

Chú Trung gấp gáp : "Bản mệnh ngọc bài của đại thiếu gia để Đường gia xuất hiện những đốm đen. Điều chứng tỏ đang ngàn cân treo sợi tóc, đang lơ lửng giữa ranh giới sinh t.ử, tình hình e là tồi tệ."

nghi ngờ hỏi: "Sao chú bản mệnh ngọc bài của xảy vấn đề?"

Bản mệnh ngọc bài là loại ngọc bài mà các đại môn phái, đại gia tộc đặc biệt mời cao thủ thực lực mạnh mẽ chế tác cho con em quan trọng. Khi chế tác cần nhỏ một giọt tinh huyết, liên kết vận mệnh với chủ nhân. Nếu chủ nhân c.h.ế.t, ngọc bài sẽ vỡ tan. Thứ quan trọng như thường thờ phụng trong từ đường gia tộc, do cao thủ chuyên môn canh giữ, ngoài phép gần.

Chú Trung ngậm ngùi: "... hiện giờ gia chủ điều trông coi từ đường ."

hiểu . Đường Minh Lê nổi loạn khiến Đường lão gia t.ử nổi trận lôi đình, thế nên ông trút giận lên chú Trung, đẩy chú giữ từ đường.

"Nguyên tiểu thư, cô đại thiếu gia hiện đang ở ?" Chú lo lắng , "Chúng cần vị trí mới thể cứu ."

cũng sốt ruột kém: "Lúc cho ai định cả."

Chú Trung im lặng một lát : "Nguyên tiểu thư, mời cô tới từ đường Đường gia một chuyến."

"Đến từ đường Đường gia gì?" khó hiểu.

"Ngọc bài của Đường gia chỉ sống c.h.ế.t, mà dùng phương pháp đặc biệt còn thể thấy vị trí của chủ nhân." Chú Trung giải thích, " cách chỉ thể sử dụng khi chủ nhân ngọc bài gặp nguy hiểm đến tính mạng."

trầm ngâm một lát đáp: "Được, sẽ đến ngay."

Đường Minh Lê gặp nạn, chuyện đương nhiên thể chậm trễ. gọi điện chào từ biệt Phó chủ tịch Bành và Đàm ủy viên trưởng, đó nuốt một viên Phong Hành Đan, chạy một mạch từ Kim Lăng tới thủ đô suốt bốn tiếng đồng hồ.

Khi đến gần khu vực nhà họ Đường, kiệt sức. Phải uống hai viên Tụ Linh Đan mới thấy đỡ hơn một chút.

"Nguyên tiểu thư." Cách nhà họ Đường một con phố, chú Trung bất ngờ gọi . Chú quanh quất hạ thấp giọng: "Đi theo ."

bám sát theo , hỏi: "Chuyện của Minh Lê, chú cho những khác trong Đường gia ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-341.html.]

Chú Trung quanh một nữa, dẫn lẻn Đường gia bằng cửa , thì thầm: "Đường gia hiện giờ thái bình. Đại thiếu gia lâu như về, đám con cháu trong nhà bắt đầu gây sóng gió . Ngay cả ông Đường Tiến cũng bài xích, tình cảnh khó khăn."

thầm lạnh trong lòng. Đây chính là thế gia đại tộc, chẳng giống , chủ tớ chẳng giống chủ tớ, tất cả chỉ vì lợi ích.

"Nếu để bọn họ đại thiếu gia gặp chuyện, e là họ sẽ còn quá quắt hơn." Chú Trung giải thích dẫn len lỏi qua hậu viện Đường gia, đến một gian viện hẻo lánh.

Bước trong viện là một tòa kiến trúc cao lớn từ thời nhà Minh, phía treo một tấm biển đen đề bốn chữ: Đường Thị Từ Đường. Trước cửa từ đường hai trang v.ũ k.h.í tận răng đang gác, chú Trung gật đầu với họ, hai im lặng né sang một bên nhường đường.

Chú Trung dẫn trong, khí nồng nặc mùi hương khói. Chính sảnh một cái giá lớn bày đầy bài vị, ở vị trí trang trọng nhất là tấm bài vị lớn nhất, đề: Tiên khảo Đường công Hải Hòa lão đại nhân chi linh vị. Đường Hải Hòa, đây chính là tổ tiên nhà họ Đường ?

