Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 343

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:12:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, cất điện thoại túi, sải bước lên núi.

【 Tốt lắm, streamer là tình nghĩa, hạng tán thưởng. Lần nhặt mấy viên đá bên bờ sông Vong Xuyên, tặng hết cho streamer đấy. 】

【 Ông bạn phía cầm mấy viên đá vụn mà cũng dám khoe ? 】

【 Streamer tuy tình nghĩa, nhưng tiếc là đầu óc lắm, chúng cứ chờ xem hôm nay cô "tìm c.h.ế.t" thế nào nhé? 】

【 Nhìn cái ông phía kìa, mới hóa lấy sự ích kỷ vinh dự đấy! Streamer, ủng hộ cô, tặng cô mấy viên Ngũ Hành Thạch nhé. 】

【 Vậy tặng một quả Nguyên Huyết Quả , chừng sắp gặp chân của streamer . 】

phóng thần thức ngoài. Sau khi thăng lên Tứ phẩm, thần thức của bước nhảy vọt về chất, thể bao quát trong phạm vi bán kính 50 mét.

Phóng thần thức , phát hiện trong núi Đoạn Hồn nhiều linh thực trân quý, linh khí nồng đậm đến mức gần như hóa thành thể lỏng. Chẳng trách những đại năng cổ đại bất chấp lời nguyền ma vật cũng sống ở nơi . Khi vận hành Đại Huyền Thiên Quyết, kinh ngạc nhận linh khí xung quanh tự động chui lỗ chân lông của ngay cả khi đang bộ. thầm kinh hãi, đến cả cũng bắt đầu nảy sinh ý định lập một tòa động phủ ở đây .

Mất trọn một ngày, tìm kiếm khắp ngọn núi nhưng vẫn thấy bóng dáng Đường Minh Lê. Khi màn đêm buông xuống, xuống núi mà tìm một hang động sạch sẽ, lấy từ trong Càn Khôn Hồ Lô một tấm t.h.ả.m và túi ngủ, dự định sẽ đ.á.n.h một giấc thật ngon.

Nói cũng lạ, một nơi linh khí nồng đậm thế lẽ nhiều động vật, nhưng ngọn núi đến cả một con côn trùng cũng thấy. Đêm xuống, gian yên tĩnh đến mức kỳ quái.

mấy thích cái sự tĩnh lặng nên mò mẫm trong túi lấy một chiếc radio. Chiếc radio , nhưng vẫn luôn giữ nỡ vứt . Đó là món quà sinh nhật năm 12 tuổi do em trai Thẩm An Nghị tặng. Thằng bé tiền, cứ mỗi ngày học về ngoài nhặt vỏ chai nhựa, nhặt suốt nửa học kỳ mới dành dụm ít tiền mua đồ cũ tặng . Nó bảo vì tiếng Anh của nên tặng để luyện . Đây là món quà sinh nhật đầu tiên trong đời nhận , vui sướng lâu, ngày nào cũng ôm nó trong lòng đài.

chợt nảy ý định, ở nơi bắt sóng radio ? dò kênh, quả nhiên nhận gì, chỉ những tiếng rè rè của dòng điện.

Ngay khi định bỏ cuộc để lấy băng cassette nhạc, thì từ trong đài bỗng truyền đến những âm thanh đứt quãng:

"Có ai ? Có ai thấy ?"

cau mày, điều chỉnh một chút, giọng trong radio trở nên rõ ràng hơn:

"Chúng là sinh viên Đại học Tây Xuyên, kỳ nghỉ leo núi dã ngoại nhưng lạc đường. Đã trong núi gần hai ngày vẫn tìm thấy lối xuống. Bất kể bạn là ai, xin hãy đến cứu chúng . nhất định sẽ hậu tạ."

Đó là giọng một nam thanh niên, ngừng kêu cứu qua đài phát thanh. Anh họ đang trú ẩn trong một hang động, bên ngoài động một cây đa cổ thụ cao lớn, từ đó thể thấy cây tùng nghênh khách vách đá đối diện.

giật . Họ hóa cũng đang ở núi Đoạn Hồn! Minh Lê còn đang đợi cứu, là chuyện bao đồng đừng quản thì hơn?

tắt radio nhưng trằn trọc mãi ngủ . Cuối cùng vẫn kìm lòng, thầm nghĩ: Dù giờ cũng tìm thấy Minh Lê, đưa họ xuống núi cũng mất bao nhiêu thời gian.

mở radio, cắm tai để liên lạc với họ: " cũng đang ở núi, các bạn hãy ở yên tại chỗ, sẽ tới cứu các bạn ngay."

Phía bên dường như thấy lời , vui mừng reo lên: "Tuyệt quá, đến cứu chúng !"

giữ radio mở suốt đường , khỏi hang động của và chạy về phía họ. Rất nhanh, tìm thấy hang động đó. gạt lớp dây leo dày đặc che phủ bên ngoài chui .

"Có đến !" Nhóm nam thanh nữ tú trong hang động đều nhảy dựng lên, mặt đầy phấn khởi.

Bên trong tổng cộng bốn , hai nam hai nữ. Nhìn trang họ thì chắc hẳn gia đình đều giàu . Khi thấy mặt , tất cả đều ngẩn ngơ vì kinh ngạc, đặc biệt là nam sinh mập, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t mặt rời.