"Nguyên tiểu thư, mời lối ." Chú Trung mở một cánh cửa nhỏ bên cạnh. Bên trong là một khám thờ nhỏ khác, thờ phụng hơn hai mươi tấm ngọc bài.

Tấm đặt ở vị trí dễ nhất khắc hai chữ "Minh Lê". Lúc , tấm ngọc bài đó xuất hiện nhiều những vệt đen lốm đốm, trông như ai đó nhỏ vài giọt mực trong nước .

"Nguyên tiểu thư, cô xem." Chú Trung , "Vết đen ngày càng nhiều, chứng tỏ tình hình của đại thiếu gia ngày càng tệ ."

nóng lòng hỏi: "Làm thế nào mới tìm vị trí hiện tại của Minh Lê?"

Chú bưng tới một chậu nước, gỡ ngọc bài của Minh Lê xuống đặt trong nước, đó bốc một nắm tro nhang trong lư hương rắc chậu.

Cái chậu nước đó dường như là đồ đặc chế, đáy những phù văn màu vàng. Chú Trung lẩm bẩm chú ngữ, phù văn tỏa từng lớp kim quang, mặt nước gợn sóng lăn tăn, hiện một bản đồ Hoa Hạ. Tại một vùng núi lớn ở phía Tây Nam xuất hiện một điểm sáng màu vàng, nhưng điểm sáng đó lúc mờ lúc tỏ, dường như sắp biến mất đến nơi.

"Đại thiếu gia đang ở đây." Chú Trung nghiêm trọng , "Nguyên cô nương, chúng lập tức tìm thấy , lẽ thương nặng."

Chú khựng , thẳng mắt , khẩn thiết: "Nguyên tiểu thư, bây giờ thể tin tưởng chỉ cô, chỉ cô mới sẵn lòng chân thành giúp đỡ đại thiếu gia."

Ánh mắt chú vô cùng chân thực: "Chỉ cô mới cứu ."

điểm sáng , trầm ngâm một lát dứt khoát: "Chú yên tâm, nhất định sẽ cứu về."

Nói xong, định ngoài. Vừa đến cửa, đột nhiên thấy một chuỗi tiếng bước chân ồn ào, một đám vệ sĩ đông đúc xông , bao vây c.h.ặ.t chẽ từ đường.

Chú Trung lập tức xông chắn mặt , đám bằng ánh mắt lạnh lùng. Đám vệ sĩ tự động dạt nhường đường, tiếp đó một gã thanh niên mặc áo khoác măng tô chậm rãi bước tới. Người đàn ông nét khá giống Đường Minh Lê, nhưng già hơn hai ba tuổi, thiếu hẳn khí chất vương giả của bậc bề bẩm sinh như Minh Lê.

"Cậu Cần, dẫn theo nhiều đến từ đường ?" Chú Trung đanh giọng hỏi.

Đường Minh Cần lạnh một tiếng: "Dẫn ngoài từ đường nhà họ Đường, đây là tội gì, chú Trung, chú tự xem?"

Chú Trung ngẩng đầu, cứng cỏi đáp: " phạm sai lầm, sẵn sàng chấp nhận hình phạt."

Đường Minh Cần sang , nở nụ quái dị: "Nguyên tiểu thư, cô ở Đường gia chúng cũng coi là danh nhân đấy nhỉ. Nhà họ Đường chúng cô quấy rầy đến mức gà bay ch.ó chạy, cô lén lút lẻn đây là định đốt luôn cái từ đường ?"

nhạt một tiếng: "Anh đề cao bản quá đấy."

"Cái gì?" Hắn nheo mắt .

thản nhiên : " chẳng chút hứng thú nào với nhà họ Đường các cả, bớt mắc chứng hoang tưởng hại ."

Cơ mặt Đường Minh Cần giật giật, gằn giọng: "Nguyên Quân Dao, đừng tưởng cô cái chỗ dựa lợi hại thì nhà họ Đường chúng cô."

Giọng lạnh lùng: " thế đấy, nhà họ Đường các quả thực chẳng cả."

"Cô!" Đường Minh Cần tức đến mức định xông lên, nhưng một phụ nữ trẻ tuổi giữ . Người phụ nữ đó : "Cậu Cần, gia chủ hạ lệnh, đụng Nguyên Quân Dao."

 

 

Loading...