Người dẫn đầu là một nam sinh cao ráo, hơn 20 tuổi, gương mặt khá điển trai. Anh vui mừng : "Bạn là trong radio đó ? Tốt quá , đoàn của bạn bao nhiêu ?"

đáp: "Chỉ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-343.html.]

"Chỉ một thôi á?" Cậu nam sinh mập phía lộ rõ vẻ thất vọng, " còn tưởng cả một đội cứu hộ chứ."

Chàng trai cao ráo : "Nghị Phi, đừng bậy." Anh sang : "Chào bạn, tên Hàn Tây Dương."

" họ Nguyên." ngắn gọn đáp.

"Nguyên tiểu thư, cảm ơn cô đến cứu chúng . Hiện giờ trời còn sớm, cô thể đưa chúng xuống núi ?"

"Được, theo ." định , Hàn Tây Dương chợt : "Xin đợi một chút, chúng còn một bạn vẫn ."

Nghị Phi bảo một cô gái: "Tiểu Ngọc, mau gọi A Tín về . Cậu vệ sinh kiểu gì mà lâu thế? Táo bón ?"

Tiểu Ngọc đỏ bừng mặt: "Cậu đang vệ sinh, đó... tiện lắm ?"

Hàn Tây Dương lườm Nghị Phi một cái: "Chuyện thể để con gái , !"

Nghị Phi vẻ , nhưng dám cãi lời Hàn Tây Dương, đành lủi thủi sâu trong hang. Hàn Tây Dương cau mày, cha của Lữ Nghị Phi vì nịnh bợ cha nên mới phái đến tiếp cận . Vốn dĩ cũng kết giao, ngờ Lữ Nghị Phi là kẻ nhát như thỏ đế, đến lúc quan trọng chỉ đùn đẩy trách nhiệm, chẳng chút bản lĩnh gánh vác nào. Loại thể thiết . Có thể dạy đứa con như thì cha cũng chẳng gì, đợi về với cha đừng đầu tư xí nghiệp nhà họ Lữ nữa kẻo lỗ vốn.

"Thôi, để cho." Giọng Hàn Tây Dương lạnh vài phần, bước sâu trong động, còn Lữ Nghị Phi thì thở phào nhẹ nhõm.

Hai cô gái đều bằng ánh mắt khinh bỉ, nhưng vẫn thản nhiên như , chẳng thấy nhục nhã chút nào.

Từ sâu trong động bỗng vang lên tiếng hét của Hàn Tây Dương. Chúng chạy thì thấy một vũng m.á.u lênh láng mặt đất. Hàn Tây Dương nhặt một chiếc vòng tay từ trong vũng m.á.u lên, mặt tái mét: "Đây là của A Tín."

Hai cô gái mặt cắt còn giọt m.á.u, quanh quất run rẩy: "Trong... trong hang quái vật chứ? Mình từng xem một bộ phim kinh dị Mỹ, kể về một nhóm bạn thám hiểm hang động gặp quái vật và g.i.ế.c sạch."

Lữ Nghị Phi cũng dọa cho khiếp vía, tức giận quát: "Nói gì thế hả?" Hắn nuốt nước bọt cái ực: "Hàn thiếu, chúng... chúng mau thôi."

Hàn Tây Dương nhíu mày: "Sao chúng thể bỏ mặc A Tín mà ?"

Lữ Nghị Phi : "Hàn thiếu, A Tín chắc c.h.ế.t , nếu chúng còn ở đây..." Vế , nhưng mặt mũi xám xịt vì sợ.

Hàn Tây Dương giận dữ: "A Tín là bạn , sẽ bỏ ." Nói đoạn, sang : "Nguyên tiểu thư, cô đưa họ xuống núi , đợi tìm thấy A Tín phiền cô một chuyến. Cô yên tâm, về đến nơi nhất định sẽ hậu tạ thật hậu hĩnh."

Lữ Nghị Phi sốt sắng: "Hàn thiếu, hà tất thế? Cái tên A Tín đó, tưởng thực sự coi là bạn ? Sau lưng ít . Cậu theo chỉ vì tiền, lợi dụng thôi!"

Sắc mặt Hàn Tây Dương tối sầm : "Tất cả đều do đưa , đưa về thiếu một . Nếu cả đời sẽ yên lòng." Anh khẩn khoản: "Nguyên tiểu thư, phiền cô ."

: "Hang động sâu, địa hình bên trong vô cùng phức tạp, đường, e là sẽ ."

Hàn Tây Dương lộ vẻ sầu não. đành bảo: "Thế , các bạn cứ ở ngoài đợi , trong tìm xem thấy bạn của ."

", đúng!" Lữ Nghị Phi vội vàng phụ họa, "Nguyên tiểu thư đây chắc chắn thường xuyên chạy núi nên thông thuộc môi trường, để cô chắc chắn sẽ tìm ."

Hàn Tây Dương cuối cùng cũng nổi đóa: "Cậu thể loại lời đó chứ, còn là đàn ông hả?" Dứt lời, với : "Nguyên tiểu thư, thể để cô vì bạn mạo hiểm . Hay là thế , cô vẽ cho sơ đồ địa hình trong hang ."

"Không cần lo, giải quyết ." nhặt một hòn đá đất lên, bóp nhẹ một cái, hòn đá trực tiếp vỡ vụn thành bột cám.

 

 

Loading...